Câu phóng tác của bài nhạc thể dục buổi sáng hình như càng ngày càng đúng?
Đêm qua trước khi chia tay, Vinhnq giao nhiệm vụ: Anh viết bài còn em post ảnh! Mệt quá, về tới nhà "đang xỉn lăn ra ngủ" liền. Sớm nay mới thực thi nhiệm vụ.
Trưa, cùng anh giai Ba Hưng bị "hạt điều" ra "họp" với k8 ở Bia hơi 19c Hoàng Diệu. Có bia hơi đâu toàn "diệu". Anh em đang ổn định tổ chức. Vật hết mấy lọ vodka Nga do Tiến Long mang đến. Sùng Hải (Hoàng tử đen) từ Sơn Tây của chú Quang Dũng về uống, vui quá đã lăn ra ngủ(!). Vinhnq sướng vì trên blog đọc nhiều kỷ niệm của anh em kể về anh Ba nay mới mục kích.
Gần 5g phaỉ chia tay anh em để đến đám cưới con trai anh Nguyễn Thắng k3 ở số 6 Chu văn An. Ấy cũng là cái cớ để gặp nhau. Anh Ba Hưng gặp 1 lô bạn cũ dễ đến hơn 30 năm chưa gặp. Bác Nguyễn Chiến làm chủ hôn có ghé tai: Tin anh Bùi Vinh đưa hôm nọ chưa thật chính xác, đề nghị cải chính. Thay mặt BBT xin lỗi mọi người. Cánh k3 đi dự cuới đông như quân Nguyên, ngồi kín mấy dãy bàn và khi khách tản rồi vẫn chưa chịu về. Lính nhà ta lạ là thế, ăn ít, uống nhiều và cứ câu dầm mỗi khi gặp nhau. Cái bà Thanh Hà thì nói: Bận đâu mà bận, cứ lên mạng là gặp lính Trỗi đang nhậu. (Có lẽ đây cũng là lời "cô-nhắc"?).
Chưa tan đã nghe điện thọai Văn Hùng và Vinh: Nhớ qua Café Phố 15 Lý Thuờng Kiệt liên hoan với Đỗ Nghĩa k7 từ trong Nam ra. Nghĩa sau khi viết bài "Xuất xứ của tấm ảnh" được minh họa trên bìa SRTKL tập 2 đã dùng kĩ thuật IT tách ảnh liệt sĩ Trần Hữu Dân ra tặng gia đình và có nguyện vọng chuộc lại lỗi lầm: trả nó lại cho Bảo tàng QĐ. Vui vẻ. Cánh k7 có 2 bạn gái Hằng và Bình "mèo", còn lại hơn chục lính ta (Hùng, Bàng, Phan, Việt, Thắng, Vinh, Trung Quốc...) và 2 đồng đội k9 (GM và Mai dân khu 16). Chào nhau rồi, ra đến cửa thì Tổng quản Điệp "lùn" (Captain của đội bóng CAHN năm xưa) giữ lại uống bia tươi. Mãi 11g mới chia tay. Anh em hẹn sáng nay đến nhà liệt sĩ Trần Hữu Dân.
Dân Hà Nội "uốn" ghê quá! Một ngày làm việc quá sức. Mệt dưng mà dzui!!!
Thứ Năm, tháng 1 17, 2008
Chưa bao giờ mệt như những hôm nay
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Năm, tháng 1 17, 2008
9
lời góp
Thứ Tư, tháng 1 16, 2008
11 tướng đầu tiên
Nhân dịp bác Trần Tử Bình được truy tặng Huân chương Sao Vàng, tôi xin gửi tới ae 1 chút lịch sử để nhớ tới ông cha chúng ta.
| | Năm sinh - Năm mất | Chức vụ cao nhất | Chức vụ cao nhất trong Đảng Cộng sản Việt Nam | Danh hiệu khác | |
| 1 | Võ Nguyên Giáp | 1911- | Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt | Ủy viên Bộ Chính trị (1951-1982) | Đại tướng đầu tiên, Huân chương Sao vàng |
| 2 | Hoàng Văn Thái | 1915-1986 | Đại tướng (1980), Tổng Tham mưu trưởng đầu tiên (1945-1953), Thứ trưởng Bộ Quốc phòng | Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương các khóa III, IV và V | Huân chương Sao vàng (truy tặng 2007) |
| 3 | | 1910-1984 | Thượng tướng (1959), Phó chủ tịch Quốc hội | Ủy viên Trung ương Đảng | Thượng tướng đầu tiên, Dân tộc Nùng |
| 4 | Nguyễn Bình | 1906-1951 | Tư lệnh Nam Bộ | | Trung tướng đầu tiên, Anh hùng lực lượng vũ trang, Huân chương Hồ Chí Minh |
| 5 | Lê Thiết Hùng | 1908-1986 | Đại sứ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Triều Tiên | Phó Trưởng ban Ban Đối ngoại Trung ương | Thiếu tướng đầu tiên |
| 6 | Văn Tiến Dũng | 1917-2002 | Đại tướng (1974), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng (1980-1987) | Ủy viên Bộ Chính trị (1972-1986) | Huân chương Sao vàng |
| 7 | Lê Hiến Mai | 1918-1992 | Trung tướng (1974), Chủ nhiệm Ủy ban Y tế - Xã hội Quốc hội | Ủy viên Trung ương Đảng | Huân chương Hồ Chí Minh |
| 8 | Nguyễn Sơn | 1908-1956 | Chủ tịch Ủy ban kháng chiến hành chính Miền Nam Việt | | Lưỡng quốc Tướng quân |
| 9 | Trần Đại Nghĩa | 1913-1997 | Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học và Kỹ thuật Nhà nước, Viện trưởng Viện Khoa học Việt | Phó Trưởng ban Ban Cơ khí Trung ương | Giáo sư, Anh hùng lao động (1952), Giải thưởng Hồ Chí Minh, Huân chương Hồ Chí Minh, Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô. |
| 10 | Hoàng Sâm | 1915-1968 | Tư lệnh Liên khu 3 | | Đội trưởng đầu tiên Đội Việt |
| 11 | Trần Tử Bình | 1907-1967 | Phó tổng thanh tra Chính phủ (1956-1958), Đại sứ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại CHND Trung Hoa. | Ủy viên Ban chấp hành Trung ương, Phó bí thư Quân ủy Trung ương | Huân chương Hồ Chí Minh (truy tặng 2001), Huân chương Sao vàng(truy tặng 2007) |
Gửi bởi
hameok6
lúc
Thứ Tư, tháng 1 16, 2008
4
lời góp
Thứ Ba, tháng 1 15, 2008
Đưa tang bố Lê Đình Chính k4
14h 16/1 Đại diện k4 đã viếng Cụ.
Có điều là đến lễ tang mới biết quân ta nhầm họ tên anh Chính ngố. Phải là Lê Đình Chính. Mới thấy bảng đề lễ tang cụ Lê Đình Ban cứ tưởng đi nhầm.
--------------------------------------------
Thao láo thông báo bố Chính ngố mất.
Ngày mai 16/1 tổ chức lễ viếng và đưa tang tại Nhà tang lễ Quân đội; lễ viếng từ 13h30 đến 14h30.
Dự kiến anh em k4 sẽ viếng vào 14h.
Vậy xin thông báo để anh em đến viếng Cụ và chia buồn với gia đình.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 1 15, 2008
5
lời góp
Xin nghìn lần cảm ơn!!!
Xúc động vô cùng khi tối qua vừa từ Lễ truy tặng Huân chuơng Sao vàng cho phụ huynh ở Nhà khách Chính phủ 12 Ngô Quyền trở về, đúng lúc chuơng trình thời sự trên VTV1 vừa kết thúc, thì bạn bè từ Bắc chí
Là người thay mặt gia đình thực thi việc tổ chức buổi lễ với văn phòng Bộ Ngọai giao, xin có một vài ghi chép. Lần này, Chủ tịch nước kí quyết định điều chỉnh huân chương cho 3 cụ Nguyễn Chánh, Lê Chưởng và Trần Tử Bình. Khách tham dự của gia đình và Bộ Ngọai giao đến cả trăm người. An ninh siết chặt vì mấy hôm trước quanh Hồ Gươm có những biểu hiện không bình thuờng.
Thật may mắn khi buổi lễ được tổ chức tại Nhà khách 12 Ngô Quyền, Bắc Bộ Phủ năm xưa nơi cách đây gần 65 năm, cha tôi cùng chú Nguyễn Khang thay mặt Xứ ủy Bắc Kỳ chỉ huy lực lượng cách mạng tấn công vào giành chính quyền. Và có sự trùng hợp thú vị: Cha chúng tôi lãnh đạo cuộc đấu tranh của 5.000 công nhân cao su làm nên “Phú Riềng đỏ” lịch sử thì Chủ tịch Triết, người đến trao huân chuơng cho gia đình, lại là Bí thư tỉnh Sông Bé thời kì Đổi mới.
