Chủ Nhật, tháng 4 20, 2014

Lại hát

Anh em K4+K9 lại gặp nhau nhân dịp các bạn HP,VTM,ĐC,TN&BD có việc vào Nam, lại vui ,lại hát.

Tin buồn

Mẹ anh Trần Quang Trung, bà Nguyễn thị Khiếu, mất ngày 19 tháng 4 năm 2014, hưởng thọ 91 tuổi.
Lễ tang cử hành vào hồi 16h30 ngày 21tháng 4 (dương lịch) tại nhà tang lễ bệnh viện Thanh nhàn. K4 tập hợp vào viếng lúc 17h, mong các bạn đến đúng giờ.

TM BLL Vũ Hoà Bình

TẾT TÉ NƯỚC


Mấy ngày qua một số nước ĐNA( Lào, Cam, Thái, Miến Điện...) ăn Tết. Tết té nước của họ tương tự như tết Nguyên đán bên mình. Tết này rất quan trọng vì nó “rửa” đi hết sự ưu tư, phiền muộn, xui xẻo, thói hư, tật xấu của năm cũ, con người sẽ trở nên trong sạch, thuần khiết hơn, chuẩn bị cho một năm mới thắng lợi, may mắn, tốt lành.
   Cũng là nước ĐNA, sao VN mình không có cái tết đầy tính nhân văn này nhỉ? Chuyện gì rồi cũng có cái lý của nó. Tết VN không té nước có phải vì dân ta tiết kiệm (nước)? Chẳng qua ở mình đã có “phong tục” làm “Bản kiểm điểm cuối năm”. Ai ai cũng tự kiểm, chỉ ra bao “tội lỗi”, rồi thề thốt, hứa hẹn sẽ: “khắc phục khuyết điểm, phát huy ưu điểm”, “quyết tâm phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ năm tới”.
      Đấy, cóc cần té nước nhé, hiệu quả vẫn...”trên cả tuyệt vời”! Có mấy tấm hình phóng viên Báo chữ to vừa nhặt ở Myanmar về, xin trình các bác.
                                                                                                        SG 4/2014 r />


Trước tòa thị chính đang thử vòi nước

Các diễn viên , các cháu sẽ biểu diễn văn nghệ ở đây.
Dùng cả đến vòi cứu hỏa mới đủ đô. Tất cả mọi người
rồi sẽ ướt như chuột, những "con chuột" hạnh phúc!

Như vậy là họ phun nước tứ phía,  lãnh đạo và quan khách
ngồi giữa. Chết , khéo các đc bị cảm thì bỏ bu.
Các khán đài phun nước bố trí dọc các tuyến đường lớn.
Muốn thầu một xuất dựng khán đài mất 10.000USD,
bù lại bạn thu được 50.000USD( tất nhiên phải chung chi, lại quả cho BTC).
Thường giới thượng lưu mua 50USD 1vé( phải đặt chỗ trước mấy tháng),
họ được cầm 1 cái vòi xịt ( màu xanh) để tia vào xe cộ, bá tánh bên dưới.

Giới bình dân thì chỉ thế này thôi, quá zui rồi.

Các xe này sẽ chở đầy nước, cơ động khắp nơi,phun,
té nước vào mọi người. Tất cả đều cười vui vẻ.

Mấy ngày tết, cơ quan, cửa hàng, chợ búa đều nghỉ.
Công vịêc quan trọng nhất lúc này là  làm ướt được
nhiều người và được nhiều người làm ướt. Thế mới hên.
                                       

Thứ Năm, tháng 4 17, 2014

Chuyện bây giờ mới kể ! PHÉP LẠ
Bạn tôi gọi điện, giọng nghiêm trọng:Mày kiếm gấp giùm cho tao một người giúp việc là nữ đứng tuổi, có năng khiếu săn sóc người già.
   Cho ai? Cho ông già, ông già bị ung thư tiền liệt tuyến giai đoạn cuối, đau đớn lắm, bao nhiêu người giúp việc rồi, thuê làm chỉ vài tuần là : hoặc ông già đuổi, hoặc người ta bỏ việc vì tính khí cáu bẳn của ông già.
 Giới thiệu đến người thứ 41 bạn tôi mới ưng ý. Vâng, siêu sao ôsin mà tôi giới thiệu là một người phụ nữ đẫy đà, có đủ các tiêu chuẩn đặt ra. Nàng khoảng  40 xuân xanh, chưa từng lấy chồng.  

