Thứ Ba, tháng 5 24, 2011

Ảnh cho Ôí giời ơi!



Tên gọi : TRẦN PHÚ
Bí danh : Lý Quý, Nam
Ngày sinh : 1/5/1904
Ngày hy sinh : 6/9/1931


 
  


Đồng chí Trần Phú sinh ngày 1/5/1904, quê ở làng Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh; con ông Trần Phổ và bà Hoàng Thị Cát.
Trần Phú lên 4 tuổi thì cha chết (khi ông đang làm tri huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi); đến 6 tuổi thì mẹ chết (năm 1910). Trần Phú về ở với anh chị ruột ở Quảng Trị. Năm 1914, Trần Phú được cậu ruột giúp đỡ cho ra Huế học trường tiểu học Pháp - Việt Đông Ba và học trường Quốc học Huế. Sau khi đỗ đầu kỳ thi thành chung (năm 1922), Trần Phú được bổ làm giáo viên ở trường tiểu học Cao Xuân Dục( thành phố Vinh, Nghệ An).
Tháng 7/1925, Anh gia nhập Hội Phục Việt và hoạt động tích cực để xây dựng cơ sở. Anh cùng Hà Huy Tập mở lớp dạy học trong xóm thợ nghèo cho những công nhân chưa biết chữ...
Ngày 18/7/1926, Trần Phú và một số thanh niên được Hội Hưng Nam cử sang Quảng Châu( Trung Quốc) để gặp Nguyễn Ái Quốc và Tổng bộ Thanh niên. Sau khi tham dự khoá huấn luyện chính trị do Nguyễn Ái Quốc trực tiếp giảng dạy, anh xin gia nhập tổ chức Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí hội. Tháng 10/1926, Trần Phú được đồng chí Nguyễn Ái Quốc kết nạp vào nhóm “Cộng sản đoàn”, với bí danh là Lý Quý. Tháng 11/1926, Trần Phú trở về nước hoạt động xây dựng cơ sở cách mạng. Do yêu cầu của phong trào cách mạng Trung Kỳ và để tránh sự truy lùng của thực dân Pháp, Trần Phú trở lại Quảng Châu làm việc tại Tổng bộ Việt nam Thanh niên cách mạng đồng chí hội.
Tháng 1/1927, Trần Phú được đồng chí Nguyễn Ái Quốc giới thiệu sang học trường Đại học Phương Đông (Liên Xô). Tại đây, anh được cử làm bí thư của nhóm cộng sản Đông Dương mới thành lập. Năm 1928, Trần Phú tham dự Đại hội lần thứ VI của Quốc tế cộng sản.
Tháng 8/1929, sau khi tốt nghiệp khoá học tại trường Đại học Phương Đông, Trần Phú trở về Việt Nam. Trải qua nhiều chặng đường gian nan vất vả, anh về đến Sài gòn ngày 8/2/1930.
Ở Sài gòn ít ngày, Trần Phú lên đường sang Hồng Kông gặp đồng chí Nguyễn Ái Quốc. Đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã thông báo cho anh biết các tổ chức cộng sản ở Việt Nam đã được thống nhất thành Đảng cộng sản Việt Nam.   Tháng 4/1930, Trần Phú rời Hồng Kông xuống tàu trở về nước hoạt động trong phong trào công nhân, nông dân ở Nam Định, Hải Phòng, khu mỏ Hòn Gai...
Tháng 7/1930, đồng chí Trần Phú được bầu vào Ban chấp hành Trung ương Lâm thời Đảng cộng sản Việt Nam, được phân công Dự thảo Luận cương chính trị của Đảng.
Tháng 10/1930, tại Hội nghị lần thứ nhất của Ban chấp hành Trung ương Đảng họp ở Hồng Kông, Bản Luận cương chính trị được thông qua và đồng chí Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng. Sau hội nghị đồng chí trở về Sài Gòn để chỉ đạo phong trào cách mạng.
Cuối tháng 12/1930, Thường vụ Trung ương Đảng họp mở rộng bàn về việc đẩy mạnh công tác giáo dục lý luận cho đảng viên và công tác tuyên truyền của Đảng. Thường vụ Trung ương ra báo “ Cờ Vô sản”, tạp chí “Cộng sản” mỗi tháng 1 kỳ. Tiếp theo Trung ương tổ chức Hội nghị bàn về công tác giao thông liên lạc từ Trung ương đến tận các Xứ uỷ, khu uỷ, tỉnh uỷ...và từ Trung ương đến Quốc tế cộng sản và một số Đảng anh em.
Ngày 20/1/1931, đồng chí Trần Phú chủ trì Hội nghị bàn về công tác vận động Công nhân Đông Dương, bàn biện pháp thực hiện Nghị quyết Đại hội lần thứ V của Quốc tế Công hội Đỏ và Nghị quyết công vận của Hội nghị Trung ương tháng 10/1930 đề ra.
Tháng 3/1931, tại Hội nghị toàn thể lần thứ 2 của Ban chấp hành Trung ương Đảng họp Sài gòn đã phân tích, đánh giá một cách sâu sắc tình hình cách mạng Đông Dương và nhiệm vụ của Đảng cộng sản Đông Dương trong giai đoạn mới. Trong Hội nghị này đã ra Nghị quyết thành lập Đoàn Thanh niên cộng sản Đông Dương.
Ngày 18/4/1931, đồng chí Trần Phú bị thực dân Pháp bắt giam tại Khám Lớn Sài Gòn. Bị địch tra tấn dã man và bệnh phổi tái phát, đồng chí Trần Phú đã hy sinh tại nhà thương Chợ Quán ngày 6/9/1931. Trước khi hy sinh đồng chí Trần Phú nhắn nhủ lại “Hãy giữ vững ý chí chiến đấu”.
http://btxvnt.org.vn/cms/?m=6&act=view&id=6

ỐI GIỜI ƠI!

Ngày 7/5 là ngày truyền thống của quân chủng Hải quân, trưa hôm đó mấy tay hàng xóm gọi điện inh ỏi sao ông không đi hop,họp gỉ? ngày truyền thống quân chủng mà ông quên à...Nó nằm ngoài bộ nhớ chứ có quên gì đâu. chúng hẹn chiều gặp mặt mấy tay dề của BV Hải quân. Hết giờ làm việc chạy đến điểm hẹn ,được 5 thằng thế là chuyện trên trời dưới đất đủ cả. Một tay BS rất hùng hồn kể chuyện hắn đích thân tổ chức tìm mộ anh Trần Phú. không biết hắn có tìm được hay không nhưng hắn kết một câu chắc nịch : anh TrP dộc thân không bà con họ hàng gì sất... rất thương cảm. ái già lại một tay nữa làm cái chuyện này. Tức quá tôi cải phăng , cháu ruột của ông TrP còn sờ sờ ra đấy sao cá1 bọn nấu cháo chính chị này làm cái việc thất đức đến khả ố vậy? . Tôi nói ông giám cuộc với tôi không hắn vẫn rất cứng cựa. Tức quá gọi ngay cho Tùng kiếng, khổ cái hắn lại không bắt máy, thành thử thằng cha kia vẫn cứ vênh váo. Hôm rồi nhân đến nhà TK nhậu có kể lại chyên. Ra thế các tiên bối đã khuất vẫn bị bọn hậu nấu cháo vịt.(đúng là bọn con buôn "chính chị").

Thứ Hai, tháng 5 23, 2011

Cuối tháng đi chơi Bắc Hà, Lào Cai

Hồi trước Tết có chuyến theo KV đi thăm bạn lính 1972 ở Yên Bái và Lào Cai. Anh Chiến (Bắc Hà) có nói cuối tháng 5 mùa mận Tam Hoa chín, có lễ hội của địa phương, mời các anh lên chơi.

Y hẹn, xác định với nhau là cuối tuần này. Nhân thể rủ hội thường giao (giao ban Vườn Treo) đi chơi cho khỏi kêu mất mặt vì Quân Sử Quân Hành. Trên bản đồ GoogleMaps vị trí Bắc Hà ở góc trên trái, chỗ đầu nhọn của "giọt nước ngược".
Đếm ra được hơn chục người đăng ký. Như thế thuê xe 16 chỗ khi đi thì chật khi về còn mận, còn rượu ngô để vào đâu? Bèn lấy cái 29 chỗ, dự kiến đi 20 người cho thoáng. Đang gọi thêm người để... chia tiền xe cho nhẹ :-)

