7g15 sáng nay, điện thọai rung chuông và hiện tên "NAMTIEN T5". Vậy là thằng bạn có thể nói chuyện qua điện thọai.
- Tao về đêm qua và đang ở nhà bà chị?
- Sao vậy, không nằm viện à?
- Hãy còn thuốc mang từ Quế Lâm về, hơn nữa Viện 108 khám và thấy an tòan, nhất là nằm viện cả tháng nay rồi, mệt nên nghỉ nhà cho thỏai mái. Đã nói chuyện với Duy Anh, nó đi công tác xa nhưng bảo tao cứ nghỉ ngơi, chờ nó về.
- Này, con mày giờ thân với chúng tao lắm. Cậu nghiện blog Bantroi rồi.
- Hì... Cho tao cảm ơn và hỏi thăm thầy cô, bạn bè nhé! Tao đang sọan thư gửi chị Niệm.
- Sớm nay, tao cũng đã gửi thư cho chị Niệm và anh Cao để cảm ơn Y Trung cùng các cơ quan hữu quan. Ban Liên lạc trường sẽ có thư. Ê, phía trước còn đầy gian khó. Mày cố gắng nhé! Thầy cô và anh em luôn bên cạnh.
Cũng không dám con cà con kê nhiều để bạn nghỉ. Hẹn nó báo tin vui này ngay cho anh em mừng.
Chủ Nhật, tháng 11 25, 2007
Sáng chủ nhật, gặp Nam Tiến
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 11 25, 2007
12
lời góp
Thứ Bảy, tháng 11 24, 2007
Gặp đồng đội Lê Minh Tân
Trưa thứ năm, nhận đuợc tin nhắn của Lê Kinh Thông, đồng đội CCB và sinh viên Tăng - Thiết giáp của LS Lê Minh Tân, báo đã vào tới Sài Gòn. Trưa thứ bảy, gia đình Tân mời chúng tôi lại họp mặt. Với nghĩa tình đồng đội, tôi báo cho Đỗ Tấn Mỹ k5 (học sinh cô Lục, má Tân, ở Trường Học sinh miền Nam Hải Phòng. Lần trước hắn trách sao không báo để kịp đến dự lễ truy điệu. Lần này phải sửa sai!) và Võ Quốc Tấn k3 (người tham gia đón Tân về tại Quảng Nam hồi đầu năm). Hơi tiếc vì bận việc riêng mà Võ Tấn không đến được nhưng cuộc gặp mặt vẫn rất vui.
Tuấn Anh, người tham gia đón anh Tân về cùng Linh, lính ở Trung tâm KH-CN của Quang Bắc cũng có mặt. Chú em mới đi 1 vòng bên tây về, mang đến chai rượu mua ở Đức. Tôi vốn rất ghét rượu ngọai vì từng bị uống rượu "đểu" vài lần nhưng rượu này thơm và ngon thật! Uống cứ tuồn tuột.
Chú Bưởi, cô Lục cảm động khi gặp lại bạn bè thân thiết của Tân và hết lời cảm ơn anh em, nhất là cánh CCB Tăng-Thiết giáp. Nhưng anh Thông chỉ lắc đầu: "Đó là trách nhiệm và tình cảm của bọn con mà má". Thông nhắc lại kỷ niệm ngày ở chiến trường cùng đại đội với Tân. Năm 1972, Tân đi lính từ Bách khoa, còn Thông từ Tổng hợp, cả 2 đều về Tăng. Thông nhắc lại cả chuyện vui C trưởng Đòan Sinh Hưởng từng bảo: Ngày chiến thắng trở về, mày nhớ giới thiệu em gái cho tao. (Không ngờ bạn Quang "bành" k5 lại cuỗm tay trên!). Chuyến đồng đội cũ đi tìm Tân thế nào được Thông kể lại tỉ mỉ, cảm động. Cái hay ở đây là đồng đội lại đi tìm đồng đội!
Tấn Mỹ thì kể vanh vách chuyện những ngày ở Hải Phòng của bọn học sinh miền Nam trường 19, 21. Cô giáo Lục như được gặp lại các đồng nghiệp và được sống lại cùng bọn trẻ con những ngày này cách đây nửa thế kỷ. Ngày ấy, Tân có mẹ bên cạnh. Bọn trẻ nghịch ngợm còn phát hiện ra chỗ Tân dấu tiền của má cho trong cạp quần và lấy trộm đi ăn quà. Gian khổ đấy nhưng đầy kỷ niệm. Cô Lục rất phục trí nhớ của thằng trò nghịch ngợm này.
Có việc phải đi nhưng nghe đâu anh em còn ngồi tới tối.
Gia đình hẹn tháng 3 năm tới anh em nhớ về dự "giỗ đầu" của Lê Minh Tân.
(Ảnh sẽ được post sau).
14g30 thứ 2 mới nhận đuợc ảnh từ Hà Nội gửi vào. Trái qua: Linh (em Tân), Tuấn Anh, Lê Kinh Thông, KQ, Tấn Mỹ. Má Lục đứng phía sau.
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Bảy, tháng 11 24, 2007
8
lời góp
Lễ cưới con gái Võ Hạnh Phúc
TRƯƠNG NGỌC ANH và BÙI VIỆT DŨNG
vào hồi 16 giờ 30, Thứ Hai, ngày 3-12-2007
(tức ngày 24-10 năm Đinh Hợi)
tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế
11 Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội
Hôn lễ được tổ chức tại tư gia
vào hồi 15 giờ ngày 3-12-2007
(tức ngày 24-10 năm Đinh Hợi)
Rất hân hạnh được đón tiếp
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Bảy, tháng 11 24, 2007
18
lời góp
Thứ Sáu, tháng 11 23, 2007
Tin mới nhất từ Quế Lâm
Thư chị Niệm nhận lúc 9g06, sáng 23/11/07:
"- Chiều hôm qua, bà Tiêu Hiệu trưởng cùng Hiệu phó và Bí thư Đảng ủy của Y Trung đến chào tạm biệt Tiến và trao số tiền quyên góp của trường lần thứ 2, tuy không nhiều nhưng là tấm lòng đối với người bạn VN, cựu học sinh Trường Trỗi, lâm nạn.