  Một tuần sau khi đưa nàng vào chăm sóc ông già bạn tôi. Tôi nhận được điện thoại của bạn gọi đến, giọng vui như chim sáo. Này nhé, tuyệt vời! Cả mấy tháng nay đêm nào ông già cũng đau đớn không ngủ được, các loại thuốc giảm đau gần như không còn tác dụng.
 
Vậy mà từ khi có nàng, ông già vừa rên lên khe khẽ, lập tức nàng đến đỡ đầu ông già lên, áp sát vào lòng mình, nơi có đôi gò bồng đảo phốp pháp mềm hơn gối lông ngỗng, ấm áp hơn nắng ban mai, lại thêm những tiếng đập thổn thức đều đặn của trái tim tràn nhựa sống, bàn tay nàng mềm mại vừa xoa nhẹ hai bên thái dương ông vừa hỏi giọng du dương:
- Ông ơi, ông nhìn lên bức tranh kia kìa, có đẹp không ông? Con hát ru cho ông dễ ngủ nghé ?
- Ừ! Khẽ thôi!  Và thế là nàng hát,nàng hát thật khẽ, thật nhẹ, thật hay. Và ông già ngủ thiếp đi một mạch cho đến sáng.
  Này nhé, bấy lâu nay, lúc nào ông cũng gắt gỏng chuyện người ta cứ ép ông ăn ăn uống uống. Cuộc sống đối với ông như vậy là đã quá đủ rồi. Vậy mà nàng cứ bưng chén xúp đến, nhoẻn một nụ cười thật mộc mạc dễ thương với ông, lấy cái khăn ướt lau khắp mặt cho ông, đưa bàn tay mềm mại xoa nhẹ lên khắp bụng ông và nói thì thầm:
- Ông ơi, bụng lại xẹp hết cả rồi, cho vào tí xúp ông nhá!  
Ông lại nhìn nàng như muốn bật cười vì tính hay dụ dỗ ông của nàng:  
- Ừ!
- Tí thôi í mà, con nấu cho ông đấy, ngon lắm!
Và cứ thế, đút cho ông một muỗng, nàng lại nói một câu, vuốt lên bụng ông mấy cái. 
Ăn xong nàng lại còn nghiêng tai áp sát xuống bụng ông, nói thì thầm:
 