Theo Wiki:
Huyện Bắc Hà nằm ở độ cao khoảng 1.000 đến 1.500 m so với mực nước biển, có khí hậu ôn hòa. Nhiệt độ trung bình năm là 25°C.
Bắc Hà có nhiều di tích lịch sử, văn hóa và các địa điểm du lịch thú vị, trong đó phải kể đến lễ hội San sán (xuống đồng) của người Mông và người Tày; dinh Hoàng A Tưởng, Đền Bắc Hà, di chỉ thành cổ Trung Đô; các làng nghề thổ cẩm, nấu rượu ngô đặc sản của đồng bào Mông như Bản Phố, Tả Văn Chư; các chợ như chợ trâu Lũng Phìn, chợ văn hóa Bắc Hà, chợ Cốc Ly, chợ Bản Liền v.v.
Đáng chú ý trong đó là các di tích như dinh thự Hoàng A Tưởng và Đền Bắc Hà. Dinh thự Hoàng A Tưởng xây dựng từ năm 1919 đến năm 1921 thì hoàn thành. Người dân địa phương vẫn quen gọi là nhà "Vua Mèo" bởi thời Pháp thuộc một người dân tộc Tày tên là Hoàng Yến Chao (sau đời con lên thay tên là Hoàng A Tưởng) làm châu úy châu Bắc Hà (Chính quyền thuộc Pháp), cai trị vùng Bắc Hà nhưng chủ yếu có 70% dân tộc Mông sinh sống, do vậy nó được gọi là vua của vùng người Mèo (vua Mèo).
Đền Bắc Hà được đồng bào địa phương và khách thập phương góp công sức xây dựng từ thế kỷ thứ 19. Đó là đền thờ Gia quốc công Vũ Văn Mật, người có công đánh giặc dẹp loạn, hùng cứ cả một vùng rộng lớn, huy động được các dân tộc thiểu số địa phương trấn giữ vùng núi phía bắc ngăn giặc xâm lấn biên ải từ thời vua Lê Chiêu Tông (1516) sang thời nhà Mạc (1592)và những năm tiếp theo.
Đặc sản
Rượu Bản Phố: Loại rượu nấu bằng hạt ngô ủ với một loại men lá và hạt cây hồng mi.
Chè Bản Liền
Mận tam hoa Na Hối
Kẹo mạch nha hoa

Canh thùng phiếu và vài trải nghiệm

Mấy đêm canh vườn mà để giải quyết khâu oai, lợi dụng dịp bầu cử, nói với mọi người là đi "bảo vệ thùng phiếu". Đêm qua, tất nhiên là đêm quan trọng nhất vì trong thùng có phiếu :-)
Một mình giữa khu vườn cách xa các hộ khác hàng trăm mét cũng có cái thú của nó, khi có điện và những đồ chơi kết nối. Như thông lệ, bật máy tính và kết nối bằng điện thoại di động EVN. Cái này tôi vẫn dùng khi đi và ở những nới không có wifi chùa. Lần này thấy có vẻ chán tệ. Vì trong tay đã có vật thay thế, chiếc smartphone 3G có khả năng làm điểm kết nối wifi.
Quả nhiên dùng wifi/3G làm cho mình sảng khoái hẳn. Xem tốc độ có lúc trên trăm KB/s. Hai ngày trong sung sướng, thỉnh thoảng ngừng việc không tên, đảo vào mạng coi chơi.
He, đến hôm nay thử kiểm tra tổng thiệt hại, hai ngày mất hơn trăm nghìn đồng chủ yếu cho... vào mạng. Thế thì xem ra dùng EVN với biểu giá 200đ/phút và tốc độ kết nối trung bình cỡ 7-8KB/s có vẻ... sung sướng hơn. Nhất là ta đâu có cần xem phim và ca nhạc?

Còn một trải nghiệm khác. Ấy là cái võng quân nhu (bên trái) do TS1 tặng cho mấy tháng trước mà chưa có dịp nào dùng. Có hai nhận xét về nó trái ngược nhau.
Một lần trong rừng Cúc Phương TS1 mắc lên, nằm thử và phán "không được".
Còn kết luận của tôi sau khi dùng thử thì thấy tốt.
Có lẽ là do hai cách dùng khác nhau. Nếu nằm chơi thì không được thật. Vì màn may liền vào võng, bắt buộc đã mắc võng là phải căng mùng nếu không muốn nằm đè lên.
Ngược lại nếu dùng võng để ngủ nghỉ, thì luôn có màn là điều tốt. Vì luôn có côn trùng truy sát ta ở mọi nơi.
Đấy trong cái việc buồn chán nhất, một mình gác chùa, vẫn tìm ra cái hay :-)
Nhưng mà cũng phải nói thật là võng về cơ bản là tốt nhưng cái khóa kéo thì tệ hơn hàng mã, hỏng vứt đi ngay từ lần kéo đầu tiên.
(hình lấy từ Phượt Chấm Cơm)

Không đề

Kể hầu các bọ một câu chuyện:
Một cậu bé bước vào cửa hàng kem và ngồi cạnh một cái bàn nhỏ. Cô phục vụ đến gần cậu bé và hỏi cậu cần gì.
- Bao nhiêu tiền một đĩa kem hoa quả ạ ? - 50 xu! - Cô phục vụ lạnh lùng.
Cậu bé lôi trong túi ra mấy đồng xu và bắt đầu đếm. - Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?
Lúc đó khách trong cửa hàng kem rất đông và đang đợi. Cô phục vụ trở nên mất kiên nhẫn. - 30 xu . Cô trả lời vẻ cáu kỉnh.
Cậu bé tiếp tục đếm những đồng xu. - Thế thì cho cháu một đĩa kem bình thường - Cậu bé nói.
Cô phục vụ mang lại một đĩa kem, quăng luôn cái phiếu thanh toán lên bàn và bỏ đi. Cậu bé ăn xong kem, để tiền trên bàn và đi ra. Khi cô phục vụ quay lại, cô đứng im nhìn những gì còn lại trên bàn. Bên cạnh cái đĩa kem đã ăn hết, là hai đồng 15 xu được xếp cẩn thận sang một bên cùng với hai đồng 10 xu khác cũng được xếp cẩn thận bên cạnh.
Cậu bé không ăn kem hoa quả, vì cậu muốn có đủ tiền để lại cho người phục vụ.

Chuyện nước ngoài nghe kể lại, vậy mà xem ra có nhiều điều cần ngẫm nghĩ và suy ra:
-Đôi khi người ta nghi ngờ tấm lòng của người muốn mang lại điều tốt cho mình
-Đôi khi người ta bỗng dưng hồ đồ, ganh gét một cách vô lối
-Đôi khi người lớn nhưng hành xử không bằng đứa trẻ con

Ý nghĩa câu chuyện thật sâu sắc

Chủ Nhật, tháng 5 22, 2011

Xin lỗi các bạn, tôi xóa video clip vì chắc có bạn phản đối, nếu ai muốn xem xin theo đường dẫn sau đây:http://youtu.be/77krjOSMimo

Thứ Sáu, tháng 5 20, 2011

Đi tìm sự bình yên

Có nhiều cách đi tìm bình yên.
Cách bình yên nhất, đoạt giải Vàng, trao cho Tk5. Hãy sống dưới ảnh hưởng của một "con" có thể cắn chết các "con" khác, ấy là bình yên. Còn làm thế nào thắng thầu để lấy được chỗ sống trong mồm con cá mập là chuyện khác.
Cách bình yên khác, giải bạc, trao cho Tt. Đóng chặt tất cả các cửa, liên hệ với thế giới bên ngoài bằng đôi dây ADSL, lướt các trang mạng ảnh hồ, mèo ngủ, nghe các bản nhạc cổ điển du dương.
Cách khác là làm một cái gì đó có nghĩa càng tốt mà vô nghĩa cũng được, miễn là thật chăm chú. Để cho có vẻ vẫn còn sống, chiến đấu, học tập và làm việc như lời kêu gọi ở... phường anh Chí.
Tài hèn sức mọn tôi theo cách thứ ba.
Thỉnh thoảng lại chui vào Google Map Maker làm một cái gì đó.
Thí dụ như vẽ mới hoặc chỉnh sửa những con đường đã được vẽ nhưng sai lệch so với phát hiện ra. Hoặc đánh dấu những vị trí có ý nghĩa cộng đồng mà mình biết (đền chùa, khu du lịch, di tích,...). Mọi người thử vào trang ấy, trong khung tìm kiếm của nó hãy gõ "nghĩa trang liệt sĩ huyện đức thọ". Nếu tìm thấy trên bản đồ, chính là điểm do tôi đánh dấu sau chuyến đi tới đó năm ngoái.

Hai tuần trước tôi ngồi suốt một ngày với các bạn trẻ hăng hái chơi cái này.
Tôi được ghi nhận là thành viên... già nhất hội. Ấy nhưng người trẻ hơn thì cũng sêm sêm còn đang công tác về biên giới mà bước chân của anh ta là hàng trăm, hàng nghìn cột mốc biên giới trên bộ. Anh ta đang nói với đại diện của Quan hệ Cộng đồng Google về các vấn đề trên biển.
Thực ra hoạt động này còn phân tán, chưa tới mức làm tin báo chí, theo quan điểm của tôi. Nên viết vào đây chơi :-) cho khỏi bức xúc.