Theo kế họach đúng 5g Chủ tịch có mặt nhưng 4g50 đã đến. Chúng tôi đón Chủ tịch ở sảnh. Phút ban đầu trò chuyện thấy ngay sự ấm cúng, giản dị, xưng hô thân tình. (Ông này từng là Truởng ban Dân vận có khác!). Anh dành 15 phút cùng các thứ trưởng tiếp gia đình. Đúng 5g, Bộ trưởng Khiêm mới đến. Ngòai 8 anh chị em còn có chị Hương, con chú Khang và anh Quang (ông anh họ) Thiếu tướng Phó giám đốc Học viện Quân y. Chủ tịch ngạc nhiên vì được "gặp lại" ông anh rể chúng tôi cũng tên Minh Triết (nhưng họ Hứa), từng cùng làm việc; và cô em dâu Phạm Thị Vượng (vợ Thành Công k6) từng tháp tùng phiên dịch cho anh ngày còn là Bí thư Tỉnh ủy Sông Bé.
Người điều khiển chương trình là Chánh văn phòng Hòang Vĩnh Thành (con cố Bộ truởng Ngọai giao Hoàng Minh Giám, đồng đội của anh em k6). Sau lễ chào cờ, Thứ trưởng thuờng trực Phạm Bình Minh (em trai Phan k7, con chú Nguyễn Cơ Thạch) lên đọc quyết định của Chủ tịch nước về việc điều chỉnh huân chuơng. Sau đó anh Kháng Chiến thay mặt gia đình lên nhận tấm huân chuơng và hoa chúc mừng từ Chủ tịch Triết, rồi nhận hoa và bản quyết định từ tay Bộ trưởng Khiêm. Bài phát biểu xúc động của Chủ tịch được đáp lại bằng bài phát biểu chân thành, đầy đủ của anh Chiến.
Sau phần nghi lễ, những chai vang Đà Lạt đuợc khui ra chúc mừng. Lúc này mới thật chân tình vì chúng tôi đuợc giới thiệu lần lượt với Chủ tịch từng vị khách là cơ sở cách mạng của cha mẹ, là đồng chí đồng đội, là bạn bè thân thích. Vinh dự này của cha mẹ chúng tôi còn thuộc về họ, về nhân dân. Học sinh Võ bị năm 1946 của cha tôi có chú Đỗ Đức (bố Đỗ Dũng k6) và chú Triệu Huy Hùng (1 trong 4 đảng viên đầu tiên của trường do cha tôi kết nạp, chồng cô Lan dạy Trung văn). Cơ sở cách mạng của Trung ương ở Vạn Phhúc, Hà Đông có Đức Thắng thay mặt gia đình ông Tư Thủy, Trung Kiên (con chú sư Thu cơ sở ở Thanh Liêm)… Lần lượt anh em Trỗi mà cha mẹ chúng tôi có quan hệ thân thiết với gia đình như anh Nguyễn Chiến k1, Quang Bắc, Chí Hòa và Tiến Bắc k5; Tường Vân, Thắng “ngớ’, Triều “ngỗng” k6; Hồng Anh k8 (con chú Lê Liêm), anh Tường (bác Nguyễn Chánh), Trần Điền, Trần Hải (con chú Trần Độ) cùng đại diện của quê huơng Tiêu Động, Bình Lục, Hà Nam… lên chúc rượu Chủ tịch. Anh Dương Trung Quốc người làm sử có nhiều gắn bó với gia đình âm thầm trò chuyện với cánh ngọai giao quen biết...
Phần chụp ảnh kỷ niệm đựơc thực hiện đầy đủ giữa Chủ tịch, Phó Thủ tướng với gia đình và các vị khách quý. Sau đó, chúng tôi tổ chức 1 party nhỏ cho gia đình và bạn bè. Thật hạnh phúc!
Sáng qua khi ra nghĩa trang Mai Dịch mời 2 cụ về vui, chúng tôi cũng thắp hương và mời rựơu hết lượt các bác, các chú bạn bè của cha mẹ. Nơi chín suối chắc các cụ ngậm cười?!
Xin nghìn lần cám ơn!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 1 15, 2008
8
lời góp
BẠN HỒ TRƯƠNG
Có lẽ ít bạn biết rằng nhà HTr đang ở chính là nhà tôi ngày xưa. Vợ HTr thuộc đám “lũ nhóc” láng giềng.
Đợt ra HN tháng 10 vừa rồi, sau mấy chục năm tôi mới có dịp gặp lại Htr ở Vườn treo. Htr không khác xưa là mấy, điềm đạm, hiền lành và vui vẻ.
HTr hỏi tôi “mày hồi này còn đi tàu nữa không?” làm tôi ngớ ra vì cảm động. Tại sao HTr biết chuyện hồi 81-82 tôi phụ trách đoàn tàu vận tải của Cục Hậu cần Quân khu 7 chở hàng qua Miên, tôi cũng không rõ. Bạn Trỗi quan tâm đến nhau trên từng cây số!?
.... Tôi ngỏ ý với HTr muốn thăm lại sân thượng “nhà mình”, nơi có bức tường lỗ chỗ vết đạn K54 mà tôi với Vũ Chí Dũng lấy trộm súng của ông già tập bắn. Hóa ra nhà đã sửa sang lại hết cả rồi - HTr nói.
Anh em ta, dẫu vẫn biết rằng SINH- BỆNH- LÃO -TỬ là quy luật cuộc đời nhưng vẫn thấy đột ngột, đau buồn sao cái số nó vận vào bạn mình quá sớm. Thật cảm động với sự chia sẻ của anh em với HTr trên Blog. Tình Trỗi cứ lung linh như những gì còn lại của cuộc đời.
Hãy giữ vững ý chí chiến đấu - HTr! Biết nói gì hơn ngoài lòng mong mỏi điều kỳ diệu sẽ đến với bạn mình.
TM
Gửi bởi
Thanh Minh
lúc
Thứ Ba, tháng 1 15, 2008
1 lời góp
Thứ Hai, tháng 1 14, 2008
Tình hình Hồ Trương
Đến bây giờ thì có lẽ tắt mọi niềm hi vọng. Tây y ngay từ đầu đã bó tay. Đông y cố gắng. Cúng cho hết nhẽ. Cuối cùng quay lại với Tây y để hiểu rằng không còn hi vọng.
Đêm qua tới sáng nay là những cố gắng y tế cuối cùng, đáp ứng những hi vọng cuối cùng của người khoẻ và cả người bệnh. Sáng nay cả người bệnh và người khoẻ hiểu rằng không thể thay đổi, số phận đã định đoạt. Bản thân HTr cuối cùng đã chấp nhận và từ chối các biện pháp y tế. Và gia đình cũng đã xác định sẽ để HTr ra đi một cách tự nhiên. Ước nguyện cuối cùng là như thế.
Chúng tôi, những người bạn ở HN, tuy không bên giường bệnh nhưng luôn chờ tin của gia đình để chia sẻ trong lúc khó khăn này.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Hai, tháng 1 14, 2008
16
lời góp
Chủ Nhật, tháng 1 13, 2008
Tiệc cưới con trai Chấn Định
Rút kinh nghiệm vụ cưới con gái Hạnh Phúc (và vài lần khác), chả thấy các cháu đâu. Lần này cho hai cháu đi cùng bố mẹ chồng chào các chú/bác.
Anh em đến khá đông, hơn 4x6. So với miền Nam thì đám cưới miền Bắc giống ... ăn tập thể hơn. Thế nên một số anh đến muộn ít phút như Thanh rắn, Kiên lé, Bắc đen, ... đành phải ngồi xen cho vui. Chứ bảo vệ quyền lợi mà ngồi chén với người khác, thì hơi chán.
Đặc biệt lần này anh em có dịp gặp Dương Quốc Tuấn và Nguyễn Quốc Bảo. Còn Hà Huy Dũng là sếp của vợ Chấn Định, đương nhiên là có.
Việt Dũng k5, Hoàng Giang k2 (và một tay k3 nữa) cùng ngành xe với Chấn Định cũng có mặt.
Trỗi được "tuyển" vào một dãy, nói chuyện rất vui vẻ sau khi cùng nhau nâng cốc chúc cho hạnh phúc của hai cháu.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Chủ Nhật, tháng 1 13, 2008
22
lời góp
Ảnh gốc k4 (mới)
Hôm nay Châu Nguyên cho mượn hai ảnh cũ của k4 ở Quế Lâm.
Ảnh thứ nhất có lẽ là b4 (lớp giỏi) C9 vì trông có vẻ ở trường mới rồi. Thử xem là những ai, từ trái qua phải:
Hàng trước: Dương Đức Hồng, Đỗ Đình Luân, Văn Công Phước, Mai Phong, Hà Huy Dũng, Lê Quốc Anh, thầy Đoan (dạy Toán), Võ Hạnh Phúc, Lê Hồng Nga, Trần Châu Nguyên.
Hàng sau: thầy Phố (CTV phó, liệt sĩ chiến trường Lào), Tạ Vũ Trụ, Vũ Chí Dũng, Dương Minh, Hồ Mai, Vũ Anh Dũng, Lê Tự Thành, Phạm Hồ Trương, Nguyễn Hùng Linh, thầy Nguyễn Xuân Bân (chính trị viên).
Còn ảnh thứ hai là k4/c11 C8 vì cây thông to có lẽ ở Y Trung. Từ trái sang: Văn Tuyết Mai, Nguyễn Kim Sơn, Trần Châu Nguyên, Lê Hồng Nga, Ngô Thu Huyền, Võ Hạnh Phúc, Lê Thanh Tâm. Ở Đại Từ không có Thu Huyền?