- Bụng ơi, đủ chưa? Cố mà nghiền kỹ cho ông nhá! Cố mà đánh nhau với mấy thằng ma cô cho nó chết hết đi cho ông mau hết bệnh nhá!
Thế là ông lại cười, cười to nữa là đằng khác.  
Này nhé! Mỗi lần lau rửa chỗ vết mổ, lau rửa cái "của quí" của ông, bàn tay nàng cứ như diễn viên múa chèo ấy, nâng nhẹ lên, lấy bông gòn nhúng nước ấm,lau, lau cẩn thận như sợ chạm phải kíp mìn nổ, vừa lau vừa nhìn ông cười duyên hỏi:
- Ông ơi, con lau cho ông, ông có thấy dễ chịu không? Lau cho nó sạch sẽ, thoáng mát ông nhá!  
Ông lại nhìn nàng, ánh nhìn đầy vẻ biết ơn, ánh nhìn tràn ngập niềm vui sướng, thích thú. Trong đáy mắt ông có điều gì đó mới mẻ. Phải nói, nghe chuyện của nàng, mũi tôi phỉnh to hết cỡ.
Không đầy một tháng sau, bạn tôi lại gọi điện thoại lúc nửa đêm, giọng hốt hoảng, cầu cứu, hỏi địa chỉ và số điện thoại liên lạc của nàng. 
Tôi ngơ ngác: nàng đang chăm sóc ông bà già mà? 
Không! Bà già tao đuổi nàng đi cả tuần nay rồi. 
Tại sao? 
Bà già ghen! Này nhé, không ghen sao được! Lúc đầu tìm được người chăm ông tuyệt vời thế bà mừng lắm, giao khoán trắng cho nàng chăm ông, bà lên lầu ngủ thẳng giấc. Sau vài ngày, bà mới để ý thấy ông dạo này là lạ thế nào ấy. Này nhé, lâu lắm rồi không thấy ông cười, vậy mà mấy tuần nay cứ thấy ông cười nói vui vẻ! Này nhé, da dẻ ông cứ như là có sắc hồng ấy! Này nhé, chẳng thấy ông rên la đau đớn vật vã nữa! Bà giành chén xúp trên tay nàng để ngồi xuống cạnh giường ông, cũng nhẹ nhàng đưa muỗng xúp vào miệng ông. Khó nhọc lắm ông mới há miệng ra, thức ăn chưa kịp đụng lưỡi ông đã nhăn mặt, nhè ra cả gối, mắng bà là cho cả ký muối vô chén xúp hả? 
Này nhé, tối đến, bà bảo nàng lên gác vào giường bà mà ngủ cho ngon giấc, để bà ngủ trong phòng nàng. Nàng tròn xoe mắt ngạc nhiên thưa cả tuần nay nàng có ngủ trong cái phòng dành riêng cho nàng đâu! 
Thế mày ngủ ở đâu? 
Dạ con ngủ luôn bên cạnh ông cho tiện, để ông trở mình là con xoa cho ông ngay. Thế là ba máu sáu cơn, bà đuổi nàng cuốn xéo khỏi nhà ngay lập tức.
Khổ nỗi, suốt một tuần rồi, không có nàng, ông cứ nằm yên, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, thực hiện khẩu hiệu ba không: không nói! không ăn! không ngủ! Cuộc họp đại gia đình ngay lập tức được tổ chức để biểu quyết áp đảo bà già là phải chiều lòng ông già trong những ngày cuối cùng sống trên cõi đời này.
 Bà già ấm ức lắm, nhưng đành gọi các con lại để nói rằng mẹ nghĩ kỹ rồi. Thôi thì cứ gọi cái con đó lại đi, để ba con được nhẹ nhàng sung sướng trước khi ra đi!
Tôi đã phải vất vả mới truy tìm lại được nàng. Tôi tất tả, háo hức, đưa nàng trở lại nhà ông bà già bạn tôi. Tôi có cảm giác như mình đang thay Chúa Trời đưa nước thánh diệu kỳ đến ban cho một người đàn ông đang đau đớn vì bệnh tật trong những ngày cuối cùng, bớt đau đớn vật vã.
Nhưng ôi thôi! muộn rồi, ông già vừa ra đi. Người ta phải vuốt mắt ông mãi ông mới chịu thôi không nhìn trân trân lên trần nhà để tìm kiếm phép lạ nữa...



Thứ Ba, tháng 4 15, 2014

Cố vấn TQ tại VN

...là loạt bài của Lê Mai/wordpress . Xem cũng thú vị, về cuộc chiến 9 năm kháng Pháp với cố vấn TQ bên cạnh.
Sẽ đến bài về cố vấn TQ trong cải cách ruộng đất? Hãy chờ xem.

