Thứ Ba, tháng 5 11, 2021

Từ nơi sâu thẳm của ký ức, hay: Ba một sáu bảy không không.

(Bổn cũ soạn lại, để "phúc đáp" gợi ý của anh Duy Dân)

Đó là thời điểm tôi còn đi làm. Hôm đó có một quản trị viên một công ty “thuộc quyền” lên làm việc với một chuyên viên trong bộ phận tôi. Xong việc, anh ta quay sang tôi:

Anh ba (là tôi) cho em xin số điện thoại của anh được không?

Được – và tôi đọc luôn “Ba một sáu bảy không không”.

Anh ta cười … cầu thị: Chắc nhóm số đầu là không chính không ba, hả anh?

Tôi ngớ người –  số gì vậy kìa, chúng ở đâu, mà khi không lại tuôn ra? Dĩ nhiên là ngay sau đó tôi đã đọc lại rất chính xác số điện thoại của tôi cho anh ta – cũng hoàn toàn không vấp váp gì cả.

Đám anh em cùng phòng cũng ngạc nhiên … không thua kém gì tôi. Khách về, anh em lao xao: Dãy số anh ba đọc là số nào vậy? Hay là số điện thoại của bồ nhí chăng? Chỉ có 6 số, không phải! Hay số ổ khóa két sắt? …

Suốt mấy tháng trời, cứ rảnh rảnh là tôi lôi sự kiện này ra xem xét: Dãy số đó là số gì? Chúng ở đâu ra? Chúng có giá trị gì với mình? Tại sao bất chợt nó lại tuôn ra? Hay do người cõi âm xúi? …

Một kỷ niệm ùa về … Hồi tháng 5 năm 1968, lúc thụ huấn ở trường Quân chính quân khu Tả ngạn, tôi được lãnh một khẩu CKC, tút-se đạn (tôi không tìm thấy cây gậy Thống chế ở trong đó), chiếc xẻng bộ binh cùng cả mớ quân dụng lỉnh kỉnh. Tôi mê lắm, vì đây là lần đầu tiên trong đời được sở hữu một khẩu súng. Trước kia, thời Đại từ, chỉ các anh đại đội 9 – 10 mới được phát súng, đeo bên vai, khệnh khạng, đám đàm em đứng xa xa mà nhìn.

Khẩu CKC của tôi mang mã số 316700. Tốt nghiệp Quân chính, súng được trả lại cho đơn vị, và cùng với mã số của nó, chúng đã bị lãng quên trong suốt mấy chục năm tiếp theo của cuộc đời tôi. Hôm đó, như một kẻ bị lên đồng trong một giây đồng hồ, thông tin đã bị quăng ở tận cùng nơi xó xỉnh của ký ức (nói theo ngôn ngữ ngày nay là “bộ nhớ trong”) bỗng thoảng về, lướt nhẹ trong hiện tại một giây lát.

Ký ức thật kỳ diệu mà cũng thật kỳ lạ. Nó là của mình nhưng cũng không hẳn lúc nào nó cũng là của mình.

Thứ Ba, tháng 1 19, 2021

Bài của anh Thanh Minh

Có anh bạn đơn vị cũ, Duy Dân, chợt nhớ Hữu Thành gọi điện nói chuyện dài dài. Trong đó có lời trách Bán Trời của ông dạo này toàn... tin buồn. 