Thứ Tư, tháng 5 18, 2011

"Sự Bình yên"


Đôi khi, tôi suy ngẫm đôi chút về sự bình yên. Thuở thanh xuân nay đây mai đó, chúng ta sống trong một thời đại sôi động và dấn thân vào đó với một niềm tin vì lý tưởng. Có đôi lúc trong một khoảng lặng, ta tìm thấy sự bình yên nhỏ nhoi rồi số phận lại cuốn ta đi, lại lao vào cuộc đời với trăm vạn những suy tư, những nhọc nhằn bon chen và tranh đấu. Tranh đấu với chính bản thân mình và tranh đấu với ngoại cảnh, như con đại bàng trong bão dông, cố gắng để vượt qua khoảng không gian đầy cạm bẫy, cố vươn tới một tầm cao mới có sự bình yên vĩnh cửu.
Ở một đỉnh cao nào đó mà thượng đế ban cho tuổi tác của chúng ta, có phải đột nhiên ta muốn tìm kiếm lại sự bình yên? Nhưng thế nào là bình yên cho đúng nghĩa thì tôi vẫn cho rằng, rất có thể mỗi người tìm kiếm một sự bình yên khác nhau, do cách nghĩ và quan niệm mà người có bản tính sôi nổi, năng động sẽ không tìm kiếm một sự bình yên thụ động. Nhưng có người thể chất mềm yếu, hoặc giả thấm nhuần triết lý Phật giáo, thủ tiêu đấu tranh thì có thể hướng đến sự bình yên hướng nội. Có người tìm sự bình yên trong hoạt động nhân đạo hoặc môi trường, nhưng cũng có người lấy kinh kệ, giáo lý .. v.v làm cách mà mình theo đuổi sự bình yên.

Có một câu chuyện xưa, xin kể lại để mọi người cùng suy ngẫm
Một vị hoàng đế, khi tìm kiếm cách giải thích về một quan niệm về sự Bình yên đúng đắn, ông ta bèn treo một giải thưởng lớn cho họa sĩ nào trong vương quốc của ông vẽ được một bức tranh đẹp, và chuẩn nhất mô tả về "sự bình yên".

Rất nhiều họa sĩ đã cố gắng dùng tài năng và trí tuệ để thực hiện theo ý hoàng đế.
Ngài ngắm tất cả các bức tranh được mang đến ,nhưng cuối cùng chỉ chọn ra được hai bức tranh và suy nghĩ để chọn lấy một
    Bức tranh thứ nhất vẽ một hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ phản chiếu đậm nét những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả quần thần cùng hoàng đế ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật toàn hảo .
Bức tranh còn lại kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá như trong một sa mạc hoang vu. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua nhìn sâu vào bức tranh, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ cho những con chim con. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình.
Bình yên thật sự.
"Ta đồng ý chọn bức tranh này !" Hoàng đế nói. "Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp người ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong tâm hồn mình. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên.
Thật phức tạp!!!
Vậy theo bạn, bạn sẽ chọn sự bình yên nào?




Còn tôi  thì tôi chọn hai bức tranh này :)) vì mình chỉ là phó thường dân. Đâu phải là Hoàng đế mà triết lý cao siêu. Xem mấy chú mèo này cũng đủ bình yên chán!
(Nguồn ảnh Internet- chỉ có tính minh họa)

Văn hóa đọc?

Người ta cứ nói mãi văn hóa đọc tụt lùi nghiêm trọng. Quả có thế. Nhưng với những góc nhìn khác nhau ta sẽ tìm ra những điều chính đáng.
Mới gần đây thôi những chuyện lùm xùm quanh quyển sách cũ (2008?) về danh nhân cà phê ta sánh vai các vĩ nhân lịch sử thế giới, chuyện tăng ngưỡng ngân sách mua xe công mà có người phân tích cao hơn mức trượt giá, chuyện học tập tư tưởng HCM thế nào mà bức tranh xã hội ngày càng ngả sang mầu sẫm với những lý do đồng bào làm bậy chứ không đáng phê bình một lãnh đạo nào,...
Cái viết ra như thế mà đọc có khác nào uống thuốc rầy thay trà. Đừng đọc còn hơn, với cái thứ văn hóa viết ấy.
Văn hóa đọc đã rớt rồi, nghi ngờ cả mình, khéo chả muốn viết?
(Xin miễn góp lời)

Trường Sa vẫn... xa

Đầu tuần có người hỏi "đi Trường Sa không để em thu xếp". Ừ, đi. Hỏi ra là hai tầu "hậu phương đi thăm tiền tuyến" của BTLHQ, chuyến chót trước mùa biển động.
Gọi LVĐ, giọng cậu khản đặc cho biết mới ngoài đó về hai ngày. "Ờ, nên đi một lần cho khỏi tiếc. Giá mà đi cùng thì vui nhỉ".
Vừa nãy có tin người ta đã chốt danh sách rồi, vào hàng chậm hãy đợi lần sau tầu chạy. Cậu ấy nói "anh gọi bạn anh đi, nhờ anh ấy nói với bên chính trị là được thôi mà".
Ồ, không. Nếu anh nhờ thì đã nhờ lâu rồi. Nhớ câu nói của nó, anh mà nhờ thì đi cùng nó cho vui, chứ đi chuyến này làm chi. Trên biển người ta cân nhắc từng chỗ, chật chội và eo hẹp, có tiền cũng chả làm gì. Đừng gây thêm sức ép cho họ, mà cũng là cho mình.
Mất công tôi chuẩn bị luyện giọng bài "Hải đội Hoàng Sa" của 3Chai, nghĩ xem liệu có mang được cho các em các cháu ngoài đó quà gì có ý nghĩa,...
Trường Sa vẫn còn xa lắm.
Nhưng mà biết đâu, mình không gọi cửa này nhưng anh bạn vẫn cứ "chạy" cửa khác, đáng yêu thế chứ cái sự chạy này :)

Thứ Hai, tháng 5 16, 2011

Một số món ăn độc đáo của Việt nam và thế giới

Để sinh tồn, hoặc đơn giản chỉ là để khoái khẩu, con người đã nghĩ ra nhiều món ăn rất kỳ lạ và độc đáo. Thực ra cũng tùy vào quan niệm, thói quen hay tập quán của từng dân tộc mà đánh giá khái niệm này đúng sai hay dở thế nào. Một ví dụ là ở nước ta, món tiết canh thường được dùng với sự khoái trá đặc biệt nhưng người nước khác thì sẽ cho rằng đó là một món ăn.. kỳ lạ. Đấy là do người ta còn chưa biết rằng ở Việt nam đang phổ biến một quan niệm...ăn gì bổ nấy. Từ ăn mà lan sang uống, cứ con gì "gật" khỏe là đem ngâm rượu. Bọ gật, sâu chít, ngâm rượu uống để mong cải thiện phong độ. Bọ nào mà ngâm rượu tằm là sẽ bị chê- con tằm nó nhẽo nhợt, thì phong độ chắc cũng rứa!!! Ăn gan bổ gan ăn tim bổ tim, ăn chim bổ ngẩu pín! Khắp hai miền dày đặc quán ngẩu, không biết ở đâu ra mà lắm thế!
Xem tiếp

Thứ Bảy, tháng 5 14, 2011

Blogger đang trở lại

Blogger chính là dịch vụ mà trên đó mình làm trang tin này. Nó trở lại thì mình có Bạn Trường Trỗi. Tuy nhiên các dữ liệu chưa được phục hồi hết.
Nó bảo thế này: "Blogger is back now. We're still working on restoring some of the data. For more details, see this post: http://buzz.blogger.com/2011/05/blogger-is-back.html".
Bảo nó dịch ra tiếng Việt: "Blogger là trở lại ngay bây giờ. Chúng tôi vẫn làm việc khôi phục lại một số dữ liệu. Để biết thêm chi tiết, xin xem bài đăng này: http://buzz.blogger.com/2011/05/blogger-is-back.html"
Xem qua một lượt các trang bạn bè thì có vẻ như tất cả các bài sau 10/5 trong giao diện quản lý (blogger) đều được quy về đăng vào ngày 14/5 và mất hết lời góp. Các bài 10/5 trở về trước được bảo toàn, cả lời góp.
Miễn phí toàn cầu mà như thế là quá tốt rồi.

Thứ Năm, tháng 5 12, 2011

Hoan hô anh Tạ Đình Đề, trước ...

Cũng giống như (trường phái) thơ Bút Tre, các chuyện về Tạ Đình Đề được thêu dệt, huyền thoại hóa tùy theo sự trí tưởng tượng của người kể, mà không ai đính chính, không ai phản bác. (Ông mất năm 1998).

Ngồi vào bàn ăn, Bác nói với anh cần vụ: Cho Bác xin thêm một cái bát và một đôi đũa!
Anh cần vụ ngạc nhiên: Thưa Bác, hôm nay Bác có khách ạ?
Bác gật đầu: Có một khách!
Mang bát đũa lên anh cần vụ còn hỏi thêm: Thưa Bác, khách hôm nay là ai, sao chưa tới?
Bác cười: Khách đã đến lâu rồi, tại các chú không biết nên không mời vào đấy thôi!
Bác quay đầu về phía buồng ngủ: Mời chú Đề vào ăn cơm với tôi!
Theo hướng nhìn của Bác thì người ấy đang có mặt ở phía buồng ngủ của Bác, song không phải ở trong phòng, mà là ở trên mái nhà.
Bác nói với anh Cận vệ: Người này tài tình lắm, các chú không đối phó nổi đâu.
Nói xong, người quay đầu về phía mái bếp, nói lớn: Tôi mời chú vào phòng ăn, sao chú lại chuyền sang nóc nhà bếp thế? Giọng Bác vừa kẻ cả vừa tha thứ.
Cận vệ vừa rút súng ra khỏi bao, vừa chạy đến cầm điện thoại, nhưng Bác đã ra hiệu gác máy, cất súng.
Bác nói: Đấy, chú lại phi thân đến phòng khách rồi. Xoẹt một cái, vị khách nhảy từ trên mái xuống, ngay trước mặt Bác.
Bác cười: Chào chú Đề! Trông chú gầy, đen hơn trước!
Vị khách nghiêng đầu đáp lễ: Thưa Bác, nếu tôi muốn, thì dù Bác có huy động toàn bộ lực lượng bảo vệ thì tôi vẫn có thể thoát khỏi nơi đây như thường.
Bác mời Tạ Đình Đề ngồi xuống bên bàn ăn.
Tạ Đình Đề đứng nghiêm, lễ phép nói: Thưa Bác, đứng trước mặt Bác, tôi cảm được một sức mạnh vô hình thúc đẩy tôi phải đổi hẳn từ thế thù nghịch sang niềm kính yêu. Vậy tôi quyết định chấm dứt làm cho địch và xin đặt mình dưới quyền sử dụng của Bác, kể từ hôm nay.
Tạ Đình Đề rút trong người ra 2 khẩu súng lục giảm thanh với những viên đạn đầu sơn đỏ, ống nhòm, bản đồ Dinh Chủ Tịch, rồi móc từ trong kẽ răng ra một viên thuốc độc, kính cẩn nộp cho Bác.
Bác đặt tay tay lên vai Tạ Đình Đề: Tôi hiểu, tôi tin chú.