ĐBP v.3, chặng cuối

Cuối cùng rồi cũng đến tp.Lai Châu mà chuyến v.1/2004 còn là thị trấn huyện Phong Thổ. Giống như nhiều tỉnh thành phố khác, con đường trục QL4D xuyên qua bây giờ không còn là đường lưu thông chính. Thay vào đó là con đường mới bốn làn xe ô tô và hai làn xe máy hai bên, mang tên ĐT Võ Nguyên Giáp. Hai bên đường còn trống trải, nếu là dành đất cho hộ lớn cỡ vài nghìn mét vuông trở lên (doanh nghiệp, tổ chức, cơ quan,...) thì đẹp. Chứ lại chia lô trăm mét nhà phố mặt tiền thì chán.
Đường Võ Nguyên Giáp này chưa hề có trên bản đồ Google Maps là thứ bản đồ cộng đồng đóng góp. Tôi - là một thành viên Google Mapmaker - gửi bản ghi đường cho cộng đồng nhờ thêm nó vào bằng công cụ phần mềm, thì ai cũng ngại. Chắc vì ảnh vệ tinh chưa có mà bản ghi GPS khi phóng to lệch rõ (sai số kỹ thuật) với đoạn đáng ra phải trùng vì không phải đường mới nữa. Thôi thì cứ đưa cho mọi người bản ghi nguyên gốc, để cho biết.
Lướt qua tp.Lai Châu, mục tiêu của chúng tôi còn để mở. Có vẻ như sẽ đi xuyên Sa Pa, nghỉ lại Lào Cai, hoặc Bắc Hà. Chuyến đi dự kiến 5 ngày, nhưng nhờ có thêm tay lái chuyên nghiệp và xem ra mọi người cũng không muốn đi lâu hơn thì chạy cố sẽ rút được một ngày. Đèo Ô Quy Hồ, nắng chiều chụp bằng điện thoại qua kính xe ô tô.
Xuống tới Lào Cai, vẫn còn phương án nghỉ lại. Nhưng rồi nhất trí chạy cố, sau khi ăn tối, lên Bắc Hà để những người chưa biết biết thêm. Đoạn QL4D Lào Cai, bên kia là đất Tầu. Cậu lính em nhắc các anh tắt chuyển vùng "roaming" đi không lại mất tiền oan cho di động Tầu. He he, anh có roaming bao giờ đâu mà phải tắt. Không anh ơi, để tự động là nó "đi" theo Tầu luôn, sóng nó mạnh lắm!
Mãi 9h tối mới lên Bắc Hà, gặp anh Chiến bạn đồng ngũ của KVk7 đặt phòng giúp ở Khách sạn Bắc Hà. Phòng nhiều, sân rộng nhưng KS này không phải điểm nghỉ của dân phượt; phượt ta thì chê đắt, có lẽ; còn phượt Tây thì chê kém tiện nghi và... hơi cách bức vì cái dáng ngoài nghiêm trang quá?
Hôm sau anh Chiến mời cả đoàn ăn phở rồi tạm chia tay vì nghỉ hưu anh làm Phó CT Hội CCB Bắc Hà, có chuyến đi xã. Anh Đoàn(?) cựu BĐ Biên phòng khuyên nên chạy vòng lên Simacai rồi hẵng về, "cho biết" :-) Vậy là đi Simacai. Suốt mấy ngày nhường lái cho cậu trẻ, đường này mày để anh lái, sớm mấy chén rượu ngô rồi yên tâm đi. Từ Bắc Hà độ cao 900m đi Simacai 1000m phải leo hai đèo 1400m và 1200m, đường mới sửa tốt.
Phế tích đền của người Hoa với chó đá canh cửa. Nghe nói có người đang xin được dựng lại. Không hiểu sâu về chuyện quản lý đền thờ. Vấn đề là cộng đồng người ở Simacai bây giờ (thay cho cộng đồng người Hoa về bển năm 78-79) có thờ cái "ông đền" cũ đó không?
Và kỷ niệm với "phế tích" đồn biên phòng Simacai; nói đùa rằng phế tích vì bây giờ Simacai lên thị trấn không còn tính chất biên giới nữa nên trụ sở này giờ là căn cứ bàn đạp ở hậu phương còn Đồn thì dịch lên áp sát biên giới hơn nữa.
Simacai, cô giáo cắm bản, TuNgu áp mà chưa sát.
Triền núi xa kia lại là Tầu.
Trên đường về lại Bắc Hà, anh Chiến gọi điện nói a. Đoàn mời anh em ở lại giao lưu buổi trưa. Ôi thôi, thêm bữa rượu trưa thì ngủ lại thêm đêm nữa chứ đi đâu cho đời mỏi mệt. Đành xin phép để đợt mận chín nếu tổ chức được thì lại lên chuyến khác, có vẻ như cuối tháng 5?

Thứ Hai, tháng 4 14, 2014

ĐBP v.3, lượt về


Mỗi chuyến đi ĐBP đều là một chuyến về "không muốn cũ"; đi chơi thì
muốn chơi đến cùng, tốt nhất là không quay về đường cũ.
Chúng tôi đi tiếp lên phía Bắc theo đường 12. Nói cho đúng thì đường 12 này cũng không cũ vì đã đi mãi rồi. Nhưng vẫn có những điều mới đáng để đi.
Nói là nói vậy, chứ phải là người đi rất nhiều lần mới biết đoạn nào nâng lên cao tránh ngập, đoạn nào vẫn là đường 12 cũ. Với tôi cái đáng được nhìn đầu tiên là cầu Hang Tôm mới. Cầu thông xe đã lâu, từ trên đó nhìn sang cầu cũ bây giờ chỉ còn thấy hai trụ thò lên từ trong làn nước hồ thủy điện Sơn La. Cáp và cầu hẳn đã được tháo dỡ, vì thông thủy và lấy được khối phế liệu hoàn toàn có thể dùng lại vào chỗ khác. Ảnh từ cầu mới nhìn về cầu cũ; lúc này nước hồ không phải đỉnh nên nếu còn thì mặt cầu cũ dưới khoảng 20m nước.