Cũng phân trần là anh em độ này lười rồi, toàn chơi Fb cho nó ngắn, nhưng mà rồi cũng cố kiếm mấy bài "coi được" cho vào đây. Khỏi phụ lòng người ái mộ :-) 

TỔ NGHỀ 
Trùng Khánh (Cao Bằng) có hạt dẻ rất ngon. Nó nổi tiếng đến mức bạn mình bên kia biên giới cầm lòng không đặng đã đem hạt dẻ Tàu sang trộn lẫn với hạt dẻ ta bán kiếm lời. Trung Khánh còn có gì nữa? Họ có nghề thiến gà truyền thống khá độc đáo mà tôi sẽ giới thiệu dưới đây. Hẳn các bạn từng nghe nói nhiều về mùa cam , mùa quýt, mùa hoa đào nở…nhưng đã mấy ai biết đến “mùa thiến gà”? 
Ấy vậy mà có đấy. Nó thậm chí còn có cả “thời vụ” như lúa gạo… Vào dịp trước tết 2-3 tháng, người dân vùng cao thường mua 5-7 con gà, đem thiến rồi vỗ béo cho kịp. Gà thiến- thứ thực phẩm của tương lai. Chúng cực “môi trường”, chất lượng tuyệt hảo…nên thường được hãnh diện ngự trên bàn thờ tổ tiên khi xuân về tết đến. 
Ngoài Bắc còn có mỹ tục ”thiến đào , đảo quất, nhấc dây khoai” để kích thích, điều khiển cây cối ra hoa, kết trái đúng lúc, đúng thì...công tác chuẩn bị Tết quả công phu… 
Xét về “đa dang sinh học”, chắc chỉ có thằng người là tai quái nhất. Vì khoái chất lượng ẩm thực đặc biệt ngon bổ , béo bùi mà họ sẵn sàng ra tay tước đi phần tinh túy nhất của bọn gà trống… “Ông chẳng ra ông, bà chẳng ra bà”, cuộc đời vì đâu nên nỗi? 
Vậy người ta thiến gà thế nào? Theo lời kể của bạn tôi- tác giả tấm ảnh này: Thường ở cuối chợ có 5-6 ông “đốc tờ ngoại khoa”, đầu đội đèn pin đang khẩn trương làm việc. Họ ngồi thành một dãy dài( mô hình HTX thiến gà!!!) với quy mô và chuyên môn hóa cao. Không gây mê, cũng chẳng hồi sức. Cóc cần may vá chi cả. Cứ khoảng ba phút xong một ca. Tài thế chứ! Họ rắc thứ bột thuốc màu trắng gì đó vào vết thương. Xong! Quẳng nắm thóc, chúng mổ lia. Bọn này bị “chuyển đổi giới tính”, mất béng đời giai mà sao vẫn lạc quan là vậy! Bạn mình tò mò, rón rén hỏi một “Bác sĩ ”.- Ông làm thế này có bao giờ nó bị…chết không ạ? Một câu hỏi nhậy cảm, rất dễ gây tự ái nghề nghiệp. - Chết là thế nào? Ừ, mà cũng có đấy. Nó chỉ chết khi tôi cứa “nhầm” vào cổ, vặt lông nấu cháo thôi. Kiêu phết! 
Thường, các “Bác sĩ ” giỏi nắm rất vững Lịch họp chợ các vùng trong tỉnh. Họ cơ động hành nghề theo lịch trình này. Người kiếm tiền triệu/ngày là không khó…
Các bác hưu trí nhà mình nghĩ sao với cái startup đầy hấp dẫn này ? Ờ mà sao không thấy ai thiến vịt, thiến ngỗng nhỉ? Bọn gà ngoại ( gà CN ấy) cũng không bị thiến? Xin các cao nhân chỉ giáo dùm. Thiến gà, hoạn lợn cũng là nghề truyền thống, cần được bảo tồn như bao nghề khác. Nó là văn hóa! Mà phàm đã là văn hóa thì kinh khủng lắm…mai một… mất mát đều có thể xảy ra. Một dân tộc bị đồng hóa, lai căng về văn hóa là mất nước một cách từ từ trên chính quê hương mình đang sống…quốc gia nào cũng lo quắn đít về chuyện ấy. 