Tôi hỏi Thanh Tâm "này hôm nọ ngồi nói chuyện, mấy thằng bảo mắt Huyền đẹp". Thanh Tâm nói "đúng, nó mơ màng. Đúng là "mắt con trai ...", gian quá, hồi đấy mà cũng đã nhận ra". Công nhận mấy thằng ấy gian thật. Còn thằng nào gian nữa "sao không mau khai thật ra đi" (Bao Công)?
Xem ảnh độ phân giải 300dpi trong Ảnh Gốc. Ảnh được Châu Nguyên ép nhựa, không may có một số bọt khí nên thành vết, đành chịu vậy.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Chủ Nhật, tháng 1 13, 2008
26
lời góp
Wỏmén shi Guilin rén
Wỏmén shi Guilin rén, đó là câu nói của những ai từng sống ở đất Quế Lâm! Tự hào lắm chứ, vui lắm chứ, nhất là khi dân Quế Lâm ta gặp nhau!
Cánh Quế Lâm 1953-1957 có blog
http://au.360.yahoo.com/luson.quelam
Mời anh em Trỗi ta, nếu có thời gian, thì ghé thăm. Mấy bác Quế Lâm lớn vẫn dzô mạng của chúng ta thuờng xuyên. Khi xem blog Bantroi, anh Quang Trung đã tâm sự: "Anh đã ăn cắp ý tuởng của các em. Có sao không?". "Xọet! Ông anh ạ, sao lại "có sao"?"... Dân Quế Lâm hay có cùng tư duy như thế!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 1 13, 2008
21
lời góp
Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng
Nói vậy chắc anh em lại bảo “cậu này ní nuận”! Nhưng thực tế cuộc sống là vậy. Không có anh em thuờng xuyên vào blog, blog không được coi là món ăn tinh thần, là sân chơi cho lính Trỗi tòan cầu thì blog Bantroi chẳng còn ý nghĩa. Nhưng để làm đựoc điều đó không dễ, cho dù bạn có hẳn 1 laptop bên mình. Nhiều anh em hí hửng ới nhau:
- Mở http://bantroi.blogspot.com/ hay http://uttroi.blogspot.com/... ra xem!
Nhưng cơ mà monitor vẫn “i… tờ… ít… nặng”.
Mấy bác tổng quản có nghề lập tức phát hiện ra Firewall và bày mưu “luồn trọng lách”. Nhớ hôm ở Thuợng Hải, quên không mang theo người vài “đường vòng”, chỉ cần mail về là Hữu Thành hướng dẫn và vào đuợc ngay. Vậy là lại gặp anh em.
Nhưng cũng chỉ tại cái bệnh nghề nghiệp: các bác IT hiểu nhiều, biết nhiều nên giảng giải đúng kiểu IT - hơi bị dài, đâm thành dai thành dại. Hết "trình duyệt" lại "trình không duyệt" anh em đọc chẳng hiểu cái gì sất. Nhớ Bác Hồ từng bảo: với nhân dân cứ diễn giải đơn gỉan như củ khoai của sắn là họ hiểu ngay. Sửa sai, cái nhà anh Vinhnq có ngay vài dòng cực kì đơn giản trên Uttroi, lại còn ghi thêm nhiều p
Cái nhà anh Hà “mèo” lại chọc gậy bánh xe: Đã không vào đuợc blog thì làm sao mà biết proxy nào và port nào? Ní nuận! Thế đường không ở đằng mồm à? Anh em Trỗi cứ gọi cho nhau là ra ngay, thằng pết chỉ cho thằng không pết à.
Vậy có nời nhắn nhủ: các bác cứ găm vài proxy và port trong máy địên thọai (dùng “Saved Iterms”). Hễ bạn lào có nhu cầu vào blog mà “bi-lăng-tắc” là giúp niền! Thế mới nà đi nàm cách mạnh chứ!!!
Cách mạng không phải nà sự nghiệp của quần chúng thì nà của ai?
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 1 13, 2008
25
lời góp
Thứ Bảy, tháng 1 12, 2008
KỶ NIỆM
Chào các Bác và các bạn. Tối nay tôi lại "Lọ mọ" ngồi gõ để kể cho các Bác và các bạn nghe kỷ niệm của tôi về một thằng bạn Trỗi. Hy vọng nó đến kịp sáng mai, để ở đâu đó khi nhâm nhi ly cà phê giữa cái se lạnh của tiết trời phương Bắc bên Laptop, hoặc phì phèo điếu thuốc bên máy tính tại nhà trong ngày nghỉ cuối tuần, các Bác và các bạn sẽ đọc. Tôi cố mong nó sẽ đem lại cho các Bác và các bạn một điều gì đó vui vui, nhớ nhớ, có chút gì đó đau đau của nhân tình thế thái .... Tuỳ các Bác và các bạn cảm nhận.
Ngày nào tôi cũng đọc hết tất cả các bài cũng như lời góp trên Diễn đàn của chúng ta. Trước khi tham gia làm thành viên của Blog, tôi có hứa với Anh HT là sẽ không viết bài gì có nội dung ảnh hưởng tới diễn đàn chung - không vi phạm văn hoá Việt, không ảnh hưởng tới chính trị ... nói chung tôi hứa nhiều. Các bác có biết anh HT Mail trả lời tôi như thế nào không? Chỉ có mấy chữ: "Chỉ cần cậu là học sinh trường Trỗi" Là đủ. Thật cảm động, chẳng phải ngẫu nhiên mà ông trùm Maketing của thế giới đã nói "Thương hiệu quyết định tất cả". Thật tự hào chúng ta đã có khoảng thời gian quá đẹp của tuổi thơ được sống bên nhau, hãy trân trọng và giữ gìn nó các Bác và các bạn nhé.
Hôm nay tôi gửi tới các Bác và các bạn phần đầu của câu chuyện. Chuyện này tôi viết cũng lâu rồi nhưng nay thấy nó gần tết cũng có vẻ hợp, nên tôi có sửa đôi chút cho nó "cập nhật" và gửi đi. Tôi bắt đầu nhé:
Chưa năm nào lạnh như năm nay, chỉ còn ít ngày nữa là tết, mấy anh em trong cơ quan ai cũng chắc mẩm năm nay sẽ được đón một cái tết miền Bắc ngay giữa Sài Gòn. Mấy mươi năm rời Miền Bắc, những tháng năm chiến tranh, những ngày tháng sau hoà bình ngược xuôi bươn trải ở mảnh đất phương Nam không còn có lúc nào để cho tôi kịp nhớ về cái tết nơi chôn rau cắt rốn của ông bà cha mẹ mình nữa.
Chiều nay trên đường từ cơ quan trở về nhà tự nhiên tôi thấy buồn, một nỗi buồn mơ hồ chẳng rõ ngọn ngành. Tiết trời lạnh lẽo cộng với lòng người ủ ê vì năm nay tiền thưởng tết cơ quan chia cho chẳng được bao nhiêu, chán đời tôi như người mộng du mặc cho dòng người trên đường cuốn đi.
Đang mơ màng tôi bỗng giật mình bởi hình như có ai đó đang gọi:
- Anh gì ơ ơ ơ ……… ơi!
- Đúng! rõ ràng có tiếng phụ nữ gọi mình.
Vốn lớn tuổi cộng với mắt mũi kèm nhèm từ bé, hậu quả của những năm tháng sơ tán trong chiến tranh khi không quân Mỹ đánh phá miền Bắc. Lúc đó tôi đang học lớp ba, bố thì đi chiến trường, thời đó gọi là đi B. Trước khi vào chiến trường Bố tôi là phó tư lệnh một quân khu trọng yếu vùng duyên hải phía Bắc, mẹ thì bận bịu với hàng đống lo toan. Tôi như người tự do, ngoài một buổi đi học thời gian còn lại tôi mặc sức theo bọn trẻ trong xóm mò tôm, bắt cá, ngụp lặn ở con sông ven làng lúc nào cũng ngầu đỏ phù sa nên bị đau mắt hột.
Cho tới khi tôi học lớp năm, lần đầu tiên trong đời tôi phải xa nhà lâu đến thế, suốt bốn năm xa nhà, học ở trường thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi, cho dù được chạy chữa chu đáo, nhưng mắt tôi chỉ cải thiện được phần nào. Sau này trở thành người lính tham gia chiến tranh, rồi những năm tháng học đại học, những năm học ở nước ngoài, ánh sáng của đèn Neon càng làm cho thị lực mắt thêm suy giảm, cho nên tôi cũng chẳng nhìn rõ người phụ nữ gọi mình vừa rồi là ai.