Từ đầu Bắc cầu Hang Tôm nhìn về thị xã Mường Lay. Có thể thấy ngấn nước lớn ở cao hơn hiện tại chắc vài mét?
Lần này không đi hết đường 12 vòng về Lai Châu (thị trấn Tam Đường của huyện Phong Thổ cũ) mà rẽ lối đi Sìn Hồ. Có người bảo đi được, có người khuyên không nên. Bọn tôi quyết định vẫn đi vì Sìn Hồ vốn chưa qua, lối đi ấy lại tránh được tắc đường do thi công QL12 chưa ổn. Sìn Hồ không còn hoang sơ thơ mộng như người ta nói nào là nhà trình tường, rào đá xếp.
Đi xe lướt qua thị trấn thấy nó cũng hao hao với nhà công vụ to, đường sá với các lô đất dành cho nhà "xuôi" kiểu ống. Vì thế chúng tôi không dừng, thậm chí không mở kính xe để cảm cái "Sa Pa của Lai Châu" như thế nào. Duy có một điều làm tôi chú ý, là chỉ ở đây mới thấy loại nhà sàn lợp đá phiến. Cảm thì thế mà giật mình phải chụp một cái ảnh thì tất cả đã vèo đi mất, chộp được cái trệt tường tốc xi bao quanh, được cái mái đá "như của mình".
Lúc nghỉ ăn trưa ở Chăn Nưa trên đường 12 đoạn sắp rẽ vào Sìn Hồ, được người xuôi về nhắc "các bác ngược sớm đi trong lúc công trường nghỉ thì không tắc, chứ họ mà làm thì tắc ba bốn chỗ đấy". Càng làm bọn tôi quyết tâm đi ngả Sìn Hồ. Ấy vậy mà đi đường tỉnh 128 này người ta cũng đang cấm để nâng cấp đoạn ngoặt ngược về Lai Châu, phải theo chỉ dẫn trở lại QL12 gần thị trấn Phong Thổ. Được cái là các chỗ còn đang thi công đều đã rớt lại đằng sau, đoạn từ Chăn Nưa ngược lên trước chỗ thò ra (quên xem nó là đường tỉnh/tỉnh lộ nào).
Đường dài thêm mấy chục km nhưng không bị tắc chỗ nào. Khi nãy (15:30 14/4) nghe anh Hà Đông k3 vừa đi đoạn ấy nói 70km nhồi lắc và tắc rất oải, khi đó mới ra khỏi Lai Châu. Tóm lại lối qua Sìn Hồ đi bình thường, hơi nhỏ vì là đường tỉnh nhưng không tệ, dù vài chỗ cũng đang thi công. Riêng đoạn Lai Châu - Sìn Hồ sẽ được đầu tư dễ đi hơn rất nhiều. Cậu lái xe Đà Nẵng ra được một dịp chạy đường núi miền Bắc chắc sẽ có ấn tượng với những con đường núi dựng tầm nhìn rất gần này.

Thứ Bảy, tháng 4 12, 2014

Điện Biên Phủ "phiên bản 3 (2014)"