Thế giới bây giờ nó “phẳng” như mặt bàn, đổ “ly nước văn hóa” xuống là nó chảy tứ tung…Nước ta có hẳn cái nghị quyết rất oách về “Xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc” (NQ Trung ương 5 khóa VIII). “Bản sắc DT” thì tôi còn hiểu tí chút chứ khái niệm “đậm đà” thì điếc hẳn. Chẳng lẽ các Cụ chơi chữ? 
Bí quá, tôi tìm một bác trán hói, bụng to xin giải ngố. Chỉ bằng một câu hỏi, bác ý giúp mình sáng ra ngay: - Này, hồi chiến tranh phá hoại chú mày đã chén “phở không người lái” chưa? - Dạ thưa rồi, vị “ngọt” như nước ốc ! - Thế nêm nửa thìa cafe mì chính vào thấy thế nào? - Tuyệt hảo,sướng, ngon , ngọt, mê ly…hơn hẳn ạ!- “Đậm đà”là nó đấy… đồ ngốc ! Tôi nghiệm ra rằng, những vấn đề đậm chất hàn lâm, lý luận cao siêu( dẫu hơi tù mù), với người tầm tầm như mình chỉ cần thêm tí “trực quan sinh động” vào là dễ chịu ngay. Tầm quan trọng của văn hóa là vậy, nên muốn giữ gìn bản sắc của Nghề thì phải có ông Tổ nghề để mà nhang khói, thờ phụng, vinh danh…! Hôm nay, bao người chạy nháo nhào đi tìm “Tổ” như lần theo dấu bệnh nhân F1 covit 19 trốn trại, hòng lập hồ sơ xin công nhận, vậy mà Ngài vẫn biệt tích nơi nao? Nghe đâu, UNESCO toàn những Bọ khó đăm đăm, dễ gì! 
Thật đắc tội với tiền nhân khi để cho Nghề mai một. Nhìn Bọn trẻ ranh giờ chỉ biết cắn ngập răng vào cái tỏi gà thiến mà chẳng cần biết nó từ đâu ra. Đau chứ! Mình già đâm đa nghi. Nhìn ông bạn, cầm tấm ảnh thiến gà tay run run, đầy xúc động không hiểu hắn lo cho di sản văn hóa nước nhà hay lo cho ngày mai không còn được chén món gà thiến béo bùi nữa… 
Hành trình tìm Tổ chắc còn phải trải qua nhiều gian nan, kỳ bí… nhưng với tôi, Tổ đã được tìm thấy trong một tình huống hi hữu không ngờ. Chuyện này giống như mấy lão người cao tuổi lẩm cẩm, đeo cặp kính trên mắt mà cứ đi tìm kính khắp nơi. Nào các bạn, hãy cùng vào kho dữ liệu “ Những kỷ niệm sâu sắc trong đời bộ đội”của tôi: …Cái ngày xưa ấy, cách đây dễ mấy chục năm rồi, bọn tôi sơ tán ở một vùng quê hẻo lánh, xóm làng đìu hiu vắng hẳn bóng thanh niên- “Tất cả cho tiền tuyến”…Bộ đội cứ 2-3 chú ở một nhà dân. 