- Khi Tiến vào viện, chị đã nhiều lần nói chuyện với bà Tiêu tìm cách để làm sao giúp được Tiến về kinh phí. Bà Tiêu tiếp nhận ý kiến rồi làm đơn trình lên Ban Đối ngọai Quế Lâm, từ đó công văn được chuyển đến Cục Giáo dục Quế Lâm, Cục Y tế Quế Lâm, Bệnh viện Nhân dân Quế Lâm. Vậy là hôm qua, bà Tiêu cho biết số tiền 2 vạn tệ phải trả tiếp cho bệnh viện được miễn hòan tòan.
- Sáng nay , Tiến đựoc khám lần cuối cùng, nếu không có gì đặc biệt sẽ cho chuyển viện. 8g sáng mai sẽ lên đường về Hà Nội.Chị phải đi dạy đây. Chào! _ Mỹ Niệm".
Có gì vui hơn tin này!!!Chúc mọi sự tốt lành với Nam Tiến, chúc chuyến hành quân hồi hương thắng lợi trọn vẹn!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Sáu, tháng 11 23, 2007
14
lời góp
Nửa thế kỷ một bộ sưu tập tranh về nước Nga
Rất khóai 1 comment của GM: "Hiếu ạ, chú không phải là Trỗi nhưng rất yêu lính Trỗi, giống như bạn chú tuy không học ở Nga nhưng rất yêu nước Nga!".
Nhân kỉ niệm 90 năm Cách mạng Tháng Mừơi Nga,
tại Nhà Văn hóa Thanh niên TpHCM trong 1 tuần (từ ngày 5 đến 11/11/07) có triển lãm tranh “Chân dung, phong cảnh Nga” của họa sĩ Trần Quân Ngọc. 57 tác phẩm (trên 120 bức tranh đã chuẩn bị) được trưng bày mà hầu hết là tranh sơn dầu.
Là thiếu sinh quân VN
hiệp, anh xin thầy cho mang về 200 tác phẩm. “May mà ngày ấy vẽ trên catton chứ vẽ trên toan như ngày nay chắc chẳng mang về đuợc” – anh tâm sự. Rồi những tháng năm 1970, 1980 được quay trở lại Liên xô, cứ rảnh là với hộp màu nước khi thì đến Ba-cu, Bal-tích khi tới Xi-bê-ri, Vi-nhut… Lang thang khắp Liên bang. Bộ sưu tập lên đến hàng vạn tác phẩm nhưng anh với suy nghĩ rất mộc mạc: "Nếu đi, tớ sẽ tặng lại Bảo tàng Mỹ thuật".
Anh có treo 1 bộ tứ bình "Xuân, hạ, thu, đông" với đặc trưng rất Nga: những bông tuy-lúyp vạch đất chui lên sau mùa đông lạnh giá, màu xanh của câ
y cỏ dưới nắng hè êm dịu, màu vàng của lá khi thu sang và màu trắng của tuyết bên những nhà thờ đạo chính thống Nga có chóp hình củ tỏi... Anh ghi lại được cả phong cảnh ở 1 nhà nghỉ ven hồ nơi Bác Hồ đã đặt chân đến (tranh 3). Trong bộ
sưu tập này, chân dung những bạn Nga chiếm phần không nhỏ: người bạn học từng là lính thủy, bà giáo hướng dẫn tốt nghiệp, chị công nhân dệt hay nữ nông trang viên...
Đặc sắc nhất là bức phù điêu Lê-nin làm bằng 300 chiếc huy hiệu có hình Lê-nin và những người thân cùng biểu tượng những sự kiện lịch sử trọng đại, do chính họa sĩ sưu tầm trong hơn nửa thế kỷ. Phải nói anh có những tư duy nghệ thuật đầy sáng tạo! Phần trán Lê-nin được gắn bằng huy hiệu những người thân trong gia đình: từ cha, mẹ, đến các anh chị em. Nét vẽ cằm ông là những huy hiệu: ngôi nhà nơi ông sinh ra ở quê hương, Cung điện Xmôl-ny nơi Người chỉ huy hàng nghìn binh lính cách mạng tấn công, lật đổ thành trì của CNTB Nga... có cả Lăng Lê-nin nơi ông yên nghỉ. Đặc biệt, anh Ngọc sưu tầm được cả huy hiệu đầu tầu hỏa kéo toa đặc biệt chở Người khi mất từ nhà nghỉ ở thành phố Gorky, ngọai ô Matxcơva (ông bị 1 nữ gián điệp bắn bị thương nên về đây dưỡng bệnh) quay trở về thủ đô.
Đúng dịp này, ngài Đại sứ Nga ở
Xin cảm ơn họa sĩ Trần Quân Ngọc cho chúng ta trở lại với nước Nga thân yêu!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Sáu, tháng 11 23, 2007
13
lời góp
Thứ Năm, tháng 11 22, 2007
Số liệu về đọc trang tin
Mọi người đều cho là năm vừa qua không khí anh em Trỗi có "nóng" hơn. Là mấy anh em luẩn quẩn với mấy cái trang tin mạng nói vậy. Chứ anh em khác có nói thế không. Sợ là anh em trong mạng lại "nâng quan điểm".
Có lẽ so sánh thế này thì giống hơn: một nồi nước phở đun bằng ngọn đèn dầu. Cái đáy nồi chỗ có ngọn đèn thì nóng kha khá, các chỗ khác ấm lên một tí, trên cùng thì hầu như không có tác dụng. Thế nên cái từ "mọi người" ở trên cũng chỉ là mọi người chui vào trang tin thôi. Chứ với nhiều anh, cũng không khác các năm là mấy. Tôi cho thế cũng là bình thường và phải lẽ.