Vốn chạy xe chậm như rùa bò, tôi thường bị anh em trong cơ quan chửi vì phải chờ trong những lần hiếm hoi, tập toẹ theo anh em đi uống bia ôm. Đến độ thằng tổ phó ở cơ quan, nó rất quí tôi, thế mà có lần nó buộc phải chân thành góp ý “thốc” vào mặt như thế này: “Nói ông đừng buồn, thấy ông hiền lành, hay giúp đỡ anh em,lại chẳng bao giờ biết hại ai trong cơ quan, cứ một mình lủi thủi thân cò, sợ ông buồn nên thỉnh thoảng đi chơi anh em bảo nhau lôi ông đi luôn. Thứ nhất là để ông tiếp cận tham khảo tí thực tế cho nó sáng cái đầu của ông ra, thứ nữa là cũng muốn ông vui lây với cái vui của thiên hạ thời mở cửa, xem nó méo mó, tròn, vuông như thế nào, chứ chả phải anh em tuị tôi tiếc gì ông hớp bia. Ông cũng nên hiểu rằng, đi uống bia kiểu này nó khác chứ không như uống kiểu “Classic” truyền thống – Ngon, lịch sự, lãng mạn như kiểu uống ở nhà hàng bia Đức nổi tiếng, xứ Babaria - “JODEE” của một đại gia nhập toàn bộ dây chuyền cũng như công nghệ từ Đức về thành phố một vài năm gần đây (Tôi tự hào ngầm trong bụng, của ông anh tao chứ của ai) cho nên phải linh hoạt, nhanh nhẹn và phải có chút máu thám tử thậm chí cả tháo vát nữa. Tôi nghĩ bụng: “Mẹ nó chứ! Đi uống bia chứ có phải đi thi hoa hậu đâu mà lắm tiêu chuẩn thế”. Ông thì “Đầu chầy đít thớt” chẳng đoàn, chẳng đảng, chẳng thanh niên, phụ nữ gì thì nó dễ, chứ chúng tôi ấy à, chẳng may vớ phải thằng nào chơi đểu, có máu trả thù vặt, mẹ tiên sư! nó mà nhìn thấy tụi tôi thập thò buổi tối mạn Gò Vấp hay Thủ Đức không khéo nó vu toáng lên là bọn tôi vi phạm vào mười chín điều “Cấm kị” thì có phải là bỏ mẹ không. Có mà lấy cám mà cho vợ, cho con ăn. Cám vẫn còn đỡ vì vẫn còn được ăn, mà lại là cám của mình, chứ đi ăn xin, ăn mày nhờ vả người khác trong khi ngần này tuổi đầu thì nhục lắm, thà chết quách đi cho nó xong, con cái nó còn có tí tiền tử tuất. Hơn nữa tiện đây tôi cũng chả dấu ông làm gì, như ông cũng biết, cửa hoan lộ của tôi đang“ Sáng”, tôi nói nhỏ chỉ mình ông, cấm nói cho ai biết đấy nhé. Con mẹ thầy bói chùa Bà đầu năm ngoái nó bói tôi một quẻ mà tôi nghiệm đúng y phoóc. Ông còn nhớ bữa tôi chiêu đãi anh em một chầu Cầy tơ Thị Nghè cái đận mà tôi nhận quyết định làm tổ phó đội sản xuất sau gần ba mươi năm cật lực “ phấn đấu, phục vụ” trong ngành hàng không, ông còn nhớ không? Cho nên tôi ngại những chuyện lôi thôi ảnh hưởng đến “sự nghiệp” của mình lắm. Vậy nên tôi khuyên ông, nếu tụi tôi có thỉnh thoảng có đi “Văn nghệ” tý chút mà không rủ ông đi theo thì ông cũng thông cảm, đừng buồn, chứ cứ lằng nhằng, dắt díu nhau, chờ đợi, chậm chạp rùa bò như kiểu chạy xe máy của ông rồi có nước chết cả đám.”
Tôi vội vàng thắng chiếc xe cà khổ, thế mà cũng phải mất đến mấy mét chiếc xe mới chịu dừng lại. Nói các Bác đừng cười vì bộ Thắng xe, tôi “Mới” thay được ba, bốn năm nay. Đang ngơ ngác tìm cách dắt xe về phía người phụ nữ, trong khoảnh khắc dù không rõ ràng do mắt kém và trời lại nhập nhoạng tối nhưng tôi cũng kịp nhận thấy người phụ nữ mà tôi lầm tưởng là cô ta gọi mình đã cầm tay một gã đàn ông trông còn hom hem hơn tôi lôi tuột vào quán Café tối thui nằm ven đường, thì ra thằng cha đó chạy xe ngay phía sau tôi, nên mới ra nông nỗi “Trông Gà hoá Cuốc” như vậy, thật hú hồn.
Phố xá đã lên đèn, đường phố cuối năm thật nhộn nhịp, Sài Gòn vẫn hối hả như thói quen vốn có của nó, hướng về ngã tư Phú Nhuận tôi kéo mạnh tay ga chiếc xe cà khổ lại ngoan ngoãn lết đi.
Về đến nhà bực mình vì con chó Nhật cứ sủa toáng lên, chẳng hiểu hôm nay làm sao mà con chó lại tự dưng dở chứng, không phân biệt được ai lạ, ai quen, nó cứ gầm gừ hai mắt nhìn tôi soi mói như nhìn vật thể lạ từ hành tinh xa xăm nào đó lạc xuống. Chờ một lúc mới thấy thằng con ra mở cổng.
- Con chào Bố! Sao hôm nay Bố về muộn thế, mặt lại ỉu xìu như “mất sổ gạo” vậy?
Tôi giật mình, lạ thật! Chẳng hiểu sao câu nói cửa miệng ngày xưa, từ cái thời bao cấp mà mỗi lần kể chuyện vui của vợ chồng tôi về quá khứ để ám chỉ những“nỗi đau” khi ta có những mất mát “Qúa lớn”,chẳng hạn như mất tiền bạc, hoặc bị tay nào chơi xỏ nẫng mất người tình, hoặc lỡ bỏ mất cơ hội tiếp cận “Xếp” khi kì xét tăng lương sắp đến … Đã lằn sâu vào đầu óc con trẻ, lúc này đây, nó vận vào hoàn cảnh của tôi sao mà “Tuyệt” thế.
-Thằng này giỏi, sao biết Bố “Mất sổ gạo”? Tôi dè dặt hỏi.
Thằng con trai tôi vốn ranh ma, chuyện gì riêng tư của tôi nó cũng đoán ra. Cũng có lẽ bởi chúng tôi quá thân nhau, chúng tôi thường hay trao đổi về những chuyện trên trời dưới, biển mà hàng ngày đầy rẫy trên Internet và sách báo. Vợ tôi thường cảnh báo:“Anh đừng chiều con quá mà nó sinh tật”. Các bác tư vấn hộ em xem, máu em thì thích bóng đá mà ngặt nỗi những giải hay, những trận so giầy kinh điển lại chỉ có trên kênh nước ngoài, mà tiếng Anh thì khoản này em mù tịt, mà phải nghe bình luận trực tiếp của bọn “Tây”nó mới sướng. Nên em phải nịnh, phải chiều thằng con em, nó mà không phiên dịch cho, mà chỉ ngồi xem toàn chân với cẳng, không lời bình thì có khác nào lâu lâu ăn sáng mì gói nóng bụng, chẳng may vớ được một ngày đẹp “Giời” vợ “ nhẹ tính” đi, dúi cho mấy đồng bạc, dục lên mạn Bát Đàn ăn phở cho nó đổi món. Ăn phở mà các bác tính không dấm, không ớt, không hành tỏi, thì nó còn ra cái đếch gì nữa. Nó khổ thế đấy, các Bác bảo em có nên nghe theo lời khuyên của vợ hay không?
- Cứ nhìn mặt Bố là con biết liền.
Thằng con tôi nó trả lời và nhìn tôi với án mắt nghi ngại.
Dựng xe, bước vào nhà tôi liếc vội vào chiếc gương soi treo gần cửa. Đúng thật, trông mặt mình hôm nay nó thế nào ấy, vừa như thiếu tự tin, vừa như thảng thốt, như vừa mất một cái gì đó. Mà đúng thật, còn hơn là “mất sổ gạo” nữa ấy chứ, tôi nhẩm tính so với năm ngoái tiền thưởng tết năm nay chỉ bằng một phần ba, cộng với vưà rồi phòng tổ chức lao động tiền lương của cơ quan nó đòi bổ xung bằng cấp chuyên môn. Bằng tiếng Nga của tôi thì nó chỉ coi là đồ vứt sọt rác. Công việc chuyên môn, tài liệu kỹ thuật bằng tiếng Anh, vi tính phần lớn anh em trong cơ quan phải tự học để đảm đương vị trí công tác, chẳng mấy ai chú ý phải kiếm cho mình mảnh bằng tin học hay anh văn. Thậm chí có thằng trong cơ quan nó còn bắt phải nộp cả bằng tốt nghiệp phổ thông hệ mười năm từ những năm 60 của thế kỷ trước. Thật chẳng khác nào chuyện có hai ông bà già về quê lỡ độ đường vào khách sạn nghỉ qua đêm, Giám đốc khách sạn dứt khoát bắt hai người phải có giấy hôn thú thì mới cho ngủ chung phòng, thế là hai ông bà già mất toi hơn hai trăm ngàn cho cái việc “Bỏ quên”giấy tờ tuỳ thân ấy.
Vì không có bằng vi tính và Anh văn mà tôi cũng như nhiều anh em khác trong cơ quan bị trừ điểm, số điểm bị trừ quy đổi thành tiền thành thử ra tiền tết năm nay đã ít lại càng ít thêm. Các bác thử nghĩ hộ tôi xem, như thế chẳng phải là mất hay sao? Còn hơn là“ mất sổ gạo”nữa ấy chứ.
Cơ thể tôi bỗng thấy rã rời, không biết rồi sẽ phải giải thích sao đây với bà vợ “lớn tuổi” mà có những “thời điểm” bà ấy coi tiền bạc quan trọng hơn tôi, nhất là vào thời khắc này, cần tiền tiêu tết.