Chúng tôi giúp họ tất tần tật chẳng từ nan: đắp đê , đào hầm, thu hoạch nông sản cho đến chăn lợn, đuổi gà, quét nhà bà chủ, béo tai tụi nhỏ biếng học ham chơi . Chú nào cũng trẻ măng , “hót”vui như khiếu. Dân làng thương lắm. Trong mắt họ, chúng tôi khác nào Cô Tấm ngoan hiền, hiếu thảo từ trong quả thị bước ra! Sáng nay, chủ nhật bác chủ nhà luộc rổ khoai lang đầu vụ khao các chú, chả là cái mái tranh nát mới dặm lại. Ấm nước vối nóng là thứ không thể thiếu lúc này. Vắng nó nó thì còn gì là làng quê Bắc bộ? Bỗng bác chủ chợt hỏi sau một tuần trà nước: - Trong số các chú đây có ai biết thiến gà? Anh em nhìn nhau nhau ngơ ngác. Đám”sắp kỹ sư” quân sự bị “bỏ bom” bất ngờ choáng váng. Lỗi của Học viện đây. Thiếu hẳn nội dung “thiến gà, hoạn lợn” trong chương trình giảng dạy. Dân họ cứ nghĩ các chú bộ đội thì cái gì cũng biết mới khổ… Thế rồi một cánh tay mạnh mẽ đầy tự tin giơ lên: - Bố cứ để con. Thiến gà hử? Muỗi! À, thì ra thằng Dũng. Tay này thuộc thế hệ thanh niên “dám nghĩ , dám…liều” mà lại còn tên là Dũng nữa thì hắn còn biết sợ ai! Con gà được mang đến, hắn liếc xoèn xoẹt con dao bổ cau vào thành giếng, “y cụ” coi như chuẩn bị xong. Cậu rạch một đường nhỏ vào dưới bụng gà, cho hai ngón tay vào trinh sát, thao tác mò mẫm như công binh tháo ngòi nổ mìn trong bóng tối. Tất cả hoàn toàn dựa vào xúc giác, cảm nhận của ngón tay…anh em nín thở, hồi hộp theo dõi “ca” này. Nét mặt đầy căng thẳng, bỗng hắn kêu lên đắc thắng: “A đây rồi”! Hai ngón tay hắn giơ lên một vật gì đo đỏ kèm theo tiếng quác… ai ngờ đó lại là lời trăng trối cuối cùng của chú gà khi linh hồn về nơi chí suối. Tai nạn nghề nghiệp đã xảy ra. Thay vì viên ngọc kê , hắn đã rứt nhầm trái tim gà! Mọi người đều choáng, nhưng không sao “ thủ trưởng đã có cách”. Chú gà được chyển ngay sang “Khu hậu phẫu” dưới bếp . Anh em gom góp thêm cút diệu , chút rau dưa… hơn nửa tiếng sau là cảnh quân, dân đoàn kết trùng phùng, hoan hỷ bên nồi cháo gà thơm nhức mũi . Ai đó,cầm bát cháo nóng mà sao thấy lòng mình tê tái? Thú thật với các bạn, cái thời khốn khó ấy, hành trình từ củ khoai đi đến bát cháo gà là cả một sự chuyển đổi về chất mang tính đột phá, nó huyền hoặc như một giấc mơ… Hơi men giờ mới ngấm, mọi người lại xoay sang phần “luận công tội” thằng Dũng. Rõ ràng đây là một thất bại về mặt y học, làm toi mạng một chú gà dân nhưng thành công thì lại ngoài tưởng tượng. “Mẹ thành công” đây nó vĩ đại, quý hóa hơn nhiều. Nếu không có sự cố này, hẳn các chú chỉ còn biết ngồi miệt mài bóc vỏ khoai thôi nhá. Công tích nó như vậy thì phải tưởng thưởng chứ! Bỗng một giọng lè nhè cay cú thốt lên: Thưởng á! Thằng ấy phải phong danh hiệu “Tổ thiến gà” mới xứng. Tuyệt! Chúng tôi đã tìm được Tổ nghề như vậy đấy!