Sau khi cài dịch vụ phân tích số liệu thì kết quả cho thấy số người khác nhau xem trang tin BanTroi chỉ có 93 người. Con số thật có thể cao hơn (do trùng "nhận dạng mạng" khi sử dụng dịch vụ proxy), nhưng chắc là không quá hệ số 1,2 tức trên dưới trăm người.
Như vậy 1/10 anh em ta ở chỗ ngọn lửa đèn dầu, người này nói người kia nghe và lấy làm sung sướng. Nếu tính tỉ lệ trọng lượng tế bào thần kinh các loại với trọng lượng cơ thể người thì chắc có con số nhỏ hơn 1/10 nhiều. Lấy đấy làm phấn khởi.
Các con số: trong 2,5 ngày có 93 người, từ 7 nước, với 301 lượt (207/VN, 48/Úc-proxy, 31/Đức, 6/Tiệp, 5/Hung, 3/Ru, 1/Anh) xem trang tin BanTroi.
Tình hình là như thế, thông báo để các anh biết, chơi.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 11 22, 2007
11
lời góp
Tản mạn chiều thu
Đã thượng tuần tháng 11.
Mấy ngày nay Sài Gòn u ám, trời đầy mây, không thấy bóng mặt trời. Với người Hà Nội những ngày này mà lạnh là lẽ thường nhưng trong này lại là hiếm. Gió lạnh tràn về do ảnh hưởng của cơn bão số 7. Bâng khuâng nhớ Hà Nội, nhớ bạn bè, thầy cô...
Một mùa Noel sắp tới, một năm sắp trôi qua. Ai nấy bận rộn mưu sinh. Nhưng ngòai công việc riêng tư của từng người thì lính Trỗi năm rồi có nhiều việc cùng làm chung. Nào là gặp gỡ hội ngộ mỗi dịp có bạn ở xa tới (chưa nói là "ở tận bển" về mà chỉ cần từ Hà Nội vào hay Sài Gòn ra), nào là quyên góp cho con gái Phước Bình thay thận, nào là hành hương thăm lại "chiến khu xưa" (hết Mỹ Yên, Đại Từ đến Trung Hà, Hưng Hóa rồi xa hơn là đòan 100 lính cùng thầy cô thăm Quế Lâm, Trung Quốc), nào là ủng hộ Nam Tiến điều trị tim, nào là "ngọai giao nhân dân", nào là thành lập các chi hội Trỗi ở Quy Nhơn, Nha Trang, Vũng Tàu... nào là phối hợp họat động giữa 3 miền Bắc-Trung-Nam, v.v... Trong năm nay, hình như làm chung còn nhiều hơn làm riêng?
Lính Trỗi quen sống tập thể, đến khi đã qua bên này dốc mà vẫn "ở đồn Mang Cá thích hơn ở nhà"(!). Nói vậy, con cái chúng ta đều phương trưởng và xứng đáng là con của lính Trỗi. Năm rồi nhiều cháu ra ở riêng. Chẳng cần thiếp mời mà chỉ mấy dòng nhắn trên blog Bantroi là mấy ông bạn già lại có dịp hội ngộ, nâng lên hạ xuống mừng bọn trẻ hạnh phúc.
Năm nay với lính Trỗi là năm của tình đồng đội, bạn bè!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Năm, tháng 11 22, 2007
17
lời góp
Thư gửi Tổng quản Hữu Thành
Thú thật với các chú, sau khi bố cháu bị bệnh bên Quế Lâm cháu mới biết đến Bantroi. Lúc đầu cháu cũng chỉ muốn lên đây để biết thêm thông tin về tình hình của bố cháu và để cảm ơn những gì các cô chú đã giúp đỡ gia đình cháu. Nhưng không ngờ sau khi tò mò đọc vài bài của các chú viết cảm thấy hay hay!
Sau 1 ngày làm việc mệt mỏi vào Bantroi thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn khi được đọc những suy nghĩ chia sẻ của các bậc tiền bối, những người đi trước và tự cảm thấy mình còn non kém quá. Những người viết bài đều đáng tuổi đấng sinh thành cháu mà vẫn giữ được bầu nhiệt huyết tuổi trẻ, vẫn giữ được nét hóm hỉnh ngày nào. Thế mới biết "gừng càng già càng cay"!
Đọc "Chiếc va li bị mất", cháu ngồi cười 1 mình giữa đêm. (Không biết hàng xóm có ai nghe được không? Nếu có, người ta tưởng là ma thì khổ!). Đọc câu chuyện này mà tưởng như đang đọc tác phẩm của nhà văn người Thổ-nhĩ-kỳ A-dít-nen-xin!
Xem blog này chẳng ai nghĩ là các chú ai cũng đã bước qua tuổi 50 hết rồi, mà chỉ nghĩ các chú mới ngòai 20. (Chắc chắn cháu không nịnh!) .
Các chú cứ viết thật nhiều vào, để cháu được học hỏi nhiều hơn. Cháu chỉ đọc thôi và thỉnh thỏang comment, còn bài vở viết thì dở lắm.
Có đôi dòng cảm nghĩ của cháu về bantroi.blogspot.com. Có gì không phải các chú bỏ qua cho cháu nhé!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Năm, tháng 11 22, 2007
6
lời góp
Thứ Tư, tháng 11 21, 2007
PHIẾM BÀN: “GIẶC”
Dương Minh
Chắc là đang học lịch sử giai đoạn 1945-1954, con trai tôi hỏi bà nội “Bà ơi, gọi là “giặc ngoại xâm” cháu còn hiểu, sao “đói” với “dốt” cũng gọi là giặc”. “Cái gì làm hại cho dân cho nước thì gọi là giặc cháu ạ”. “Thế theo bà thì bây giờ còn giặc gì?”. “Ngoại xâm thì chỉ còn nguy cơ, chứ đói với dốt thì vẫn còn giặc. Báo chí vẫn nêu đấy thôi, bây giờ mình đang phải chống nghèo đói – đó là còn giặc đói, mình đang chống tụt hậu, nâng cao dân trí – đó là còn giặc dốt”.