Tự tôn vinh

Tôi là một người mà như mô tả của VT "phú quý giật lùi, bây giờ ngồi bệt". Nếu đọc lý lịch thì quả có thế, những bạn bè biết tôi không thể nói VT nói sai cho tôi. Cũng vì thế tôi không giận, ai giận người nói thật.
Phàm đã là người chấp nhận cuộc sống như nó vốn có, kể tới sự lựa chọn của mình, thì thế nào cũng phải có chút AQ, chút Chí Phèo. Bởi thế tôi khoác vào mình cái triết lý tự tôn vinh "tôi không cần ai coi tôi là gì, nhưng tôi cũng chả coi ai ra gì". Thân sơ, coi trọng và coi thường, tất cả là ở cái con người, cái văn hóa mà người ta biểu lộ. Tôi là như thế.
Cứ tưởng tự tôn vinh bản thân mình đến thế là cùng. Nay đọc cái này mới thấy mình chỉ bằng cái tăm. Vũ trụ thật bao la, con người mình thật bé nhỏ. Lại ngồi bệt cái, cho người ta khỏi ấn mình xuống.

Thứ Tư, tháng 5 11, 2011

Giải cứu sara

Tất nhiên không phải con Sara của TS1. Nếu là nó thì tôi đã viết hoa theo quy luật tên riêng. Nhưng mà hôm qua lúc gặp TS1 vào cuối ngày làm việc, khi nói "ngày mai anh đi giải cứu sara" thì sau một chững đủ để hiểu ngôn từ TS1 đưa tay ra bắt. Một cái bắt tay không biểu lộ vui hay buồn trên nét mặt. Tôi biết TS1 vẫn còn đang canh cánh với con Sara. Theo kinh nghiệm cuộc sống thì TS1 phải cho con Sara xuất hiện lần cuối trong bát rựa mận trên bàn nhậu của những người chủ cũ. Nhưng mà như thế thì cay đắng quá. Cuộc sống đôi khi sẽ dễ chịu hơn khi giấu được điều cay đắng trong lòng, tất cả cùng giả vờ là không có. Biết thế nên sau đó tôi có gợi ý TS1 một cái chết có ý nghĩa, lẫm liệt, hi sinh, cho con Sara.

Con sara trong câu chuyện này đơn giản là một con chó ta bình thường. Chỉ khác một điều là nó được đám nhân viên của khu nghỉ dưỡng Anamandara Ninh Bình nuôi lớn. Đến giờ cơ sở chuẩn bị đi vào hoạt động thì nó không được phép ở trong đó. Mà ra ngoài, theo quan niệm của nhiều người, là nó sẽ bị thành "rựa mận". Chả ai muốn thế và đồng ý để con gái tôi chăm lo cho nó. Thế là tôi phải làm một chuyến xe giải cứu, đưa nó về HN.
Con gái tôi động viên thứ Tư là ngày cho nhân viên đưa gia đình đến tham quan khu nghỉ, để xây dựng quan hệ hậu phương người LĐ. Nếu tôi đến vào ngày này nó sẽ đích thân đưa đi xem.
Có anh bạn cùng đoàn bộ đội học ĐHTH thủa trước nghỉ hưu ở Me gần đấy nên tôi rủ VT và một anh bạn nữa đi thăm hắn luôn. Gặp nhau nói chuyện, thì anh bạn tôi năm 1966 đã nhập k11 ĐHTH Lý ở Ký Phú, Đại Từ, Thái Nguyên. Chưa kịp học,  mới lao động đầu năm học đến cuối 66 nhập ngũ đi bộ đội radar rồi 69 về học với chúng tôi, k14. Nhớ là TĐk9 cũng có "lịch sử" giống vậy, cho hai ông nói chuyện hóa ra là đúng, mỗi tên về một đơn vị khác nhau nên cái liên hệ mờ nhạt ấy cũng đứt, tới giờ.
Anh bạn này, sinh năm 1946, nghỉ hưu hàm trung tá bộ đội hóa học từ 92, đến 2002 mổ cắt khối u đại tràng, chạy hóa chất mấy kỳ ở 108, kinh đến giờ. Nhưng được cái khỏe, trẻ ra, nói chuyện cười phe phé, rượu bia cũng tàm tạm đủ chơi với anh em. Lại thành "mẫu" để tôi kể cho anh ĐC nhà mình soi, yên tâm.
Chuyến thăm khu nghỉ bắt đầu bằng việc vào sảnh lễ tân. Vì lái xe cũng tham quan nên cả hội đi bộ từ bãi xe vào. Trong khu chỉ được đi xe đạp hoặc xe điện, loại như ở sân golf.
Lễ tân là ngôi nhà to hơn cái đình làng bình thường, đủ cho hàng chục khách ngồi tạm rộng rãi cùng hành lý trong lúc làm thủ tục.
Nhìn ra bên ngoài là những khu "làng" được vây xung quanh bằng rừng cọ mới trồng. Ít năm nữa chúng lên cao sẽ không còn nhìn thấy như thế này, tăng tính riêng tư cho mỗi "làng".
Chúng tôi được đưa tới thăm một "làng" điển hình, bao gồm 3 đơn nguyên 4 phòng tiêu chuẩn và hai đơn nguyên 2 phòng cao cấp. Mỗi làng có một bể bơi nhỏ ở trung tâm. Như thế tập thể khoảng 32 người có thể sinh hoạt khá biệt lập trong một "làng" với trung tâm là bể bơi để sinh hoạt chung.
Phòng tiêu chuẩn, từ phòng tắm nhìn ra qua vách kính.
Phòng cao cấp rộng hơn, có vườn riêng với tắm vòi sen ngoài trời, tất nhiên không tắm ngoài trời thì tắm trong nhà cũng oách hơn phòng thường.
Bể bơi chung của cả khu
ngay cạnh đấy là bể bơi trong nhà dùng cho  mùa đông, nhìn ra bể bơi ngoài trời.
Còn những khu khác như phòng tập thể lực, mát-xa, thiền,... chưa hoàn thiện nên chưa xem được. Còn các phòng họp vài trăm người và khu thư viện,... thì thôi không xem.
Chuyến về cho con chó ở sau thùng xe, nó cũng ngoan không quậy phá gì cả. Về đến nhà nó cũng nhanh làm quen với con ở nhà. Được cái một con đực một con cái nên chúng không gằm ghè lâu, đúng như nhận định của người từng trải.
Tôi lại chợt nghĩ một kết cục khác cho con Sara của TS1. Tại sao lại chỉ có kết cục bị phản bội hay phải hi sinh anh dũng trước khi bị phản bội? Hãy để cho khi đoàn bộ đội tình nguyện, đơn vị của TS1, lên đường về nước thì con Sara ở lại với những đồng bào của nó. Sống trong lòng đồng bào là một kết cục tốt đẹp, luôn là như thế.

Thứ Ba, tháng 5 10, 2011

Một ngày tang ma

Hè, đừng sợ. Chỉ là chuyện 3 đám tang ma trong ngày thôi mà.
Hôm nay đầu giờ đi làm tôi kịp tiễn đưa cụ thân sinh vợ cậu em út về cõi vĩnh hằng, nhà tang lễ 108. Đến cơ quan mình vẫn là người mở cửa đầu tiên.
Chiều nay hết giờ, không biết có vinh dự là người khóa cửa cơ quan không, lại đi tiễn đưa bà chị họ bên xã, nhà tang lễ 354.
Buổi trưa, giờ Ngọ, đi 49 ngày vợ Đức Bằng k4. Trời HN có mấy đám mây, chả đám nào nhè trốc mà che. Đông bà con khu TT Nam Đồng dự cỗ, toàn bộ đội. Phải bầy cỗ dưới đường đi, dựng nhà di động. k4 có đôi người đến dự.

Đăng bài trên Bạn Trường Trỗi (Blogger nói chung) qua email

Dịch vụ trang tin riêng Blogger của Google có hỗ trợ đăng bài qua thư điện tử. Biện pháp này đặc biệt hữu hiệu khi, như hiện nay, hệ thống bị trục trặc gì đó mà không đăng bằng giao diện Web thông thường được.