Vứt phong bì tiền vừa nhận được chiều nay ở cơ quan ra bàn, tôi với tay lấy chai “Cuốc lủi”mà thằng bạn Trỗi cũ mới gởi ngoài Hà Nội vào cho. Ực! Tôi ngửa cổ làm một hơi, hương vị của thứ rượu làm từ loại gạo nếp đặc biệt giúp tôi tỉnh táo và minh mẫn hẳn ra, nó cũng là thói quen của tôi mỗi khi có “Vấn đề” với vợ. Chẳng hạn, đôi khi theo bạn bè đi nhậu đêm về muộn, hoặc có lần tôi nổi máu liều, hứng chí theo con bồ già tếch đi Vũng Tàu chơi mấy hôm, nói dối vợ là đi công tác đột xuất … Đại loại là trong những trường hợp tương tự như vậy để lấy tinh thần chuẩn bị trả lời trước những câu hỏi như móc họng của vợ.
Để kéo dài thời gian và cũng là để nghĩ mưu, tôi liền cởi quần áo lao vút vào trong Toalet.
- Trời ơi! Sao tháng này được có từng này tiền thôi ư?
Ngồi trong Toalet mà mồ hôi tôi vã ra khi nghe tiếng trì triết của vợ từ ngoài vọng vào.
- So với tháng trước thì tháng này thiếu những 500.000 đồng, tiền của tôi ông đem đi đâu? Không đem về cho tôi thì đêm nay ông muốn đi đâu thì đi.
Lòng tôi như lửa đốt, nói thật thì không dám vì sợ ngượng với vợ và còn mặt mũi nào mà nhìn thấy con, thằng con mà tôi suốt ngày lên lớp với nó rằng “Thời buổi này không có vi tính và ngoại ngữ thì coi như đồ vứt” Tôi bỗng chạnh lòng, không lẽ mình cũng là đồ bỏ. Không! Không thể như thế được. Nếu vào một ngày nào đó xúi quẩy rơi vào hoàn như tôi bạn sẽ trả lời sao đây, khi đó bạn mới thông cảm cho hoàn cảnh “ngặt nghèo” của tôi lúc này. Tôi đành ngồi im chịu trận, và nghĩ cách trả lời. Cũng may là tôi đang ngồi trong Toalet, cuối cùng câu nói mà tôi hay đùa thằng con “Thông minh đột suất, ngu bất thình lình” đã loé sáng trong phút giây tưởng như bế tắc ấy.
- Tháng này vì thời tiết nước ngoài lạnh do hiệu ứng Enina nên máy bay đến nước ta ít đi vì vậy vé bán được ít, doanh thu giảm, cộng với có tin đồn là BinLaDen vừa mới xuất hiện tại Việt Nam nên khách Tây hãi, không dám tới nước ta nữa nên tiền lương sụt giảm là vì thế.
Tôi tự tin trả lời vợ trong tiếng nước xối ào ào trong Toalet mà cố gìm tiếng cười đang khùng khục trong cổ họng chỉ chực toé ra mặc dù tôi buồn thực sự.
Ăn cơm xong, ngồi uống trà lòng nâng nâng vì vừa dàn xếp xong một việc mà tưởng chừng như không có lối thoát, tiền ít đã đành, trong nhà lại lục đục cãi cọ nhau khi mà cái tết đang sầm sập tới sau lưng, tôi không hình dung nổi gia đình sẽ ra sao khi năm mới đang tới dần.
- Ông có cái thiệp đám cưới của ông bạn cũ, con nó để trên cây đàn Piano ấy, gớm cưới với chả xin, ngoài năm mươi tuổi mới lấy vợ, ngữ ấy không hâm nặng tôi cứ đi đầu xuống đất.
Vợ tôi đang rửa chén, bát dưới bếp nói nói vọng lên, trong giọng nói của vợ tôi vẫn thấy thoang thoảng đâu đó mối hoài nghi về những điều tôi giải thích lúc trước.
Thằng con trai nhanh nhảu cầm tấm thiệp bằng hai tay.
- Thiệp đám cưới của Bố đây ạ.
Lòng tôi như nhẹ đi trước cử chỉ đáng yêu của con. Cầm tấm thiệp Hồng trên tay tôi không tin vào chính mắt mình nữa. Hay là mình hoa mắt! Tôi lẩm bẩm. Gọi thằng con bật thêm ngọn đèn và với tay lấy cái khăn lau lại cặp kính. Tôi đọc đi đọc lại đến mấy lần. Rõ ràng chú rể tên là Bình, Vũ Hoà Bình hẳn hoi không thể nhầm được.
Thế là Bình cưới vợ, ngoài năm mươi mới lấy vợ như thế kể ra là quá muộn đối với một thằng đàn ông còn “Trinh tiết”, nhưng đối với Bình thì không phải như thế, điều mà bạn bè mong mỏi là Bình phải lấy vợ vì cô vợ trước Bình đã chia tay được hơn hai chục năm rồi. Cô con gái cũng đang học năm cuối đại học, cháu ở với mẹ. Còn một mình Bình cứ vò võ “nước lọ cơm niêu”, nghĩ cám cảnh bạn bè ai cũng khuyên Bình lấy vợ.
Tôi ngồi bần thần và như một cuốn phim cũ được chiếu lại, tất cả những kỷ niệm của thằng bạn cũ, về những năm tháng tuổi thơ lại dồn dập trở về trong ký ức.
Gửi bởi
DuyDao
lúc
Thứ Bảy, tháng 1 12, 2008
25
lời góp
Thứ Sáu, tháng 1 11, 2008
PHA CAFÉ
Nhân đọc bài của aPH viết về café, tôi thấy “ngứa ngáy”, nên viết bài bài này ea xem chơi, mong không phải là “múa rìu qua mắt thợ”.
Nói chung các món ăn chơi, sau hàng thế kỷ đều được nâng lên mức nghệ thuật đúng nghĩa. Pha café cũng vậy.
Khi pha café, trước hết, phin và ly phải được rửa sạch sẽ, tráng nước sôi đảm bảo không có bất cứ mùi vị nào khác và để cho nóng. Một số người còn để ly vào trong một chén nước sôi khi pha (thường là ở xứ lạnh như Đà lạt hay mùa động Hà nội). Café được cho vào phin vừa đúng mức của phin, trải đều dưới đáy phin và được cài lại nhẹ nhàng. Ở đây phải có phin đúng kiểu thì mới thực hiện được. Phin café phải được làm bằng kim loại không có mùi, không sét rỉ và không “hút” các chất lỏng như ở gốm sứ sẽ tạo nên mùi tạp của lần pha café trước đó (điểm này ngược lại hoàn toàn với uống trà), các lỗ trong phin phải lớn bằng nhau và được sắp xếp đều theo vòng tròn đồng tâm, nếu không café khi pha sẽ làm nghẹt một số lỗ và ra không hết làm café không đủ “đô” như mình lựa chọn. Lõi phin phải được cài vào một cách nhẹ nhàng để càfe được ép xuống nhưng còn chỗ để nở ra khi ngấm nước (chứ không “bạo lực” bằng cách siết bù lon).
Tôi may mắn còn giữ được 2 cái phin của VINALU sản xuất từ trước giải phóng để xài đến nay. Bây giờ muốn mua một phin café đúng cách sao không tìm thấy nữa. Hôm rồi, tại “Lễ hội café” tôi đã tìm và hỏi thì không ai biết loại phin đó. Thậm chí tụi nhân viên của một vài hãng café lớn còn nhìn tôi như “quái vật” và giới thiệu một số loại phin “xịn” vì …đắt tiền.
Sau khi cho café vào phin xong, cần rót một ít nước để làm ngấm café. Đây là điểm “bí quyết” mà rất nhiều dân uống cũng như bán café không biết hoặc bỏ qua. Nước rót vào lúc này chỉ vừa đủ láng mặt đáy phin và phải là nước không nóng, có thể hơi ấm nhưng không được lạnh mới ngấm đều vào bột café mà không làm nó chín thì sẽ không ra café nữa (café lạt nhách). Đợi cho café ngấm đều (khoảng từ 3 tới 5 phút) mới rót nước vào. Lúc này nước rót vào không phải là nước sôi mà chỉ khoảng 80oC là vừa. Có thể hiểu là nước rót ra từ bình thủy (phích nước) hoặc là nước nấu sôi trên bếp được rót vào bình thủy rồi mới rót vào phin (không rót trực tiếp làm café chín mất). Nếu rót nước sôi sẽ làm chát café bởi chất nhựa. Vị này sẽ được cảm nhận rất rõ khi uống café nấu bằng bình nấu café của tụi tây.
Không biết ông tổ nào ở miền
Ở tây chỉ có café Pháp (franzoesischer Koffee) là café thiệt từ chất liệu đến cách pha, còn lại đều là “dỏm”. Tụi tây mà uống café ta như nó uống (4 –5 ly / ngày) thì có đứt mạch máu não mà chết !
Nước được rót vào phin phải đầy để tạo áp lực cho café nhỏ giọt đều và đúng mức. Song tùy theo người uống, khi thấy đủ thì bỏ phin ra (thường người ta uống khi phin chỉ xuống hết một nửa). Lúc này có một số người thích châm ít nước sôi cho nóng. Việc này không làm café lạt đi nếu biết canh chừng lượng café nhỏ giọt từ phin xuống với lượng nước sôi châm thêm. Vì thực chất chỉ trong khoảng ¼ đầu của phin là café đã ra hết nước “cốt”, sau đó chỉ có tác dụng làm café loãng đi và giữ mùi café mà thôi.