Chủ Nhật, tháng 11 29, 2020

Mua sách của thầy Chi Phan

Kính các cụ 🤗

Hôm nay, theo sự chắp nối của anh Vu Thang Pham, tôi đã nói chuyện được với Thầy. Cũng vì là thầy gọi điện mãi cho anh Thuan Phan Hoai mà đường dây không thông.
Chuyện thì chắc mọi người đã biết, là thầy Chi Phan đã hoàn thành bản thảo "tự truyện lịch sử" (tôi gọi là thế) về cuộc đời thầy, trong đó có một chương về quãng thời gian ở Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi.
Sách này xuất bản theo dạng "SRTKL tập 5", như thầy nói. Tức là không phải sách nhắm tới đại chúng, xuất bản như tiểu thuyết văn chương.
Bởi vậy cần phải có số lượng tiêu thụ trước khi in để sản phẩm đến đúng tay người cần theo cách "in đo".
Thầy mong các bạn K4 hưởng ứng giúp thầy xuất bản cuốn tự truyện này mỗi người một bản/100kĐ.
Vậy tôi xin mạn phép được đưa lên trang để các anh em mình đăng ký. Tôi xin lập trang đăng ký mua sách của thầy Chi Phan để mọi người tự vào đăng ký như chúng ta vẫn đăng ký trong các sinh hoạt trước đây. Cố gằng trong mười(?) ngày đầu tháng 12, đến giữa tháng 12 là kết thúc để tổng hợp gửi anh Kiến Quốc K5 người làm phát hành giúp thầy.
Về phần mình, nhà có 2 người,  tôi xin đăng ký 2 quyển.

Thứ Tư, tháng 11 25, 2020

Tin buồn anh Trần Quang Thành đã mất

 Tin buồn (theo tin từ bạn Trỗi Lo Vuthang)

Anh Trần Quang Thành (bạn Trỗi K4) đã mất hồi 7h20 ngày 24/11/2020 (10/10 Canh Tý) 

Lễ viếng từ 7h30 ÷ 9h30 ngày 27/11/2020 tại Nhà tang lễ bv 198. An táng tại quê nhà.

K4 vào viếng và đưa tang bạn hồi 9h00, mong các bạn đến sớm ít phút để tập hợp.

Chủ Nhật, tháng 10 11, 2020

TIN BUỒN bạn Đặng Ngoc Nhân đã mất

(Theo Fb Tuong Lai)

Ban LL K4 thương tiếc báo tin buồn bạn Đặng Ngoc Nhân đã mất lúc 11g20 sáng 10/10/2020.  

Khoá 4 tập trung viếng, dự lễ truy điệu và đưa tang vào 10h30 ngày thứ ba 13/10/2020 tại Nhà tang lễ VQY 175 ( số 5 Phạm Ngũ Lão/ Gò Vấp).

Thứ Bảy, tháng 9 05, 2020

Tin buồn

 Thông báo của bạn Lê Đức Chương:

   Bố tôi ông Lê Ngọc Anh     Sinh 1927 

Nguyên Đại Tá phó tư lệnh BTL Công Binh đã mất hồi 11h20' ngày 4/9/2020 tức ngày 17/7 âm lịchTại Bệnh viện T Ư Q Đ 108.

    Lễ viếng tại Nhà Tang Lễ QĐ, số 5 Trần Thánh Tông HN từ 9h30 đến 10h45

Lễ truy điệu và đưa tang từ 10h45, sau đó hỏa thiêu tại Đài Hóa thân Hoàn Vũ HN, an táng tại nghĩa trang quê nhà.

Bạn K4 viếng lúc 10h30.

Chủ Nhật, tháng 6 14, 2020

Tin Tang lễ cụ Trần Quốc Hương, thân sinh anh Trần Quang Thành K4

Theo thông báo chính thức thì lễ tang của cụ Mười Hương, thân sinh anh Trần Quang Thành K4, sẽ được tổ chức theo nghi thức Lễ Tang Nhà Nước, tại Nhà Tang Lễ Bệnh viện 175 Bộ Quốc phòng (số 5 Phạm Ngũ Lão, Q.Gò Vấp, TP.HCM).
Lễ viếng từ 14 giờ ngày 15.6, lễ truy điệu vào 9 giờ ngày 17.6, sau đó là di quan, an táng tại Nghĩa trang TP.HCM.

Bạn Trỗi K4 vào viếng Cụ vào 9 giờ sáng ngày 16/6/2020. Mong các bạn đến sớm vài phút để tập hợp.