Biện pháp này có lẽ chỉ áp dụng với (1)-người có danh khoản Google mà (2)-đã được làm thành viên đăng bài của trang tin. Thiết lập việc đăng bài qua thư như sau:
- Mở trang tin Bạn Trường Trỗi với danh khoản đã đăng nhập,
- Bấm vào nút "thiết kế" góc trên phải,
- Bấm vào thẻ "cài đặt"
- Chọn mục "email và điện thoại di động"
- Trong mục "Tùy chọn đăng bài" hãy chọn lấy một đoạn ký tự bí mật để làm địa chỉ nhận đăng bài qua email.
Ví dụ địa chỉ nhận đăng bài của tôi có sẵn là huuthanh.ng.xxx@blogger.com trong đó xxx là chỗ để tôi đưa đoạn ký tự bí mật vào.
- Trong 3 lựa chọn ở dưới chọn "xuất bản email ngay lập tức". Các lựa chọn khác sẽ làm biện pháp này bị vô hiệu trong điều kiện hiện nay.
- Nhớ bấm nút "Lưu cài đặt" mầu da cam cuối màn hình.
- Quay về trang Bạn Trường Trỗi để xem bài mới đăng. Nếu chưa thấy thì bấm F5 để tải lại trang, sẽ thấy.

Thứ Hai, tháng 5 09, 2011

"Hồ ma" Bình Dương nhìn từ trên không

Đọc bài trên báo Đất Việt về những người chết tại mấy cái "hồ ma" tôi chợt nhớ tới những điểm dấu đường bay tự rút ra sau những chuyến bay từ HN vào Tp HCM.

Cũng không có gì nhiều.
Thứ nhất là sau nửa giờ bay thì sẽ qua Đà Nẵng. Từ biển vào đất liền cắt ngang qua vùng trời Đà Nẵng. Tùy vị trí và hướng bay mà ta sẽ nhìn thấy một phần của thành phố, chả bao giờ thấy cả thành phố ở một bên.
Còn khoảng nửa giờ thì bắt đầu thấy hạ độ cao, gần như bao giờ cũng đi qua một vùng rung động mạnh. Cóp nhặt từ của dự báo thời tiết trên TV, hay là thông báo của tổ lái, ta gọi bừa nó là "đi qua vùng hội tụ gió trên cao" :-)
Đến khi nhìn bên phải máy bay thấy mấy cái hố đá rất to, nếu tôi không nhầm thì cho tới những năm đầu 90' vẫn còn là hố đá thì biết "sẽ hạ cánh xuống sân bay TSN trong giây lát" như thông báo của tổ lái. 
Hiểu rằng miền Nam thiếu núi đá, nên khai thác là phải đào xuống tận móng. Ở miền Bắc sẵn núi đá, cào tới mặt đất là xong, đi gặm núi khác.
Bây giờ những hố đá ấy đã ngừng khai thác từ lâu và thành "hồ ma". Rất tiếc thời xưa ấy không sẵn máy ảnh như bây giờ để ghi lại mấy cái hố ấy.
Rồi bây giờ nhờ ảnh vệ tinh có thể xem qua Google Earth, Google Maps mà thấy khi máy bay lấy hướng thẳng đường băng TSN thì mấy cái hồ ấy luôn ở phía cánh phải máy bay.
Máy bay, mà những chuyến tôi đã đi, luôn hạ cánh theo hướng 250 độ đường băng bên phải. Đó là đường băng có ký hiệu 25R với vệt mài lốp khi hạ cánh đen cả một đầu. Đầu đằng kia 07(L&R) hầu như không có vết mài như thế. Gió chủ yếu thổi thuận cho việc hạ cánh từ đầu 25.
Bài được đăng lên trang, lần đầu tiên, qua phương thức gửi mail. Vì hiện nay hệ thống không phục vụ công cụ đăng bài mới hay sửa bài cũ như ta vẫn làm. Nếu bài này mà xuất hiện không được như ý thì là do chưa biết làm cho đúng. Thí nghiệm mà.
Hệ thống đăng/chỉnh bài đã hoạt động bình thường vào lúc này, 10h22 10/5.


Chủ Nhật, tháng 5 08, 2011

Bùi Công Minh mời cưới con trai út

Vợ chồng nhà anh Bùi Công Minh có lời mời bạn Trỗi tới dự tiệc cưới của 

con trai út Công Tài và con dâu Huyền Linh
vào 11 giờ ngày Thứ Bẩy 28/5/2011
tại KS Horison 40 Cát Linh, Hà Nội.

Xin báo đề các bạn biết tới chia vui cùng vợ chồng anh Công Minh.

Đúc chuông khánh cho đình đền Liễu Giai

Chủ Nhật không có việc thì em lại đến cơ quan ngồi. Cái nếp già nó thế. Hồi xưa quen được một ông anh, nghe lão cằn nhằn "cho nghỉ thêm thứ bẩy thế là anh mất một bữa bia chiều". Đến giờ, thêm ít tuổi, em mới thấy với người cao tuổi thì cơ quan thật quan trọng. Chả thế mà em nghe có nhiều bác không muốn về hưu, trong khi làm việc cứ hay lạc đề. À, mà đúng ra chủ đề của bài này là "đúc chuông".
Cơ quan em kế bên đình đền Liễu Giai. Cái đền này trước đây em đã giới thiệu, thờ Ngọc Nương Công Chúa gì đó. Nhờ thế mà rất hay được nghe các làn điệu dân ca. Văn nghệ thì người ta kêu chầu văn, còn mươi ngày trước em lại nghe người ta bảo hát lên đồng. Hèn nào trong tuần thỉnh thoảng lại nghe, văn nghệ gì mà lắm thế, lên đồng thì có.
Hôm nay mắt nhìn màn hình, tai nghe mãi, chợt thấy giai điệu lạ. Không phải chầu văn mà là xẩm. Xẩm "huê tình" hẳn hoi nhá, không phải xẩm "tầu điện", theo phân loại của đĩa CD "Xẩm Hà Nội" mà em mua năm kia năm kìa. "...Đêm nay mới thật là đêm. Ai đem giăng sáng giãi lên vườn chè...".

Bài này thì em với HH đã từng "dợt giọng" tính rủ nhau đi "xẩm". Chúng em chưa đi chỉ vì sợ. Thời buổi bây giờ lắm cái để sợ lắm. À mà lại lạc đề rùi.
Bụng bảo dạ "nhạc sống hay nhạc chín đây" em bèn xuống thang xuất kích nương theo tiếng nhạc mò sang.

Hóa ra bên ấy hôm nay tổ chức lễ đúc chuông khánh bằng đồng cho đình đền và phật điện.
Vừa vào đến cửa nghe "đồng bào chú ý, đồng bào chú ý" em giật mình, không biết mình có gì mà họ chú ý? Dừng nghe ngóng. "Mời đồng bào ra chứng kiến thả vàng vào chuông", ra là thế. Đồ vàng của mọi người cung tiến sẽ được đúc lẫn với đồng thành chuông thành khánh. Chăm chú nhìn vào hai cái lò đang phun lửa phì phì, chưa thấy gì thì nghe leng keng và mọi người vỗ tay. Nhìn ra bên cạnh mới thấy cái khuôn chuông với giàn dáo xung quanh, có một ông mặc sạch giơ cái bát lên cho mọi người xem.
Em lại lạc đề lần nữa. Cứ nghĩ đúc là phải chỗ lò lửa, hóa ra cái ông kia lúc em không để ý đã leo lên đổ  tuột đồ vàng vào trong cái khuôn chưa có gì trong ấy cả. Thế nên dù rất cảnh giác, "mát phôn" trong tay sẵn sàng chụp mà em không kịp ghi thời khắc quan trọng. Có mấy cái ảnh kém quan trọng hơn các bác xem tạm.
Đổ đồng vào cái lỗ khuôn mà khi nãy cái ông gì đổ vàng vào nghe kêu leng keng. Em hơi quê, không thấy khói lửa gì hỏi ông bên cạnh "họ đổ nước gì" thì bị nhìn bằng con mắt hình giọt lệ mà rằng "đồng đỏ đấy ông ạ".
Vẫn còn mấy khuôn nữa đang chờ. Mấy cái lò này là để cho các khuôn ấy.
Nghe thêm một bài dân ca quan họ do người địa phương hát đúng lúc HH gọi điện, khen hay. Em chợt nghĩ đã được xem, được nghe thì cũng phải cung tiến cảm ơn Thánh chứ. Thế là em tiến ra chỗ khác, chỗ họ nhận tiền, em lấy đâu ra vàng.
Nhận được tờ ghi nhận công đức. Cái tờ này người ta in sẵn, dùng lâu dài vào nhiều dịp, lần trước em có một tờ rồi.
He he, hay nhất là nhận tờ công đức xong thì có một bà ngồi bên đưa em "lộc thánh này". Về nhà giở ra thì lộc có một cái oản và một bao diêm.
Giờ thì nói thật với các bác, cái oản lộc thánh là nói lúc nãy thôi. Chứ bây giờ thì hết rồi. Gõ xong bài này em cũng xơi hết cái oản làm bữa trưa với nửa lít nước. Tí nữa về nhà làm chai bia lạnh nữa là sống được đến bữa chiều.