Sau một lúc trầm ngâm như ông cụ non, cậu con trai tôi tiếp tục “Nói như bà thì bây giờ còn nhiều giặc khác nữa cơ!”. “Giặc gì, cháu kể ra cho bà nghe nào”. “Này nhé: giặc tai nạn giao thông, giặc tham nhũng, giặc tiêu cực, giặc lũ lụt, giặc ô nhiễm môi trường, giặc ức hiếp trẻ em…”. Nó kể một thôi – đúng là giọng con trẻ. Nhìn thái độ của bà nội, nó ngập ngừng nói thêm “Chắc bà sai quá, nếu kể ra thì vẫn còn nữa!”.
Mẹ tôi trầm giọng “Bà không sai, cháu còn nhỏ mà biết nhiều đấy! Chỉ một lũ cướp cũng phải coi là giặc cơ mà – đó là giặc cướp!”. “Thế mình có chống được tất cả giặc không bà?”. Bà quay sang tôi “Chuyện này cháu phải hỏi ba!”. Giật mình, tôi vội vàng chống chế “Mẹ trực tiếp tham gia chống giặc từ lúc 15 tuổi, nhiều kinh nghiệm, mẹ trả lời cho cháu luôn đi”. “Tất nhiên bà có suy nghĩ của bà, chỉ sợ bà già quá rồi cách nghĩ không hợp với ba con nhà anh thôi. Dùng “giặc” để chống “giặc” thì còn nhiều khó khăn lắm!”. Tôi ngẩn người “Bà nói thế con còn chẳng hiểu làm sao cháu nó hiểu được”.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Tư, tháng 11 21, 2007
22
lời góp
D.Sô cẩn thận, Đ.Cương lên mạng thật rồi
Hơn tháng trước (17/10) có tin "Đ.Cương lên mạng". Anh em chờ mãi không thấy. Nay thì gã lên mạng thật, viết lời góp cho tin nói trên. Vì tin "chìm hơi bị sâu" nên tôi trích ra đây thành tin mới. Cũng đáng, vì trong hai tay "xoá mù tin học" thì Đ.Cương đi sau lại lên mạng trước, chả đáng đưa tin hay sao? Với lại lời của Đ.Cương là tình cảm sau nhiều năm không có dịp nói với tất cả anh em, đâu chỉ là lời góp. Đưa ra đây là để trân trọng tình cảm đó. (Ghi chú: TM trong thư của ĐC là chỉ VTM).
Hôm nay không đi nhậu ở nhà mổ cò vài chử chơi, chăc ở Leipzig Quý và Quang xèng đang đi chợ ,ở bên đó có tuyết chưa ? Sài Gòn có bị lụt D Sô chạy ra đây uống bia cỏ với Tôi nhé .Có đi Bình Thuận nhớ thăm cầu Vỉnh Hảo nhé .Còn Tôi vẩn vê thăm THSMN 18 và 21 luôn .Tớ đang muốn các Bạn bóc mẻ đấy,lắm lúc buồn nhớ lại lúc tuổi thơ và các Bạn nhiều ,40 năm rôì chưa nhìn thấy mặt D Sô đấy, Cậu ra đây tớ cho tắm rượu . Bây giờ nhiều thời gian ,không còn làm cửu vạn nửa nhưng vẩn còn máu lính lắm .Dông dài vài dòng buôn với các bạn , không thì bị phê bình hoài, nhất là TM và HT. Thôi chào và hẹn gặp lại ( Auf Wiedersehen)
Đại Cương
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Tư, tháng 11 21, 2007
27
lời góp
"Tính khí Trỗi" nhìn nhận sau một cuộc vận động
Một cuộc đối thọai
Vô tình nghe được cuộc nói chuyện qua điện thọai của bạn tôi: "Đại diện Trường Trỗi đấy à?". "Vâng!". "Này, làm báo cáo đi nhé!". "Báo cáo gì anh?". "Báo cáo họat động năm qua". "Hội hè, báo cáo báo chồn gì. Nếu phải báo cáo Trường Trỗi sẽ thôi không sinh họat". Bạn tôi nói rồi dập máy.
- Ai đấy? - Tôi hỏi.
- Ông Sĩ Ẩn cựu thiếu sinh quân VN 1950, Phó ban vận động thành lập Hội Thiếu sinh quân VN. Mấy bố này rách việc!
...
Một tuần vận động
Chiều thứ bảy phóng xe về nhà thì đựơc điện thọai Trần Lảnh: "Theo tôi, ta thử suy nghĩ rồi tổ chức vận động anh em đóng góp ủng hộ Nam Tiến. Hòan cảnh của nó...". "OK, từng tham gia cùng k4 năm rồi, sẽ làm. Nhưng ta chỉ phát động gói gọn trong k5 vì anh em Trỗi từ k1 đến k8 đều "đến lúc" cả rồi. Còn phải lo nhiều vụ như thế...". Sáng chủ nhật trao đổi qua điện thọai với Việt Dũng k5 ngoài Hà Nội : "Ông cứ nhắn tin phát động. Chúng tôi "bắn" tiếp rồi cùng thực hiện".
Chỉ sau 1 tiếng, những bạn đầu tiên từ Hà Nội đến TpHCM, Quảng Ngãi đã đăng kí. Rồi 2 đầu đã nhận được những số tiền đầu tiên. Có bạn ở xa như Quang Dũng (Huế), Mai Trung (Nha Trang), Phước Bình (Hà Nội) cử con gái mang tiền đến góp. Ở phía nam, anh em chọn JODEE làm "hòm thư lưu" cho việc giao dịch: các bạn cứ đến và cứ giao tiền cho nhà hàng. "Chuyện đâu phải chỉ của lính Trỗi nên được tham gia cùng các anh là vinh dự rồi" - chú Cao Tổng quản nói vậy!