Lần đi ĐBP kỳ 2014 này của tôi là v.3; trước đó là các v.1 2004 và v.2 2009.
V.1 đi với người nhà và bạn bè là chuyến đầu tiên đầy cảm xúc với con đường mới đi lần đầu phải tránh đường 6 khi đó còn đang nâng cấp ngổn ngang. Lên theo lối Phú Thọ, Sơn La qua cầu Tạ Khoa mới khánh thành chưa lâu, qua đèo Pha Đin "cổ truyền" buổi sớm mù sương đèn vàng dò dẫm theo đèn đỏ xe trước; hỏi rằng "có sợ không" - mù mịt có thấy gì đâu mà sợ. Rồi về theo đường Ô Quy Hồ sang Sa Pa sau một đêm ngủ ở hàng huyện Phong Thổ nay đã thành "thành phố?" Lai Châu hàng tỉnh; sau này mới biết Ô Quy Hồ là 1 trong 4 tứ đại đèo miền Bắc, thấy cũng bình thường thôi. Đường 70 từ Lào Cai về khi đó quả là một cực hình vừa xấu vừa ngoắt ngoéo. Mà cho tới giờ con đường đó vẫn còn là nỗi ngại ngùng khi mặt đường thì tốt lên nhiều nhưng hai bên là hai rãnh "lật xe" sẵn sàng làm việc với hàng đoàn xe công dài thượt nối nhau lên cửa khẩu. Chuyến đi 5 ngày 4 đêm: Sơn La, ĐBP, Phong Thổ, Yên Bình kết thúc vào tối muộn ngày thứ 5. Mấy cái đệm cỏ mua chuyến trong đi ấy, đến giờ sau 10 năm, vẫn nằm yên trong bao nilon dưới kho :-) (ảnh vượt đèo Pha Đin, 2004)
V.2 đi với bạn Trỗi nhiều thành phần k4 là chính với k6, k7, k8 đã được đưa tinđưa tin lại bên Út Trỗi.
Chuyến mới đây, v.3, có lý do để nhất định lên đường vào ngày thứ 7 mùng 5/4. Cuối cùng thì "lý gio" thành "lý trấu" nhưng mà rõ ràng là tổ chức một chuyến đi thì không thể điều chỉnh tất cả mọi thứ để thỏa mãn tất cả mọi người. Chuyến này thì bạn Trỗi chỉ còn 3+1, còn lại 4 người nữa là bạn bè, trong đó có cả lão Hợp người tham gia cả 3 phiên bản, như tôi :-)
Đèo Pha Đin ở v.1 vẫn là con đèo truyền thống, đến v.2 đã sửa sang đi được một số đoạn mới. Chuyến v.3 này đã đi đường mới bỏ hẳn đoạn cũ, làm cho cảm giác vượt đèo không còn "hồi hộp" như trước. Ảnh: đường mới mầu đỏ, đường cũ ở trên, mầu trắng.
Tp.ĐBP có nhiều đổi thay. Bảo tàng xây mới, đài tưởng niệm ở NTLS đồi A1 cũng đổi sang kiểu mới, các di tích lịch sử từ nhỏ như súng pháo xe tăng cho tới to như cả khu hầm Đờ Cát đều được che mái chống mưa. Có lẽ chỉ có cây cầu Mường Thanh các chiến sĩ vác cờ trong phim bây giờ vẫn dùng cho xe máy là không làm mái bảo tồn.
Nghĩa trang đồi Độc Lập ở các chuyến v.1, v.2 đều vắng lặng, lần này hội nghị toàn quốc thi viết "Âm vang Điện Biên" tổ chức dâng hương nên đông vui hơn.
Ghé NTLS Đồi Độc Lập luôn là hoạt động cuối trên đường rời khỏi ĐBP của chúng tôi trong cả 3 chuyến.

Bạn Trỗi tại Tang lễ Hồng Thanh

Theo yêu cầu của các bạn, tôi xin gửi một số ảnh Anh em Bạn Trỗi đến tiễn đưa Hồng Thanh về nơi an nghỉ cuối cùng ( các bạn Thông cảm, ảnh chụp vội bằng phone)

Nhà tang lễ bệnh viện Bạch Mai- Cáo phó của bạn

Thứ Tư, tháng 4 09, 2014

Bùi Hồng Thanh, những lời chưa kịp nói

Như một cơ duyên mà tang lễ của cụ Văn là dịp để Hồng Thanh hé ra với bạn Trỗi tình cảm vốn bền chặt nhưng khuất lấp sau những bộn bề của cuộc sống. Xin nhắc lại ở đây những dòng thư Hồng Thanh gửi bạn Trỗi dịp đó mà có thể nhiều bạn đã đọc rồi:


"29/10/2013
...Mặc dù công tác ở nước ngoài, hàng ngày tôi vẫn đều đặn vào trang Bạn Trỗi của HT. Ngày nào cũng xem vài lượt ảnh của các Bạn Trỗi. Trước mắt tôi lại hiện rõ mồn một những kỷ niệm một thời Trỗi của bọn mình, khi còn thơ dại cho đến ngày trưởng thành vào quân đội. Bạn Trỗi mình ơi!  Tôi yêu và nhớ các bạn lắm.
Tôi khoảng cuối năm nay hết nhiệm kỳ công tác về nước. Hẹn gặp các Bạn Trỗi yêu quý tại Hà Nội. Lúc đó sẽ có rất, rất nhiều ký ức về thời Hoa đỏ Trỗi của bọn mình để hàn huyên.
Một Bạn Trỗi luôn đau đáu một nỗi niềm thương nhớ các Bạn Trỗi,
Bùi Hồng Thanh"

Và những lời khi đó tưởng như sẽ có dịp hàn huyên với bạn Trỗi sắp tới đây, không ngờ là chưa nói được.