Thứ Bảy, tháng 5 07, 2011

ĐẠI TƯỚNG CỦA CHÚNG CON!.


Đại tướng Võ Nguyên Gíap


Hôm nay, kỷ niệm 57 năm ngày giải phóng Điện Biên. Đây đúng là chuyện chính trị, nhưng mỗi con tim bạn Trỗi đích thực đều nhớ về ngày mà cha, anh họ đã làm nên một chiến thắng vĩ đại, và vì vậy mà họ có quyền tự hào vì là con cháu của một thế hệ phụ huynh đã anh dũng chiến đấu giành độc lập cho dân tộc.
 Đáng lẽ ra đúng vào ngày này, một thằng đàn ông đích thực phải viết được một cái gì đó để tôn vinh cha ông mình mới phải. Thay vì làm" thầy" người khác, xin tôn  nhà báo Mai Thanh Hải lên làm "sư phụ" để mượn bài viết tâm đắc của anh đăng lên blog thay cho lòng thành của mình đối với ngày kỷ niệm đáng nhớ này.


 
-Hôm nay, kỷ niệm 57 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2011). Năm nay có lẽ là năm lẻ, vả lại còn phải tập trung lo "việc lớn" ở huyện Mường Nhé nên việc tổ chức lễ lạt, mít tinh cũng gói gọn, không ồn ào như những năm trước. 

Tìm mãi, tìm mãi mới thấy tin "Đại biểu Hà Nội thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp". Bản tin của Thông tấn xã Việt Nam phát: "Nhân dịp kỷ niệm 57 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, đoàn đại biểu lãnh đạo TP. Hà Nội do ông Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy dẫn đầu đã đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ngoài việc thay mặt đoàn kính chúc Đại tướng sức khỏe, trường thọ, Bí thư Phạm Quang Nghị còn "vui mừng thông báo với Đại tướng về công trình tu bổ, tôn tạo Nghĩa trang Liệt sỹ Độc Lập tại xã Thanh Nưa, huyện Điện Biên đã được hoàn thành". Đọc tới đây, mình khó hiểu quá: Có lẽ TP. Hà Nội đã huy động, đóng góp tu bổ Nghĩa trang nên ông Bí thư Thành ủy mới có phần "báo cáo riêng" như vậy?...
Đọc hết tin mới "à" lên!. Thì ra: Đầu năm 2011, được sự cho phép của Bộ Lao động Thương binh và xã hội và UBND tỉnh Điện Biên, Cty DIA Hà Tây - một doanh nghiệp của Hà Nội đã khởi công công trình, công đức tu bổ, tôn tạo Nghĩa trang Độc lập (trong đó có các hạng mục làm mới và trát đá Granito toàn bộ các ngôi mộ; thay mới 200 bia đá và toàn bộ bát hương trên các ngôi mộ). Toàn bộ công trình được hoàn thành với chất lượng cao trong vòng 2 tháng với tổng kinh phí hơn 10 tỷ đồng. Trước ngày khánh thành, Giáo hội Phật giáo Việt Nam và UBND tỉnh Điện Biên đã tổ chức lễ cầu siêu và rước chân linh các Anh hùng Liệt sỹ tại các Nghĩa trang A1, Tong Khao, Him Lam về Nghĩa trang Độc Lập. Đây là Nghĩa trang liệt sĩ lớn nhất trên địa bàn tỉnh Điện Biên, có diện tích 4,2ha, gồm 2.432 phần mộ, mỗi năm đón hàng nghìn lượt khách trong nước, quốc tế và thân nhân Liệt sỹ đến thắp hương tưởng niệm.

Người cha của bộ đội

Hoan hô Cty DIA Hà Tây, tuy chỉ nhắm đến đất đai để xây dựng và kinh doanh hạ tầng khu công nghiệp, khu đô thị... ở tít Thủ đô tấc đất tấc vàng nhưng vẫn có nghĩa cử nhớ đến các Anh hùng Liệt sĩ tận trên miền núi Điện Biên xa xôi, cách biệt nghìn trùng. 

Xem thêm

Nói chuyện :Thằng đàn ông

Hôm trước mở "bạn Trỗi" Bài :OBAMA bắn chết OSAMA-và hệ lụy(4/5/2011)ra xem: Thấy chú "Chí " nói phải;"Thôi;chuyện chính trị thì để cho các nhà chính trị mần.Anh em mình đi uống Cafe thôi".Đúng,đúng lắm...Lâu nay trên diễn đàn phải là nơi trao đổi thông tin ,tình cảm của anh em đồng đội,kỉ niệm xưa..nơi thư giãn vui vẻ(đúng luật,đúng tiêu chí) .Thế nhưng đôi khi ta vẫn phải xem những ...Gì ??? hả chú "Chí" Thôi thà đi "ăn tục,nói phét,kiếm chuyện tào lao sướng hơn, các vấn đề khác thì kệ m. nó,mắc mớ gì đến mình chứ !!!phải zậy kg?
(Bấm vào đây để xem tiếp)

Thứ Sáu, tháng 5 06, 2011

Phát rồ với cái điện thoại thông minh

Nói cho nhanh, nó mà được gọi là thông minh chắc có hàm ý chủ của nó... ngu :-(
Và khuyên một lời với các bạn Trỗi cho nhanh: già rồi, mắt mờ tay run chả nên dùng cái điện thoại màn hình cảm ứng. Dùng nó cứ như bắt ma trơi.
Chưa kể nó thông minh trẻ trung xinh đẹp nên "kiêu" chết người luôn. Già, gặp "em nó" đỏng đảnh bác nào xơ cứng rồi có khi là "thăng" luôn đấy :-)
Hè hè, nói cho đúng nó cũng là một cái máy tính. Dùng nó có nghĩa là phải học dùng thêm một cái máy tính nữa.
Tôi 40 năm trước đã "kính nhi viễn chi" xem đồng bọn chơi IBM, 20 năm trước bắt đầu chơi DOS/Windows, 5 năm trước bắt đầu xài Linux, giờ làm quen Android.
Cũng đã phải cài lại máy một lần rồi đấy. Mà vẫn còn đang tức mình đây, chán chưa?

Thứ Tư, tháng 5 04, 2011

Obama bắn chết Osama - và hệ lụy

Cả thế giới đang nháo nhào vì tin Osama Bin Laden đã bị tiêu diệt bởi đội đặc nhiệm SEAL của hải quân Mỹ.
Tại Hoa kỳ, khỏi phải nói là chính phủ cũng như rất nhiều người dân  vui mừng hoan hỷ thế nào khi trả được mối thù cho gần ba ngàn người bị chết khi tòa tháp đôi bị Al queda tấn công.
 Thế giới tỏ nhiều thái độ khác nhau với chiến tích này của người Mỹ. Đa số họ cho mạng lưới khủng bố Al queda là xấu xa, bởi tổ chức này theo đuổi cách đấu tranh cực đoan là giết chết người dân vô tội.
Nước Mỹ, với gánh nặng của cuộc chiến Apganitxtan, lại dính líu vào cuộc chiến đòi lật đổ chế độ ở Libi, vấn đề Triều tiên và nền kinh tế chưa thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng. Tổng thống Obama, qua việc tiêu diệt được trùm khủng bố đã ghi được một điểm quan trọng cho cuộc đấu tranh tái cử vị trí tổng thống trong kỳ bầu cử tới của nước Mỹ.
Tuy nhiên, việc Osama Bin Laden bị giết có làm nỗi lo khủng bố trên thế giới và ngay chính tại nước Mỹ mất đi hay không lại là điều đáng lo ngại nhất.
Al queda mất một thủ lĩnh nhưng tổ chức của họ vẫn hiện diện khắp nơi trên thế giới, gây nên mối quan ngại thường trực. Nó như ác quỷ Meduza trong thần thoại Hy lạp, mỗi khi bị chém đứt đầu này lại mọc ra cái đầu khác.
Nguyên nhân gây nên sản sinh ra ác quỷ rất có thể bắt nguồn từ chính sách của người Mỹ với thế giới Hồi giáo nói chung cũng như Trung đông nói riêng. Gỉai quyết được bài toán này người Mỹ mới có thể kê cao gối mà ngủ vậy.
Trong việc tiêu diệt Bin Laden, rất có thể người Mỹ đã gặp may vì sự bất cẩn của Bin Laden, theo những tin tức được giới truyền thông mô tả, người ta đã phát hiện ra đường dây giao thông liên lạc của trùm khủng bố, từ đó lần ra nơi ẩn náu trong một ngôi biệt thự đắt tiền tại Pakitstan. Việc tiếp theo là tiêu diệt y. Vậy điều gì sẽ xẩy ra khi Bin Laden chọn nơi ẩn náu bí mật tại một ngôi nhà sát đại sứ quán Mỹ ở Itslamabat? Không lộ diện nhưng sinh hoạt bình thường như mọi gia đình bình thường, không tách biệt, nói chung là sống như mọi gia đình khác ở đó. Hắn đã chết do không thể không liên lạc với đồng bọn, dù đã sử dụng cách đơn giản nhất là dùng người đưa tin.
Bin La den chết, người Mỹ đã trả được mối hận nhưng tại trong lòng nước Mỹ vẫn còn đó nỗi lo lắng về sự trả thù của Al queda, nhưng có lẽ điều đó sẽ không sớm xảy ra mà tổ chức khủng bố này sẽ âm thầm chuẩn bị. Nếu không cảnh giác cao độ, chính những người dân lành sẽ phải trả giá cho điều đó.