Để “kiểm tra” được café pha có đúng cách không, người ta có thể dễ dàng nhìn vào phin café sau khi đã rót nước. Café được nhỏ giọt đều, không chảy thành dòng như “li lái”, không tắc nghẽn, nước trong phin trong, không nổi bột café lên và tất nhiên phải đầy như nói ở trên.
Thường khi uống đúng kiểu, phin café được đặt trên một cái ly thủy tinh để người uống có thể canh chừng mức café mình muốn và “thưởng thức” từng giọt café nhểu xuống. Khi đến mức, café được sang qua tách sứ chớ không uống bằng ly thủy tinh (điểm này thì tôi không hiểu tại sao ?).
Với “kinh nghiệm” gần 40 năm uống café, tôi phải xác nhận ông Quang anh tôi là một trong những người pha café đúng kiểu nhất. Tất nhiên phải là Ổng tự pha chớ không là “dịch vụ”.
Đây chỉ là pha café, còn muốn uống một ly café ngon thực sự còn rất nhiều yếu tố khác như loại café, chất liệu khi rang xay, pha chế, độ mịn của bột khi xay… và không thiếu được “không gian, ngữ cảnh” khi uống . Nhưng “Café ngon phải có bạn hiền” mới là điểm quyết định. Bởi vậy thỉnh thoảng tôi vẫn ra uống café vỉa hè dù ở đó chỉ toàn xác cau trộn với cơm cháy. Cafe Sài gòn chánh hiệu !!
Gửi bởi
hameok6
lúc
Thứ Sáu, tháng 1 11, 2008
28
lời góp
Xin đuợc thông báo
Anh em nhà 99 biết sống vì anh em nên được mọi người qúy mến. Có chuyện "chỉ là việc nhà" nhưng không thông báo thì thật có lỗi. Vậy xin được chia vui!
Chiều 14/1/2008 tại Nhà khách Chính phủ 12 Ngô Quyền, Bộ Ngoại giao sẽ chủ trì lễ trao tặng Huân chương Sao vàng cho gia đình lão đồng chí Trần Tử Bình. Cuối năm 2007, đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh (1907-2007) và 40 năm ngày mất (1967-2007) của cụ, Chủ tịch nuớc đã kí quyết định điều chỉnh mức khen thưởng. Nếu không có gì thay đổi thì Chủ tịch cũng sẽ có mặt trong buổi lễ. Đặc biệt hơn, lễ truy tặng được tiến hành tại chính Bắc Bộ Phủ nơi cha chúng tôi cùng đồng chí Nguyễn Khang chỉ huy lực luợng cách mạng từ Nhà hát Lớn tiến vào cướp chính quyền ngày 19/8/1945.
Biết nhiều người quý mến gia đình muốn đến chia vui nhưng vì số luợng khách tham dự giới hạn. Mong đuợc sự cảm thông!
Cũng từng nghĩ "huân chương không lấy..." nhưng thật ra đây là việc làm rất có ý nghĩa cho con cháu sau này. Qua lần này có thêm kinh nghiệm, hơn nữa thấy nhiều phụ huynh của bạn Trỗi còn chưa được làm đầy đủ các chế độ khen thưởng nên xin sẵn sàng tư vấn.
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Sáu, tháng 1 11, 2008
11
lời góp
Thứ Năm, tháng 1 10, 2008
THƯ CẢM TẠ
Thân gửi: Anh em Bạn Trỗi
Mẹ vợ tôi là bà Nguyễn Thị Cần đã từ trần ngày 3/1/2008 – hưởng thọ 91 tuổi, an táng ngày 7/1/2008 tại Nghĩa trang Tp.HCM (Củ Chi).
Từ khi được tin bà mất và trong lúc tang lễ, tôi đã nhận được nhiều lời chia buồn sâu sắc của bạn bè trên blog, qua tin nhắn và trực tiếp gọi điện thọai. Đồng thời gia đình cũng được đón tiếp các đòan đại diện cho các Khóa trong Trường Trỗi đến thăm viếng, giúp đỡ tại lễ tang và tiễn đưa bà về nơi an nghỉ cuối cùng.
Tôi xin thay mặt gia đình chân thành cảm tạ tình cảm của anh em đã giành cho gia đình.
Thực tình khi gia đình tự đứng ra tổ chức một lễ tang tôi mới cảm nhận có quá nhiều việc và cũng rất phức tạp dồn đến trong một thời gian ngắn, vì vậy lúng túng và sơ suất là điều khó tránh khỏi, cũng mong anh em lượng thứ.
Dương Minh

Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 1 10, 2008
3
lời góp
Sài Gòn trong những giọt caffee
Thân tặng những người bạn có cùng sở thích nghiền caffee và đam mê cái không khí quyến rũ đến kỳ lạ, không thể quên được trong không gian của những làn khói thuốc mờ ảo, trong tiếng nhạc dịu êm và cái đắng đến mức ngọt ngào trên môi của những giọt caffee đen.
Đoàn Phú Hoà
Những ai đã từng có dịp đến Sài Gòn đều bị thành phố “Hòn ngọc của Viễn Đông” này mê hoặc bởi những gương mặt khác nhau của nó. Một trong những gương mặt quyến rũ nhất của Sài Gòn chính là những quán caffee ...
Người ta nói rằng Paris hấp dẫn du khách bởi tháp Eiffel, sông Sein và những quán caffee vỉa hè thì ở Sài gòn vào buổi sáng sớm, ở đầu đường Đồng Khởi, trước tòa nhà Metropolitan cũng có caffee vỉa hè, nơi du khách có thể thong thả nhấp từng ngụm caffee trong cái se se buổi sáng hiếm hoi của Sài Gòn. Lui xuống phía dưới một chút nữa, gần khu trung tâm là những quán caffee một thời lừng lẫy danh tiếng của Sài Gòn cũ như La Pagode, Givral, Brodard,... La Pagode đã đóng cửa sau năm 1975 còn Givral, Brodard vẫn còn lại như thách thức với thời gian. Hai quán caffee này nằm ở vị trí đắc địa, xế ngay cửa tòa nhà hạ nghị viện Sài Gòn cũ mà hiện nay là Nhà hát thành phố, nổi tiếng do đám nhà văn và ký giả trong, ngoài nước thường tụ tập ở đây để săn tin. Nhóm nhà văn thường ngồi bên Givral còn tốp nhà báo lại hay ngồi tại Brodard. Bây giờ, lớp trẻ Sài Gòn thường ngồi ở Givral còn những người thuộc lớp trung niên vẫn ưa ngồi bên cạnh ly caffee ở Brodard, nhấp nháp hương vị xưa cũ ....
Cuối đường Đồng Khởi, vượt qua một số quán caffee mái hiên bên hông các khách sạn Continetal, Majestic, Caravelle còn có một quán caffee khá thượng thời hiện nay ở Sài Gòn, mang tên cũ của đường Đồng Khởi là caffee Catinat. Ở một góc, người chủ đã khéo léo tạo nên nét riêng của quán với những viên gạch dán trên tường có kèm theo chữ ký của những nhân vật mà người ta cho là nổi tiếng. Âm nhạc có Trịnh Công Sơn, Tô Vũ, Phạm Tuyên, Lệ Thu, Mỹ Linh, Phú Quang, Hồng Nhung, Lê Dung, Thúy Mị, Trọng Tấn ... Hội họa có Đỗ Quang Em, Lưu Công Nhân, ... Điêu khắc có Phạm Văn Hạng, ... Thi ca có Nguyễn Duy, Phạm Thị Ngọc Liên, Chim Trắng, ... Điện ảnh có Phạm Hoàng Nam, ... Đặc biệt có cả chữ ký của nhà thơ Trần Đăng Khoa, người vốn nổi tiếng là không rượu chè, không caffee, thuốc lá. Giá cho một ly caffee ở đây không dưới 20.000 đồng, tuy hơi đắt hơn các nơi khác, thậm chí caffee – rượu như Irrish caffee, Calypso caffee hay Rum caffee còn đắt hơn và là giá đồng loạt nhưng để được tận hưởng cái không gian yên tĩnh hiếm hoi và được cảm thấy được gần gũi những danh nhân như vậy thì cũng đáng!
Ở một nhánh rẽ trái của đường Đồng Khởi, trên con đường nhỏ Hồ Huấn Hiệp có quán caffee Bố Già (The Godfather), mở hồi năm 1976, khá nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ cũng như giới giang hồ Sài Gòn. Nghe nói là quán mang tên Bố Già bởi vì chủ quán có diện mạo rất giống với Marlon Brando, tài tử điện ảnh đã thủ vai bố già trong phim cùng tên và đã được giới hâm mộ trẻ ở Sài Gòn trong những năm đầu của thập kỷ 70 rất hâm mộ. “Bố già” đã qua đời hơn chục năm, nay quán do bà vợ và mấy đứa cháu quản lý. Ngồi ở “Bố Già”, trên vỉa hè, bên ly caffee, khách có thể hứng những ngọn gió mát rượi từ sông Sài Gòn thổi vào hoặc nếu ngồi lui vào trong, cạnh những kệ sách xếp dọc hai bên tường đầy ắp những sách ngoại văn cũ thì lãng khách vừa thưởng hương vị ngọt ngào của những giọt caffee lại vừa có thể lướt đọc vài trang sách của một thời dĩ vãng. Dân nghệ sĩ thường đến đây vì cái giai thoại kèm theo tên của quán còn giới thanh niên lại thích đến vào đêm để vừa có thể trò chuyện, nhấm nháp từng giọt caffee lại vừa được ngắm nhìn những cô vũ nữ với những cặp chân dài bên vũ trường “Mưa rừng” đối diện.