Trong vụ này không thể không nhắc đến vai trò của cái anh Blog "Bán trời không văn tự" mà chúng ta "nuôi" nó hàng ngày. Có nó mà cả thế giới to như thế trở nên nhỏ bé, mà mọi người trở nên gần nhau và anh em đã biết tin mà ủng hộ!!! Thanh xờ kiu Bantroi!
Không chỉ trong k5 mà anh em các khóa lập tức hưởng ứng: "Việc này đâu phải chỉ của k5. Chỉ có một khái niệm Trỗi thôi!". Anh em từ k3, k4, đến k6, k7, k8 có mặt đầy đủ. Đạt "bột" k8, khi gặp nạn năm ngóai chúng tôi đến thăm muốn giúp đã bị từ chối quầy quậy, năm nay đã góp số tiền không nhỏ: "Tiền thuốc em có rồi".
Ngoài miền Trung đang lũ lụt, vậy mà Tấn Lợi là người đầu tiên qua đường bưu điện gửi tiền vào. Rồi Nhất Trung k5 ở Chi hội Quy Nhơn, Trần Việt Hoa k4 Chi hội Nha Trang lần lượt gọi vào xin địa chỉ đóng góp.
Có bạn quay điện thọai: "Làm ăn được thì phải làm từ thiện. Mà đóng góp để kéo dài sự sống cho đồng đội là việc làm từ thiện nhất thì sao lại không làm? Bọn tớ xin đăng kí 10 triệu. Này, xin được phép không xưng danh nhé!". Trỗi là thế đấy!
Ngô Phúc Chiến k5 Chi hội trưởng Vũng Tàu gọi về: "Vợ chồng tôi xin góp 500. Của ít lòng nhiều". Vậy là quá quý rồi!
Chủ nhật - ngày hẹn cuối cùng. 7g tối, vừa xuống sân bay, Chí Hùng phi thẳng đến JODEE đóng góp. Trong họp mặt k7, Văn Hòa, Lê Hòa Bình cũng rút ví ra làm từ thiện. Từ Vũng Tàu, Phúc Chiến nhắn tin về: "Tin giờ chót: thầy Hồng Tuyến, Bạch Quốc Đòan k7, Xuân Lăng k3 đăng kí ủng hộ".
Đúng là trong khó khăn mới hiểu hết lòng người.
Cuộc vận động mang đậm tính quốc tế
Thật là thiếu sót khi không nhắc đến sự giúp đỡ nhiệt tình của Ban giám hiệu Trường Trung học số 1 Quế Lâm, nhất là chị Tiêu Hiệu trưởng, với Nam Tiến. Ngày nào chị cũng gọi điện hỏi thăm. Có thời gian rảnh là chị cùng đồng nghiệp tới bệnh viện. Quên làm sao được khi Đảng ủy và Ban giám hiệu nhà trường phát động thầy trò quyên góp cho Nam Tiến- một người bạn VN không may lâm nạn. Chỉ sau buổi chào cờ đầu tuần truớc, các cháu học sinh đã góp được 500 tệ ủng hộ chú Tiến.
Quên làm sao được sự giúp đỡ, chăm sóc tận tình của chị Lư Mỹ Niệm, anh Lư Vĩnh Thắng, cháu Việt Hoa, của chị em họ Mã, chị em họ Thịnh, của anh Cao "tư lệnh" và các bạn Trung Quốc thân thiết.
Tất cả chúng ta đã cùng nhau đóng góp, ủng hộ vì sự sống còn của bạn Nguyễn Nam Tiến, vì tình bạn thân thiết giữa 2 nhà trường - Nguyễn Văn Trỗi và Y Trung, vì tình hữu nghị trường tồn giữa 2 dân tộc. Trong huyết mạch và sự sống của Nam Tiến hôm nay chứa chan cả máu và sự sống của các bạn Trung Quốc.
Tuyệt vời làm sao!
Sự đóng góp này đâu chỉ của lính Trỗi
Anh em k9 - bạn bè Trỗi, vợ con Trỗi - rất nhiệt tình hưởng ứng. Mà lạ là nhiều anh chị em Trỗi k9 chưa hề một lần gặp mặt Nam Tiến. Như Giang "mù" (Học viện Kỹ thuật quân sự) là một điển hình, anh ta nói đơn giản thế này: "Tôi là bạn của lính Trỗi thì Nam Tiến cũng là bạn tôi".
"Bốn phương vô sản đều là anh em" có khác!
Bàn giao
Đúng sáng ngày 20/11, sau một tuần đóng góp, ban vận động tổng kết đã thu được 70,7 triệu đồng (mà thầy trò phiá Nam đã ủng hộ: 34 triệu, phía Bắc: 36,7 triệu).
Khi chúng tôi tìm đến nhà Nam Tiến, chả hiểu gia đình có nói trước cho hàng xóm hay không mà xe vừa dừng, nhìn ra thấy vẻ mặt bà con ai cũng xốn xang như được gặp ân nhân của chính mình. Còn chúng tôi thực sự cảm thấy thanh thản vì vừa làm xong một việc tình nghĩa vì đồng đội.
Số tiền được bàn giao cho gia đình. Lan - vợ Nam Tiến - nhận và định cất đi thì Trần Lảnh yêu cầu: "Em phải đếm kĩ vì bọn anh cũng chỉ là thừa ủy quyền".
Khi chia tay, Lan cảm động nói: "Em xin thay mặt nhà em và các cháu cảm ơn các anh rất nhiều!". Có gì đâu, lính Trỗi bọn anh là thế!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Tư, tháng 11 21, 2007
6
lời góp
Thứ Ba, tháng 11 20, 2007
Thần Đồng (đố tục giảng thanh)
Anh Hải (bạn của Ngọc Tuấn, cùng đi chuyến QL) đọc trang tin của anh em mình, ngứa ngáy gửi một bài "đố tục giảng thanh" sưu tầm được. Âu cũng là phong cách dân gian thời hiện đại, xin giới thiệu với các bạn.
Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp 2 trường tiểu học . Nhưng được tiếng thông minh, như thần đồng tí hon
Mấy tuần lễ vừa qua Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành gì cả Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái gì Tèo cũng biết cả, học làm gì nữa. Chương trình học thấp lè tè. 'Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi.'
Cô giáo dẫn Tèo lên văn phòng Ông Hiệu Trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là, Ông và cô sẽ thay nhau trắc nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không . Ông Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
25 lẩn 25 là bao nhiêu?
Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay: Dạ, 625
Công thức tính diện tích hình tròn?
Dạ : bình phương bán kính nhân với số pi.
Nước bốc hơi khi nào ?
Dạ : Nươc bốc hơi ở độ sôi 0 độ C.
Tiền bốc hơi khi nào ? Thầy Hiệu Trưởng tự cười thầm vẻ chờ đợi thì em bình tĩnh trả lời: Tiền bốc hơi khi để hớ hênh nhất là lúc đông người. Sau gần một giờ sát hạch Thầy Hiệu Trưởng hài lòng về kiến thức của Tèo.
Yêu cầu cô giáo hỏi tiếp phần kiến thức tổng quát.
Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ.
Ông hiệu trưởng chột dạ nhưng Tèo đáp ngay: Con cua có hai càng không bao giờ bằng nhau.
Cô giáo : Trong quần Tèo có cái gì mà Cô không có ?
Ông Hiệu trưởng giật nẩy người, Tèo điềm tĩnh trả lời: Trong quần Tèo có 2 túi quần,quần Cô không có.
Cô giáo : Da con gái ở đâu trắng nhất ? Ông Hiệu Trưởng mặt đỏ bừng, nhưng Tèo thản nhiên dáp : Ở Châu Âu
Cô giáo: Lông đàn bà ở đâu quăn nhất? Ông Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời đễ dàng: Dạ ở Phi châu
Cô giáo: Cái gì ở giữa 2 chân của Cô? Ông Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm.Tèo nói tỉnh bơ: Dạ là cái đầu gối.
Cô giáo: Cái gì trong người của Cô lúc nào cũng ẩm ướt ? Ông Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc sát hạch nhưng Tèo đáp lạnh lùng: Dạ là cái lưỡi.
Cô giáo: Cái gì của Cô vốn nhỏ bé nhưng nó rộng lớn ra khi Cô lập gia đình?
Ông Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp một cách nhẹ nhàng: Dạ là cái giường ngủ
Cô giáo: Cái gì mềm mềm, ươn ướt nhưng khi vào tay Cô một hồi thì cứng ra ?
Ông Hiệu Trưởng không dám nhìn cô giáo. Tèo đáp gọn lỏn: Dạ thuốc sơn móng tay.
Cô giáo: Cái gì dài dài như trái chuối, Cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông Hiệu trưởng đứng phắt dậy.định nạt cô giáo bắt ngưng.
Tèo nói nói một cách lạnh lùng: Dạ, cây cà rem.
Cô giáo : Mẹ em thích sờ nắn nhất cái gì trong người của bố em?
Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn: Thôi:"Cô giáo không được hỏi nữa, đủ rồi".
Tèo nghiêm trang nói : Thưa Thầy, Cô cái ví tiền ạ.
Ông Hiệu Trưởng sướng quá đồng ý gửi Tèo lên trường Đại Học ngay, không cần qua Trung. học nữa
Ông nói với cô giáo : Nãy giờ Tèo nó đáp đúng cả, còn tôi nếu trả lời, tôi không đúng đến được một câu.!. .
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 11 20, 2007
4
lời góp
THÔNG BÁO ĐÁM CƯỚI
-Ông Đặng Lộc , Bà Nguyễn Thị Giang, Đội Cấn, Ba Đình, HN
- Ông Nguyễn Trung Liêm, Bà Võ Thị Bạch Tuyết Paster, Q3, Tp HCM
Trân trọng thông báo LỄ THÀNH HÔN của con chúng tôi
Đặng Nguyên Hoàng( Trưởng nam) và Nguyễn Thị Minh Hiền ( Trưởng nữ )
Hôn lễ được cử hành tại tư gia vào lúc 10 h ngày 18 tháng 11 năm 2007 ( nhằm ngày 9 tháng 10 năm Đinh Hợi)
Sự hiện diện của các bạn là niềm vinh hạnh cho gia đình chúng tôi.
Kính báo
Gửi bởi
Thanh Minh
lúc
Thứ Ba, tháng 11 20, 2007
13
lời góp
Chúc mừng nhân Ngày Nhà giáo VN
Nhân ngày Nhà giáo VN 20/11, xin kính chúc các thầy cô giáo Trường Trỗi mạnh khỏe, hạnh phúc! Xin chúc các bạn Trỗi đang làm nghề giáo mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt!
Cựu học sinh Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi (1965-1970)
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 11 20, 2007
5
lời góp
Thứ Hai, tháng 11 19, 2007
Vẩy tay Đạt Ma Dịch Cân Kinh
Hồi anh Thanh Minh ra HN để đi Quế Lâm, rất để tâm đọc tập tài liệu "Vẩy tay Đạt Ma Dịch Cân Kinh" do anh Tương Lai photocopy cho tôi. Khi về lại TP HCM anh TM mang tài liệu đó về theo, đến bây giờ chắc là đã luyện kha khá rồi.
Chuyện tập vẫy tay thì đã có nhiều người nói là tốt. Anh Thao láo k4 mình cũng lập ra một cách vẫy và cũng nghe nói là tốt.
Tóm lại có vẻ như cứ vẫy là tốt, nhưng phương pháp thì nhiều cách. Cách ở tài liệu nói trên có vẻ đâu ra đấy, lại không đơn giản chỉ có vẫy mà phải kết hợp các trạng thái khác của cơ thể. Vì thế có thể nó tốt hơn chăng. Nghĩ vậy nên tôi phổ biến nó ở đây để ai quan tâm thì đọc và tập thử.
Bản quyền tài liệu này không thấy được nhắc nhở, dù sao tôi cũng vẫn để tên và địa chỉ của người biên tập được ghi trên đó.