Điều chắc chắn là Holywood sẽ có một kịch bản phim hành động tuyệt vời, giật gân, kịch tính, lâm ly tình cảm và người xem trên thé giới sẽ được mãn nhãn với những pha chiến đấu kỹ thuật cao, máu lửa và hành động chớp nhoáng, siêu việt của các biệt kích SEAL Mỹ. Theo đúng truyền thống của nền phim ảnh nước này.

Thứ Hai, tháng 5 02, 2011

Tổng thống Mỹ B. Obama :" Trùm khủng bố Bin Laden đã bị tiêu diệt"

Osama bin Laden đã bị Mỹ tiêu diệt như thế nào?Mọi chuyện bắt đầu bằng cái tên của một người đưa tin tâm phúc.

Sáng sớm 2/5, các quan chức cấp cao của chính phủ Mỹ cho hay đầu mối dẫn đến Osama bin Laden bắt đầu từ trước sự kiện 11/9, trước khi xảy ra các vụ tấn công khủng bố khiến cho Osama bin Laden trở nên nổi tiếng toàn cầu. Đầu mối này lộ rõ vào mùa thu năm ngoái, khi Mỹ phát hiện ra một khu nhà được xây dựng công phu ở Pakistan.(xem tiếp)

Thứ Bảy, tháng 4 30, 2011

Điện, có bán được không?

Mấy hôm rồi đi một chuyến với KV lên công trường thuỷ điện Bắc Khê "đón thằng em TS1" về nghỉ lễ. Lý do thì là như thế, thực tình lâu lâu đi chơi xa một chuyến nhìn ngó sự đời cũng vui.

Bắc Khê là một con sông nhỏ có trên bản đồ, công trường thuỷ điện sẽ chặn dòng ở xã Kim Đồng. Rẽ ra từ đường 4 ở Thất Khê, đi đưởng tỉnh 3B thêm 11km nữa rồi theo đường công trường quãng 2km là đến.
Trên tấm bản đồ "cổ" này chưa vẽ đường tỉnh 3B nhưng phải dùng để ghép vệt đường máy thu GPS đã lưu.
Nhìn công trường không thể hình dung đây lại là con sông. Hiện chỉ còn một dòng nước nhỏ chảy men nền đập đã bắt đầu hình thành, chỗ xe máy đậu.
Nhà máy điện được thiết kế hai tổ máy với tổng công suất 2MW, sẽ lắp đặt máy nhập từ TQ. Không biết tổng vốn đầu tư là bao nhiêu, nhưng chỉ mới có thế kia thôi mà đang lo không thi công nhanh để nước lũ về phá thì cũng mất chục tỷ đồng.
Nói chuyện với một anh bạn rất quen dân điện trường "mây" mới biết ngành điện hoàn toàn không tán thành việc xây dựng các nhà máy thuỷ điện nhỏ, đặc biệt loại nhà máy cỡ cực tiểu 2MW. Ngành điện bị tai tiếng về việc các nhà máy điện lên án không chịu mua điện của họ. Các nhà máy này muốn bán điện lên lưới quốc gia thì vẫn phải đầu tư truyền dẫn và hệ thống thông tin điều khiển giám sát và thu nhận dữ liệu (SCADA) như mọi nguồn hoà lưới khác để chịu sự điều khiển phân phối chung của trung tâm điều độ.
Mà theo trung tâm điều độ thì các nhà máy điện quá nhỏ rất khó hoà lưới, hầu như không thể. Hình dung như anh em ta thời nhỏ nhẩy tầu điện, chạy mấy bước bám vào rồi nhẩy lên. Bây giờ các nhà máy nhỏ tí này muốn hoà lưới thì giống vận động viên điền kinh chạy 100m, cho hẳn là như thế đi, nhảy tầu cao tốc 200km/h, liệu có nhảy được không?
Nghe anh bạn nói xong lại muốn khuyên TS1 bảo với chủ đầu tư có thằng nào muốn mua dự án thì bán non cho nó có khi lại an toàn, nếu câu chuyện trên là đúng.
Đường tỉnh 3B đang được nâng cấp. Xã Kim Đồng vẫn đang có điện dùng. Rồi đây ở xã lại có doanh nghiệp muốn bán điện lên lưới. Thật oách. Nhưng liệu rồi có bán được không khi mà đường điện cũng được nâng cấp, nguồn lớn được xây dựng thêm. Đến khi đó các cây "nấm điện" mọc theo mô hình "nấm thép", "nấm xi măng lò đứng" đều là phát minh TQ rồi sẽ để lại một vùng môi trường đã được cải tạo không biết sẽ là lợi hay hại.

Thứ Năm, tháng 4 28, 2011

Ký ức về những vườn hoa Hà nội


Tôi, bạn, hay chúng nó, mỗi người chúng ta trong cuộc đời mình cho đến nay hẳn là có ít nhất một cuộc tình, có khi vài ba hay hàng trăm cuộc tình lớn nhỏ tùy thuộc vào số đào hoa của từng người.  Cũng có thể có ai đó chưa từng có một mảnh tình vắt vai, dù thế nào thì những kỷ niệm gắn bó với những công viên Hà nội đều luôn ẩn hiện trong tận đáy lòng mình. Để có một dịp nào đó, khi bỗng dưng nhìn về quá khứ, những công viên Hà nội xưa lại làm cõi lòng ta xao xuyến, day dứt, nhớ nhung,như nhớ về một người tình trăm năm trẻ mãi không già vậy.
(Nếu quan tâm, mời bạn click vào tiêu đề để xem tiếp)

Thứ Tư, tháng 4 27, 2011

Thăm viếng nhà vợ anh Dũng Sô

Đầu tuần anh DS và cháu gái ra gấp vì ông cụ thân sinh chị nhà mất. Vợ anh DS đã ra trước chăm sóc ông cụ mấy ngày trước khi đi. Vì chưa phát tang nên gia đình cũng không thể thông báo rộng rãi. Chỉ có các anh Ban LL biết. Rồi với tình hình như thế thì các anh BLL đã rất nhanh đón đưa hai cha con về quê (Thuận Thành, Bắc Ninh), đồng thời thay mặt bạn Trỗi thăm hỏi và chia buồn với gia đình. Hôm qua anh DS gọi điện nói việc tang đã xong cho Cụ, mời anh em sang chơi.
Lời mời của DS hợp với ý bọn tôi hôm trước muốn có dịp báo anh em biết tin và thăm viếng khi có việc. Vì không có nhiều xe nên cũng chỉ vài người sang được trong vụ này.

Cũng vì việc tang đã xong, anh em lâu ngày gặp cũng có điều kiện nói chuyện vui vẻ. Gia đình nhà vợ DS từ ông bác cho tới con cháu rất vui khi có bạn của ông rể sang, đãi đằng chu đáo. Anh DS đắc ý nhất là R chuẩn, DS cấp giấy chứng nhận. Nhưng anh em không dám lạm dụng, vừa phải vừa vui, sợ thất lễ khi nhà có việc.
Qua trưa chúng tôi xin phép ra về, hẹn có dịp khác gặp lại.
Anh DS lấy làm tiếc là các chị VTM, HP không sang. Tôi nói không gọi, vì biết các chị ấy hiện đang khá bận rộn, không thể đi được. Với lại không chỉ có viếng mà còn nói chuyện nhiều, không tiện cho anh em ta nếu có các chị đi cùng. Mà đúng thật :-)
Bổ sung ảnh DS và con gái gặp bạn Trỗi k4 trước khi về lại TpHCM ngày 30/4.

Thứ Ba, tháng 4 26, 2011

Bạn có thích chia sẻ cái biết trên địa hình VN?

Có một dịch vụ của Google dùng để chia sẻ những điều biết trên địa hình, là Google Map Maker (GMM).
Như tên gọi đó là dịch vụ "làm bản đồ". Ai biết gì và muốn chia sẻ những điều biết ấy cho mọi người thì đều có thể dùng GMM để chia sẻ. Tôi đã là một người chia sẻ như thế với thâm niên hơn 900 ngày.
Đây thực sự là một cuộc chơi hữu ích. Bởi vì kết quả được chấp thuận của GMM sẽ được chuyển sang cho dịch vụ Google Maps cung cấp cho mọi người. Rất có thể hữu ích nhất là Google, họ có được những thông tin bản đồ trên khắp thế giới trị giá hàng trăm triệu đô la bằng cách này với chi phí chắc chắn nhỏ hơn. Tùy thuộc vào việc họ có thu nạp và dùng nó như thế nào.
Vài trăm ngày gần đây, theo các bạn trẻ nói, GMM thu hút được sự chú ý của nhiều bạn. Có những bạn thâm niên thấp nhưng thành tích cao với hàng chục nghìn điểm dấu và thẩm định cho người khác. Tuổi trẻ tài cao, chí lớn và có thể cái "vọng" sang Google của họ cũng "tham". Không có sao cả, quan trọng nhất là họ làm cho "bản nền" là ảnh vệ tinh do Google cung cấp được phủ đầy những "đồ hình" cho ta biết đường sá, cầu cống, công trình công cộng, di tích lịch sử,... Và ta ghi nhận đó là những hoạt động công ích tự nguyện, ít nhất là với ta, là đủ.