Những quán có “tiểu sử” chủ nhân kèm theo để cuốn hút du khách như quán “Bố Già” ở Sài Gòn không nhiều. Ngược lại, ở Hà Nội nhiều chủ nhân lấy tên mình để đặt cho quán như cà phê Lâm, cà phê Giảng, cà phê Quỳnh hay cà phê Nhân, ... Đến những chỗ này khách luôn có cảm giác thân thiết, gần gũi như đến với người bạn tri kỷ của mình vậy.
Thành phố luôn được đổi thay, caffee quán ở Sài Gòn cũng luôn được thay đổi và vì vậy cũng là điều dễ hiểu khi khó có thể tìm được một quán caffee nào nổi tiếng được ở Sài Gòn trong một thời gian dài. Giờ đây, người ta, nhất là lớp trẻ đến quán không chỉ để uống caffee mà còn để nhìn, để ngắm, để nghe,... vì vậy mỗi quán cố gắng tạo cho mình một phong cách nội thất riêng, sắc thái riêng. “Yesterday” trên đường Nguyễn Đình Chiểu, khách ngồi uống caffee đồng thời có thể ngắm những con chim hồng hạc treo lơ lửng trên những chiếc xe máy cổ to đùng được chủ nhân cho bầy ngổn ngang trong phòng. Ngược lại “Window´s” ở góc đường Trần Cao Vân gần hồ Con Rùa lại được trang trí rất bụi với những đường nét thô, phá cách nhưng hợp với lớp khách trẻ.
Đã nói đến caffee Sài Gòn là phải nói đến âm nhạc. “Hà Nội và tôi” ở gần hồ Con Rùa với những giọng hát mềm mại về quê hương Việt Nam. “Montana”, “Bodega”, “Catinat” vào những buổi tối thì lại ồn ào hơn một chút. “Yoko”, một quán nhỏ yên tĩnh nằm trên con phố nhỏ Nguyễn Thị Diệu thường được dành cho các đệ tử trung thành của The Beatles với những Imagine, Let it be, ... bất tử. Ai muốn thưởng thức jazz thì hãy ghé qua Wild Hourse. Trước đây có lẽ quán này là một trong những quán caffee nhạc hiếm hoi và ít thay đổi nhất ở Sài Gòn đang đổi thay từng ngày. Đã bao năm rồi mà vẫn người nữ ca sĩ hát nhạc jazz với giọng khàn khàn như có lửa, người nghệ sĩ saxophone tài hoa với những âm điệu da diết, thiết tha cùng với chiếc piano, violon tạo nên sự quyến rũ qua các ca khúc của Trịnh Công Sơn hay những bản tình ca làm dứt day lòng người như Love Story, ...
Sài Gòn muôn mặt, Sài Gòn của những giọt caffee. Caffee Sài Gòn có đủ khả năng chiều lòng tất cả mọi người để rồi cho dù chỉ là du khách lãng qua, nếu đã một lần nhấp môi thưởng thức cái vị đắng, vị ngọt của caffee Sài Gòn trong âm thanh ồn ào hay tĩnh mịch sẽ nhớ lại những kỷ niệm xưa, kỷ niệm của một “Buổi sáng muốn gọi em, nắng nói lời mê ngủ. Buổi sáng muốn gọi em, gió lạnh lẽo chối từ, ... Sáng nay ngồi một mình, với nỗi buồn xa vắng. Từng giọt, từng giọt đắng, anh uống cạn lạ, quen, ...”.
09.01. 2008, 23:00 h.
P.S : Thật ra, bài này không phải hoàn toàn của tôi mà tôi chỉ chỉnh sửa lại theo ý của mình (mong chủ nhân gốc của nó không nổi giận). Cách đây mấy năm, tôi đã được đọc nó trên một tạp chí nào đó và do sự quyến rũ của nó nên trong những lần vào Sài Gòn tôi đã tìm mọi cách để mò đến được những quán caffee này nhằm thưởng thức cái món “ma túy“ mà ngày nào tôi cũng phải đụng môi đến nó ít nhất là 4 – 5 lần. Có những quán vẫn giữ được nguyên cái không gian huyền bí của mình nhưng cũng có những quán đã được thay đổi cho kịp thị hiếu của khách hàng, nhất là các khách hàng trẻ. Dù sao đi nữa thì tôi cũng phải thừa nhận một điều là các quán caffee Saigon “dễ thương“ hơn và dễ níu lòng khách hơn những quán caffee ở Hanoi.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 1 10, 2008
32
lời góp
Thứ Tư, tháng 1 09, 2008
Tình hình Hồ Trương
GM đã hé chút chút về tình hình HTr trong một lời góp. Dù không muốn nhưng có lẽ cũng phải đưa tin.
Trưa hôm qua HTr đã phải vào lại bệnh viện, lần này là Bạch Mai nơi có cô em út (Thi) và cháu (Linh, con anh Tùng) làm việc, để tiện việc trông nom săn sóc.
Trước đó HTr từ giường ngồi lên ghế tiếp chuyện tôi và Thế Nam. Điều này làm Thế Nam băn khoăn mãi, liệu có phải mình thăm làm nó mệt. Thực ra HTr phải nhập viện gấp vì kết quả xét nghiệm máu cho nồng độ ure cao, cô em nhận được liền gọi gấp vào. Các biện pháp cần thiết trong khả năng của BV đã được huy động; em gái và cháu trực tiếp theo dõi tại "sân nhà" thì không có thể chê được điều gì.
Tin chiều nay mới nhất của VTM, mới thăm khi nãy, tình hình không có chiều hướng tốt lên.
Dân Tây Y, cả người nhà và bạn bè, gần như ngay từ đầu đã khẳng định điều xấu. Chỉ có bọn không biết gì như như mình mới cố gắng vào các hướng khác và tin vào điều kì diệu. Biết đâu đấy. Nhưng bây giờ bọn ngoại đạo có lẽ chả còn làm được điều gì cho bạn, ngoài chuyện cầu mong.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Tư, tháng 1 09, 2008
10
lời góp
Nhảy dù, không phải chuyện đùa



P6. Chuyến nhảy dù thất bại
(hay: Trời to bằng miệng giếng).
.
Từ chuyến nhảy dù thứ hai trở đi, cảm giác hụt hẫng đối với chúng tôi đã giảm đi nhiều. Tôi đã thực sự tự tin khi rời cửa máy bay, khi rơi tự do (chứ không “tỏ ra tự tin” như lần thứ nhất), nhưng có lẽ mãi mãi tôi không chế ngự được cảm giác ơn ớn khi rời cửa máy bay, nó “bạo lực” quá. Tuy nhiên, chúng tôi được một tay người Pháp – từng nhảy dù 1.500 lần với cả trăm lần xếp hình trên không – an ủi rằng “nhảy dù là môn thể thao cảm giác mạnh, vì thế nó cho anh cảm giác mạnh, cho dù anh nhảy lần thứ 1.500”.
.
Sau lễ trao chứng chỉ vận động viên nghiệp dư, khóa 1 giải thể, ai về nhà nấy tiếp tục công việc “đời thường”. Nhưng nỗi “khát khao bầu trời” chưa dứt, anh em lại tìm đến nhau để nói những chuyện mà chỉ người “trong ngành” mới cảm nhận được. Rồi thì, chờ bên Không quân tổ chức nhảy dù thì lâu quá, anh em rủ tôi đi chơi Dù lượn (Paragliding), xem như “nghề tay trái”. Đại để nhảy dù thì anh từ trên trời rơi xuống đất, còn dù lượn thì anh từ dưới đất (chính xác là từ sườn núi) bay lên trời. Nhảy dù thì rơi rồi mới được mở dù, dù lượn thì phải mở dù xong xuôi mới bay được lên. Môn này thì “bạo lực”, dứt khoát, mạnh mẽ, môn kia thì cẩn trọng, từ tốn, nhẹ nhàng (ngoại trừ dân dù lượn “biểu diễn”, các pilot có đẳng cấp, coi tính mạng nhẹ tựa lông hồng).
.