Các anh có thể hỏi thêm các anh TL, TM, tôi nghĩ các anh ấy có tập qua, sẽ trao đổi được vài điều.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Hai, tháng 11 19, 2007
4
lời góp
Thư từ Quế Lâm
13g mở email thì được thư chị Niệm:
"Sáng qua, chị vào bệnh viện gặp được ông bác sĩ phụ trách Nam Tiến. Ông cho biết ý kiến hội chẩn của các chuyên gia là: Kiến nghị chuyển Tiến về các bệnh viện ở Bắc Kinh, Thượng Hải hoặc Nam Ninh để phẫu thuật vì điều kiện ở Quế Lâm không tốt bằng. Bệnh viện chờ ý kiến gia đình. Nếu đồng ý chuyển viện thì vẫn phải tiếp tục điều trị bằng thuốc để cải thiện tình hình sức khỏe mới di chuyển an toàn, kể cả việc chuyển về Hà Nội. Qua xét nghiệm thấy bệnh tiểu đường chưa thật nghiêm trọng nhưng phải kiêng ăn những thứ có hàm lượng đường cao.
Bà Hiệu trưởng Y Trung sáng mai sẽ vào thăm và chuyển số tiền mà thầy trò Y Trung đã quyên góp được cho Tiến. Sau đó sẽ gặp lại Giám đốc bệnh viện trao đổi 1 số vấn đề liên quan.
Cảm ơn các bạn Trường Trỗi đã quan tâm đến cháu Bằng đang học tập tại Hà Nội.
Mã Quân gửi lời hỏi thăm các bạn".
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Hai, tháng 11 19, 2007
7
lời góp
Câu hỏi của trẻ con
Vào một ngày đẹp trời, Lãnh đao quyết định tới Văn Miếu để tích luỹ bổ sung "Nguyên khí quốc gia" sau kỳ Hội lớn. Tới cổng gặp một đoàn thiếu nhi đang hăm hở đi vô. Xoa đầu cháu nhỏ, lãnh đạo thắc mắc : " Ngày nghỉ, các cháu không đi khu vui chơi cho thoải mái, vào đây làm gì?".Học trò lễ phép: " Dạ thưa bác, chúng cháu muốn biết có thật "Nước mình nghèo mà có nhiều người tài" không ạ?". Lãnh đạo gật gù: " Như người Nhật, thoát khỏi câu "Nước ta rừng vàng, biển bạc", anh Giáo dục có đổi mới , được". Trên đường trở ra, gặp lại các cháu, Lãnh đạo hào hứng hỏi: " Các cháu thấy thế nào? "- " Dạ, chúng cháu biết rồi ạ. Đúng là nước mình nghèo nhưng vẫn có vô số người tài"- " Tốt" Lãnh đạo phấn khởi; " Thế các cháu còn thắc mắc gì nữa không?"- "Dạ có - Chúng cháu muốn biết tại sao nước mình nhiều người tài thế mà vẫn nghèo?" Lãnh đạo... (rủi quá- hết pin không tác nghiệp tiếp đươc-cáo lỗi) TL( phóng tác chuyện Dân Gian)./.
Gửi bởi
Tuong Lai
lúc
Thứ Hai, tháng 11 19, 2007
3
lời góp
Bài học từ con
Phải nói nền giáo dục hiện nay xuống cấp không ít nhưng về mặt nào đó bọn trẻ được học nhiều cái hay mà khi bằng lứa chúng, ta chưa đuợc học.
Hồi con gái tôi học lớp 2. Một lần từ lớp về, cháu hớn hở hỏi: "Ba có biết Pushkin không?". Tôi đùa: "Ba chỉ biết Phút-kin hay Bút-kin gì đó. Ông ta là nhà thơ vĩ đại người Nga, phải không?". Rồi cháu kể hôm nay được học 1 bài thơ hay của ông cùng xuất xứ của nó...
... Hôm đó, giờ văn, thầy chỉ 1 cậu bé:
- Em hãy tự làm 1 bài thơ 4 câu!
Bị gọi bất ngờ, mặt cậu đỏ gay, lúng túng đứng lên, gãi đầu gãi tai. Rồi cậu nhìn ra phía cửa sổ, ấp úng đọc:
- Mặt trời... Mặt trời... đang mọc... ở... ở đằng tây...
Vừa hết câu, cả lớp đã cười ồ. Thầy khẽ nhăn trán rồi chỉ vào trò Pushkin: "Em hãy làm tiếp bài thơ còn dở của bạn!". Không cần suy nghĩ, Pushkin nhanh nhẹn đứng lên, cứ thế mà đọc:
Mặt trời đang mọc ở đằng tây
Thiên hạ ngạc nhiên chuyện lạ này
Ngơ ngác nhìn nhau và cùng hỏi:
Thức dậy hay là ngủ nữa đây?
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Hai, tháng 11 19, 2007
11
lời góp
Chủ Nhật, tháng 11 18, 2007
Bức tượng
Tương Lai
““Tình yêu bất tử" phóng tác theo tượng của Mikenlangelo”. Đấy là lời giới thiệu của Phước Bình về bức tượng anh ấy tặng cho Mirek. Thấy ngờ ngợ vì cách đây mấy chục năm tôi đã nhìn thấy bức ảnh chụp kiệt tác này ở nhà Quang xèng khi họ mới cưới nhau ...
Loay hoay tra cứu 1 hồi, xin đưa ra nhận xét để các bạn thẩm định nhé. Mikenlangelo là họa sỹ thời Phục hưng ở Ý - không phải là nhà điêu khắc. Theo tôi: Rodin – họa sỹ và là nhà điêu khắc người Pháp cuối thế kỷ XIX có nhiều bức tượng rất nổi tiếng.