Để hình dung mời mọi người xem bên cạnh đây là điểm dấu Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Đức Thọ mà tôi đưa lên sau chuyến cứu trợ miền Trung tiện đường viếng mộ cha con NgV.Ngọc. Sau khi mình đưa lên phải có những người khác thẩm định, cho ý kiến rồi mới được phát hành. Còn có những lần mình làm mà bị từ chối, là do họ chưa biết thôi.

Chủ Nhật, tháng 4 24, 2011

Dân IT hỏi nhau "Văn hóa là gì?"

Nhân có chủ đề "Văn hóa "nói dối" - Mỗi cá nhân đều tự cho giá trị mình lớn hơn giá trị xã hội!" trên diễn đàn thư CNTT, có một anh ABC đặt vấn đề "Văn hóa là gì?". Chủ đề của anh ta hầu như chỉ có tôi "tiếp chiêu". Bởi vậy xin chép sang đây, coi như tôi là đồng tác giả hiện danh bài này, các tác giả khác đều ẩn danh.

ABC: Chào các chị các anh,
Đề tài này có vẻ hay và có liên quan đến IT: "Văn hóa là gì?"
Văn hóa theo tôi là hệ thống giá trị để bảo vệ cho một nhóm quyền lợi nào đó. Nói một cách khác, văn hóa là một ông thần giữ của cho một nhóm quyền lợi. Nếu hệ thống giá trị này được hình thành trên sự dối trá, hay ông thần giữ của kia có pháp thuật dối trá là chủ yếu thì nền văn hóa có thể gọi là "dối trá" được. (Trong tiếng Việt "nói dối" là cách dùng từ bình dân của tính từ "dối trá").
Tất nhiên, trong một nền văn hóa nào đó tính dối trá của văn hóa có thể được gọi một cách đẹp đẽ là "khôn ngoan", "linh hoạt", "tế nhị", "phù hợp với hoàn cảnh", "có chữ nhẫn",... Nhiều khả năng nền văn hóa đó cũng đã mang ít nhiều tính dối trá.
Câu hỏi đặt ra tiếp theo: Nếu như vậy, có tồn tại nền văn hóa nào không dối trá hay không? Tôi không phải chuyên gia nên không dám chắc, nhưng có trực cảm là "dối trá" là thuộc tính của mọi nền văn hóa, vì đã làm thần giữ của là phải dối trá rồi. Tuy nhiên, mức độ dối trá có thể ít hay nhiều. Theo đó, nền văn hóa "nói dối" hay "dối trá" chỉ là nền văn hóa có mức độ dối trá trên một mức cho phép nào đó. Trong khi đó, nền văn hóa "trung thực" là nền văn hóa có mức độ dối trá ít hơn một mức nào đó. Nói như thế khi không có một chút dối trá nào cũng đồng nghĩa với vô văn hóa.
Thái sử Công nói: Chính sự thời Chu chuộng văn hoa (văn hóa). Khi văn hoa suy thì bọn tiểu nhân trở thành dối trá. Đáng lẽ khắc phục phải lấy chính sự là trung thực làm gốc. Nhưng nhà Tần lại lấy hình pháp làm gốc nên sụp đổ nhanh chóng là đáng lắm.
Xin mời các chị các anh bình luận và có các kiến giải khác.
Chúc vui

Tôi: > Văn hóa theo tôi là hệ thống giá trị để bảo vệ cho một nhóm quyền lợi nào đó.
Tôi đồng ý với anh ABC nửa đầu "là hệ thống giá trị", nhưng theo tôi nó không "để bảo vệ".
Đó là "hệ thống giá trị đặc trưng, có tính phân biệt nếu dùng để so sánh, cho..." một nhóm, một địa phương, một quốc gia hoặc một dân tộc.
Nếu có người ngoài hành tinh thì còn nói tới "văn hóa trái đất" nữa.

> Tất nhiên, trong một nền văn hóa nào đó tính dối trá của văn hóa có thể được gọi > một cách đẹp đẽ là "khôn ngoan", "linh hoạt", "tế nhị", "phù hợp với hoàn cảnh", "có chữ nhẫn",... Nhiều khả năng nền văn hóa đó cũng đã mang ít nhiều tính dối trá.
Đâu có gì lạ? Tất cả các cuộc chiến tranh của Mỹ thời hiện đại đều bắt đầu bằng dối trá, một nhà báo Pháp liệt kê điều này là một trong các điều nhân nói về tình hình châu Phi gần đây. Mà không chỉ có thế.
Không đủ kiên nhẫn để đọc nốt phần còn lại của anh ABC, nên không có bình luận nào thêm :-)

(Bấm tiêu đề để đọc nốt, nếu thích)

Tính cách người.....


(Tính cách người Hà nội? )
".....Là vùng thấy nhiều biết rộng, vừa tiêm nhiễm văn hoá vua quan vừa chịu tàn dư của phong tục Nho giáo, vô cùng lưòi biếng, rất nhiều ngưòi thà ở nhà hưỏng bảo hiểm thấp chứ không chịu đi làm, khá nhiều ngưòi dựa vào tiền bồi thường nhà cửa cổ xưa do cha ông để lại khi phải di chuyển hoặc giá nhà đất gia tăng để sinh sống; có ngưòi là quan thưong dựa vào chính sách mà sống cuộc sống nhàn rỗi, ngưòi béo rất nhiều. Những tiếng tục của Hà nội về cơ bản đều là của ngưòi tỉnh ngoại. Trong các thế hệ sau của Hà Nội con nhà giầu sang rất nhiều, chỉ chú ý hưởng thụ.
Phụ nữ rất cởi mở và rất có cá tính. Ngưòi Hà Nội muốn học đại học là học được, ngay cả với những truờng nổi tiếng như Đại học Y , ĐH Ngoại thương, sau khi tốt nghiệp nói chung được các cơ quan nhà nước và doanh nghiệp ưu tiên tuyển dụng. Chỗ nào ở Hà Nội cũng có quan, ngay ông lão đạp xe ba gác cũng ra vẻ ta đây vì nhà nào chả có dây mơ rễ má với mấy vị quan. Chính vì thế mới có câu nói ở trên “không đến Hà Nội không biết mình chỉ là quan nhỏ”
Hộ khẩu ở Hà nội quí báu lắm, ngưòi Hà nội cũng bài ngoại, nói chung cảm thấy mình là “ngưòi của trung ương”(rất nhiều ngưòi ngoại tỉnh ở Hà nội sau khi trở thành ngưòi Hà nội thì thế hệ sau của họ cũng bài ngoại). Cảnh sát nói chung đặc biệt “chiếu cố” mấy ngưòi ngoại tỉnh. Tuy vậy tính bao dung rất khá( tất nhiên không thể so sánh với Sài gòn)
Mở công ty nên hết sức tránh nhận ngưòiHN. Ngưòi HN cái gì cũng minh bạch, nhưng chỉ biết nói mà không thể làm, nghiệp vụ còn giỏi hơn ông chủ(ngưòi HN thích hợp làm nhân viên tài vụ , nhân phẩm đáng tin, lại trốn không nổi). Ngưòi HN mồm lưõi dẻo quẹo.
Tuy vậy nhìn chung ngưòi HN rất lương thiện, có chí khí lớn, có sự đồng cảm, coi trọng nghĩa khí, thích chuyện không đâu, nhất là những việc lớn quốc gia, thích tán chính trị (không ít tin vỉa hè từ đó), được coi là ngưòi có tố chất cao tại Việt nam. Ngưòi phát tài ở Hà nội chủ yếu là người ngoại tỉnh, làm quan ở Hà nội cũng chủ yếu là di dân tỉnh ngoài. Ngưòi HN lưòi biếng khó thành việc lớn.
Cùng với việc chính sách được nới rộng, chế độ hộ khẩu ngày càng bớt chặt chẽ, ngưòi tính ngoài đến Hà Nội cướp cơm ăn tạo nên cảnh ngưòi Hà Nội thất nghiệp càng đông, cảm giác mất mát rất lớn. Văn hoá HN là sự hoà nhập của nhiều loại, văn hoá thể chế quan phưong, văn hoá của phần tử trí thức và văn hoá dân gian đều ở trạng thái cộng sinh, văn hoá hiện đại chung sống hoà bình với văn hoá truyền thống, cái nào cũng có phong cách riêng, cũng có nét tự hào riêng."
Các bạn thấy  thế nào? Có giống với tính cách người Hà nội không? Rất xin lỗi vì đây chỉ là đoạn đọc cho vui, Thực chất là một bài viết đăng trên báo Văn Hóa Nghệ An, bài viết nhận xét về tính cách và con người các tỉnh thành của Trung Quốc  đăng trên báo Tầu: Hỗ Liên võng (Trung Quốc) ngày 29/3/2010 . Bài được chú Dương Danh Dy dịch và giới thiệu. Cái này tham khảo để vị nào có công việc với các  Ba Tầu quán triệt để  mà " Biết " Bạn"  biết ta, trăm trận trăm thắng. "