Vào cuối năm 2007, trước hôm Câu lạc bộ tiếp tục tổ chức nhảy dù (chừng chục ngày), hội dù lượn rủ tôi ra Phan thiết “bay chia tay” với một chàng trong hội (anh ta “chuyển vùng”). “Chiểu theo” nguyên tắc quân đội “dưỡng quân trước khi vào chiến dịch”, lẽ ra không nên đi, nhưng chia tay với đồng đội là cần thiết nên tụi tôi đã đi. Hôm đó, trong lúc bay lượn trên không thì đầu óc tôi cứ lơ mơ “ôn lại” kĩ thuật dù tròn. Đáp xuống, leo núi, cất cánh lần thứ hai vẫn hơi lơ mơ. Chừng mười mấy phút, nghe chừng không vui, tôi cho dù hạ xuống. Khi còn cách đất chừng bốn, năm mét, thay vì cứ việc ngồi yên (tốc độ xuống của dù lượn chỉ 1 m/s, rất êm ả), không biết ma quỷ nào xui khiến, tôi kéo hai dây lái xuống, kéo hết cỡ (một thao tác của dù tròn và bị cấm bên dù lượn). Thế là dù gập cánh, lực nâng bằng không và cứ thế … rơi. Giá chỉ có vậy thì dùng chân tiếp đất cũng không tới nỗi nào, nào ngờ gió tạt dù về phía sau lưng làm tôi bị rơi ngửa, chân cao hơn đầu: Đầu tiên lưng trái chạm đất, tới vai trái, qua đầu và lộn lại nằm úp sấp, còng queo (theo anh em thuật lại). Đau như … trời giáng. “May” cái ghế dù lượn có tấm dựa lưng nên cũng … “êm”. Tôi lò mò về nhà với cái lưng cứng đơ cùng nụ cười gượng gạo. Ngồi … đau, nằm … đau, thở hơi mạnh … đau, ăn cơm chưa hết chén đã thấy “dội”, suốt ngày lử khử lừ khừ. Vợ tôi than … trời, lôi tôi đi bệnh viện khám không thiếu “khoa mục” nào. Bác sỹ nói chỉ bị “phần cơ”. Mất cả chục ngày xoa bóp rượu ngâm hạt gấc pha đều với “mười hai điều chỉnh huấn” của bà xã, mới thấy đỡ.
Tới ngày nhảy dù, tôi và cái lưng đau cùng tới Câu lạc bộ trong vai trò cổ động viên “cấp cao”, muốn làm gì tùy thích, trừ nhảy dù. Chuyến nhảy dù lần thứ sáu của tôi thế là thất bại, đành chờ kế hoạch năm tới.
.
Một vận động viên dù đẳng cấp quốc tế nói “phần thưởng lớn nhất dành cho người chơi dù là gì? – kể cả khi anh trở thành vô địch quốc tế, bởi phần lớn những người khác không biết dù là cái (thứ) gì. Khi anh nằm xuống, chỉ còn vài người nhớ tới anh, không phải vì anh giỏi môn dù, mà chỉ vì họ là bạn, là người thân của anh. Phần thưởng lớn nhất dành cho anh là thoả mãn đam mê. Anh là huyền thoại trong chính sự suy nghĩ của mình”. Xin mượn lời anh ta để kết thúc bài viết.
.
Ảnh 1: Chết rồi, hai chiếc dù này bị xẹp? Không phải, mà nó đang mở.
Ảnh 2: Dù lượn – thiết bị bay không động cơ.
Ảnh 3: Dù lượn là một dạng “du lịch ba lô”, nó không chỉ bao gồm leo núi và bay lượn.
Gửi bởi
HCQuang
lúc
Thứ Tư, tháng 1 09, 2008
37
lời góp
Thứ Ba, tháng 1 08, 2008
Chuyện trong mấy ngày qua
Gặp gỡ tối 6/1/08
Tối chủ nhật có đám cưới cháu Trần Minh Phương (con gái Việt Trung, em út nhà tôi) ở Cung Văn hoá hữu nghị Việt-Xô. Việt Trung chơi thân với 1 số đàn anh Trỗi và Học viện KTQS nên đã có lời mời. Dẫn đầu là DMĐức cùng NSUT Mạnh Chung và các em học sinh của trường. Đêm tiệc tràn ngập trong niềm vui, lời ca tiếng hát và alcohol. Hoành tráng nhất là dàn đồng ca tới 50 ca sĩ, có thể ghi vào kỷ lục Guiness. Anh giai ĐMGiao cũng đến chúc mừng 2 cháu và uống với tụi tôi. Cô dâu chú rể tràn trề hạnh phúc.
Hai ngày ở Quảng Ninh
Sáng thứ hai, tôi cùng GM phi xe chất lượng cao đi Quảng Ninh có việc. Mất 3 tiếng rưỡi thì tới. GM dẫn ngay ra 1 quán cơm bình dân cho thưởng thức đặc sản biển. Tuyệt! Nào là ruốc tươi hấp, chả mực rán, bạch tuộc...
Chiều, tôi và GM phóng về thăm cậu mợ hắn. Ông bà sống ở khu văn công ngay Bãi Cháy. Hai cụ mừng lắm, nhất là cụ bà: "Cứ thấy con người ta lên TV mà chẳng thấy con mình đâu cả. Tết này về con nhớ mặc quân phục có cả quân hàm cho mẹ ngắm!". Chơi với hắn cứ nghĩ GM hay đùa khi đọc"alô" chệch là "alu!", nhưng khi đọc kĩ tấm bằng Huân chương Kháng chiến của cụ treo trên tường mới rõ tên cụ là "Nguyễn Ngọc Lô". (Vậy là tránh phạm huý!!!).
Tối, Thêm - giám đốc Cty Than Hồng Gai - mời GM, tôi và Long, bạn học cũ từ thuở lớp 1 đến lớp 10, ăn cơm tất niên cùng cơ quan. Ngồi với nhau, anh em nhắc lại nhiều kỷ niệm thời đi học. Đúng là ngày xưa mấy tên này cứ gọi Giang kèm theo tên bố(!). Cánh này nghịch ngợm và có nhiều chuyện vui. Xin đơn cử vài chuyện:
1. Bọn con trai lớp GM có thói quen trần như nhộng nhảy xuống biển tắm trước khi đến lớp. Cánh con gái thấy vậy đã bày trò ngồi chơi trên bờ, làm tụi con trai không dám lên mặc quần áo. Khi nghe trống tùng tùng, tụi con gái mới lững thững vào trường. Khi đó tụi con trai quáng quàng chạy lên bờ. Lần nào cũng vậy vào trường muộn, bị phê bình.
2. Hồi chiến tranh phá hoại, nhà trường quy định học sinh phải đội mũ rơm, đeo ba-lô, đi học. Mấy tên nghịch ngợm lên hỏi thầy không có ba-lô thì đeo bị cói có được không? "Được!" - thầy trả lời. Hôm sau 4 chiến sĩ đeo bị, đi guốc mộc đến trường đúng lúc cả trường đang tập trung. Tiếng guốc gõ côm cốp xuống sân làm mọi người chú ý, quay ra thấy 4 tên đeo bị đã cười bò lăn bò càng. Thầy giận lắm nhưng không làm gì được. Chiều cho gọi 4 chú lên và ra lệnh: "Từ ngày mai bỏ bị ở nhà!". Vậy là lại thắng!!!
Đúng là cánh GM nghịch ngợm chả kém gì lính Trỗi chúng ta!
Tối về còn qua quán café của em gái GM tán dóc rồi mới tạt qua nhà ông bạn có dịch vụ Internet nhưng không thể download được Mozilla nên không post bài được. Ngủ đêm tại nhà nghỉ của chị Yến, cũng lại bạn học GM, chỉ phải thanh toán có 100 khìn. Sáng hôm sau, tôi và GM làm 1 vòng bách bộ ra tận bến phà Bãi Cháy. Hắn chỉ cho xem sân bóng, nhà tù, nhà cũ ở chân núi Bài Thơ cùng trường học cấp I... Về tắm rửa rồi cùng Long đi ăn bánh cuốn với chả mực, uống café rồi mới đi nhận xe tại cảng Cái Lân. 12g30 đã có mặt tại Hà Nội.
Quảng Ninh và thành phố Hạ Long của GM thật nên thơ, không xô bồ, ồn ào, môi trường khá sạch sẽ. Hy vọng năm nay Hạ Long sẽ được bầu chọn là 1 trong 7 kì quan thiên nhiên của thế giới!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 1 08, 2008
21
lời góp
Viếng tang bố Lê Chi k4
Tối qua Tô Thế Truyền thông báo hôm nay đưa tang bố Lê Chi, Đại tá Lê Phương ở 10 Ngô Thì Nhậm, HN. Tin này được biết qua cáo phó trên TV. Hỏi thêm Đoàn Long và Hữu Cường cho chắc rồi tôi nhắn tin cho 40 số (dịch vụ qua máy tính của Vinaphone chỉ cho có thế, họ sợ phát tán "bom thư"). Hữu Cường lưu ý, khi tôi muốn liên lạc với Lê Chi để chắc là tin đúng, "Lê Chi và gia đình có vấn đề".
9h sáng nay mươi bạn thay mặt k4 đến viếng. Không có Lê Chi đứng chịu tang. Viếng xong ra ngoài mọi người lo viếng nhầm. Một số người quen gia đình Lê Chi như Đoàn Long, ... xác nhận không nhầm, đúng là ... người quen.
Không nhầm là được. Chỉ hơi buồn cho bạn, nếu "nghĩa" không được "tận".
Tối 8/1 Vũ Hoà Bình thẩm tra, nếu không có gì đặc biệt thì là ... NHẦM. Rất xin lỗi Lê Chi.
Tin, hi vọng là cuối cùng, tối 9/1 ĐC đã liên lạc được với Lê Chi. Cậu xác nhận là anh em ta không nhầm. Có điều cậu hi vọng trước hết anh em thông cảm với cậu, sẽ có lời với anh em sau. Ít ra như thế là giải toả được lỗi lầm của anh em ta đã không viếng sống ông cụ. Vì thế cám ơn Lê Chi đã không dối bạn và Đoàn Long đã nhận biết kịp thời cuộc đưa tang này.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 1 08, 2008
1 lời góp