Trong đó “Mùa xuân vĩnh cửu” (Eternal Springtime) và “Nụ hôn” (The Kiss) có thể là nguyên mẫu mà các nghệ nhân Ngũ Hành Sơn đã tham khảo để chế tác tặng phẩm của Phước Bình (xem hình). Như vậy lần sau các bạn tặng ai bức tượng giống thế chỉ cần giới thiệu “Tình yêu bất tử" của nghệ nhân Ngũ Hành Sơn là chuẩn 100%.
Tiện thể nói luôn bức “Người Suy nghĩ” (The Thinker) cũng là của Rodin.
(Lời NXB: anh Tương Lai có chuẩn bị một số ảnh kèm theo. Nhưng thấy kích thước của chúng nhỏ quá, tôi đã lấy trên mạng một số ảnh khác rõ hơn. Tuy nhiên những ảnh này và cả ảnh của anh T.Lai chuẩn bị đều không phải là bản gốc của Rodin. Chúng đều là các bản sao thương mại các tượng cùng tên của Rodin).
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Chủ Nhật, tháng 11 18, 2007
13
lời góp
ĐI CHƠI CŨNG PHẢI BÌNH BẦU
Chả biết tự bao giờ, VN mình có tục là làm bất cứ chuyện gì cũng phải đem ra bình xét. Trên cơ sở của tập tục truyền thống đó. Tôi xin trộm phép anh Tương Lai (người “gốc” của Ban thi đua TW) được mạo muội đôi lời, nhằm tôn vinh kịp thời gương “ người tốt việc tốt”.
Số là thế này. Trong chuyến hành hương của Trỗi vừa rồi đã xuất hiện hai ngôi sao sáng chói trên bầu trời Quế Lâm, rất đáng để anh em ngưỡng mộ.Tất nhiên chúng tôi không quên đánh giá rất cao tinh thần tận tụy với bạn bè của Dũng K5 và Thịnh k9 và nhiều “ sao xẹt” khác.
Bằng khen ghi tóm tắt:
- Người đã có công nâng tình hữu nghị Việt- Trung lên tầm cao mới.
- Người đã hy sinh quyền lợi cá nhân, xả thân vì đại cuộc đề cao uy danh Trỗi trên trường Quốc tế .
Công sức, nhiệt tình của Trần Ngoại trưởng bỏ ra không uổng. Vậy chúng ta đã làm được chuyện gì tại Y Trung ?
Phải nói bằng sự đóng góp tập thể, chúng ta đã khắc sâu dấu ấn về mối quan hệ giữa hai trường. Toàn những chứng tích hữu nghị, nồng thắm, lưu giữ ngàn thu. Bia đá( bền vững , trường tồn) , trồng cây ( mãi mãi xanh tươi). Hàng trăm năm nữa con cháu mình đọc tấm bia đó chúng nghĩ gì nhỉ ?
Cha ông chúng từng có những tháng năm như thế, dấu ấn trong lòng người thật khó phai.
Chuyến đi thành công đã “ rải thảm đỏ” cho các bạn tham gia những chuyến đi sau. Cánh Con Trỗi du học tại QL chắc sẽ được quan tâm,hưởng “ chính sách” nhiều hơn do mối quan hệ tốt đẹp chúng ta mang lại…
Các sự kiện diễn ra quá nhanh, cấp tập làm chúng ta như bị cuốn trong dòng chảy- nên có thể làm nhiều bạn quên đi một điều cốt tử , hoặc có phát hiện ra lại coi như chuyện “ đương nhiên mà có”.
Không đơn giản vậy đâu các bạn ạ. Điều đáng nói là chúng ta đã làm được chuyện này trong thời HẬU TRỖI, khi mà thực sự về mặt tổ chức Trường không còn nữa. Sự gắn kết của Trường hoàn toàn được đặt trên cơ sở tự nguyện, vì tình cảm anh em mà đến với nhau. Cái hay là ở đó mà cái khó cũng chính là ở đó. Mọi hoạt động phối hợp, hợp đồng đều được đặt trên cơ sở “ tín chấp”. Chẳng ai “lệnh” được cho ai, toàn “công dân tự do” cả . Thế mà chúng ta đã làm được.
Bởi vậy, đây không phải là việc làm có tính khoa trương, ồn ào chiêng trống, mà nó lại mang nhiều ý nghĩa và nội dung sâu sắc hơn - Như một minh chứng hùng hồn cho hoạt động của Trường Thiếu sinh quân NVT.
Tôi muốn nói đến SỨC SỐNG của Trường Trỗi .Trường ta vẫn tồn tại và phát triển như một thực thể. Điều kỳ lạ là quân số không ngừng phát triển mới hay. Đấy các bạn cứ nhìn danh sách K9 ngày một dài thì rõ.
Xin trở lại việc Mr Trần. Tiếp xúc với ông- con người của “trăm công ngàn việc” những ngày đó mới thấy nể . Làm thế nào một người có thể tiếp đón cả trăm người, nhậu quần quật cả trăm lít bia nhưng khi đăng đàn phát biểu vẫn đúng bài, đúng bản ! Đó chính là “võ” của ông.
“ Năng lực cán bộ” còn được thể hiện qua việc xử lý các tình huống đột xuất đầy trách nhiệm với anh em trong đoàn- một thái độ đa đoan đáng quý, đến mức suýt toi cả “con chíp” bộ “vi xử lý”.
Mr Trần đã phải hy sinh các chuyến du ngoạn mà lẽ ra mình được hưởng như mọi thành viên khác. Có người nói với tôi : “Có ai “bắt” ông ấy phải làm thế đâu?”. Chính sự tự nguyện làm nên giá trị và ý nghĩa của công việc. “Hữu xạ tự nhiên hương” là thế, mong ông tiếp tục phát huy.
Cuối cùng, để Bản thành tích này có thêm nhiều màu hồng. Tôi xin được trích lời một bạn gái sau “vụ án chiếc va li”:
“Trần Ngoại trưởng bị tẩu hỏa một cách thật…đáng yêu”!
TM
( còn tiếp Phần II)
Gửi bởi
Thanh Minh
lúc
Chủ Nhật, tháng 11 18, 2007
10
lời góp