"31/10/2013
...Hữu Thành hướng dẫn mình cách thức gửi thông tin, lời góp cho Bạn Trỗi với nhé. Cố đỉn thế dấy, vì mình chưa làm việc này bao giở cả.
Cảm ơn anh em Trỗi vẫn còn nhớ tới Thanh rắn. Còn chuyện nuôi nhím, về nước sẽ tiếp tục và sẽ nuôi nhiều thứ nữa. Nếu HT muốn trồng cây sồi Nga, khi về nước mình sẽ mang hạt giống về trồng thử, chắc HT có trang trại chứ?
Chào HT, Thanh rắn"

"4/11/2013
Hữu Thành à,
Cảm ơn bạn đã cho biết cachs sử dụng blog. Chậm nhất là cuối tháng 12 năm nay mình về nước hẳn. Nhất định mình sẽ tham gia gặp mặt 45 năm ngày nhập ngũ K4 rồi. Năm 1969, mình cũng nhập ngũ cùng các bạn K4. Mình còn nhớ hôm đó lễ nhập ngũ được tổ chức ở ngôi nhà cổ trước mặt K54, nay là nơi bán bia hơi. Bác Tạo, bố của Tương Lai (?) lên phát biểu dặn dò bọn mình. Sau đó cả bọn lên xe vào Hà Đông. Xe cho cả bọn xuống cầu Tó, rồi hành quân bộ vào Làng Tó (hay Cự Đà gì đó). Bọn mình vào phiên chế ĐT4 ĐHQY, tiểu đoàn 7 do ông Trần Xuân Nẩy làm Tiểu đoàn trưởng.  Mình ở cùng nhà dân với Trần Hòa Bình (Bình béo). Một tháng sau, mình có giấy gọi đi học Liên Xô trong thành phần đoàn sinh viên Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam lúc đó bố mình hoạt động nội thành Sài gòn). Sau khi xuất ngũ, tháng 9, đi chuyến vét sang Tashkent học dự bị đại học, gặp Lê Tất Thắng, Vương Vĩnh Định, Trần Minh Dũng, Nguyễn Hùng Linh K4 Trỗi ở bên ấy từ đầu năm học.  
Cây sồi Nga tôi nói với Thành là cây đã được thuần hóa ở Uzbekistan hơn nửa thế kỷ nay. Tuy không lớn nhanh và to như ở chính quốc, nhưng chúng vẫn tồn tại được ở khu vực khí hậu lục địa khắc nghiệt như ở Uz. Chắc chắn là sẽ sống tốt ở Việt Nam. Tôi mang về, bạn cứ trồng thử cho biết. Nếu tốt, có thể trồng ở vùng Sa pa, Tây Bắc gì đó cho phù hợp. Còn nhím, ở bên này có loại nhím đồng cỏ, bé như con chuột, nhưng tác dụng chữa bệnh còn tốt hơn nhím của VN. Bên này cũng có tôm càng xanh, nhưng càng to, vỏ cứng hơn của mình. Thịt không ngon bằng. Nói chung, bên Uz này có nhiều cái cũng vui lắm, có nhiều loại vật cũng giống như bên mình  nên có thể trao đổi hợp tác được. Nói với bạn cũ mấy câu chuyện vặt cho vui Thành nhé.
Các tư liệu về lễ viếng Bác Văn, mình sẽ trực tiếp mang về khi hết nhiệm kỳ.
Chào Thành,
Thanh"

Thứ Ba, tháng 4 08, 2014

Bài thơ tiễn bạn

Thơ LưuLinh
Tiễn biệt Thanh “rắn”, cầu mong bạn siêu thoát

Khóa 4

Bạn tiễn bạn, xoay vần niên kỷ
Chiếc lá vàng, xấu số xa rơi
Hoàng hôn tắt, một đời trong bạn
Ánh đen buồn, rọi xuống vong linh
Bạn vẫn nhớ giọng cười của bạn    (mời Xem tiếp)