Thứ Bảy, tháng 6 21, 2008

Nhà Lê

Một vài số liệu về nhà Lê (để tham khảo).
Nhà Lê tồn tại 360 năm với 27 đời vua, có lẽ phải nói là 27 đời rưỡi mới chính xác, vì có 1 vị làm vua tới 2 “lượt” là Lê Thần Tông (1619-1643 và 1649-1662).

Nhường ngôi
: Có 3 vị lui về làm Thái thượng hoàng là Thần Tông - đời thứ 17, Hy Tông - đời thứ 21, Dụ Tông - đời thứ 22.
Thọ
: Có 6 vua thọ trên 40 tuổi là Thái Tổ - đời thứ 1 (48 tuổi), Thánh Tông - đời thứ 5 (55 tuổi), Hiến Tông - đời thứ 6 (43 tuổi), Anh Tông - đời thứ 14 (41 tuổi), Thần Tông - đời thứ 17 (55 tuổi), Hiển Tông - đời thứ 26 (69 tuổi).
Đoản mệnh
: Có 7 vua chỉ sống không quá 20 tuổi là Thái Tông - đời thứ 2 (19 tuổi), Nhân Tông - đời thứ 3 (18 tuổi), Túc Tông - đời thứ 7 (16 tuổi), Cung Hoàn - đời thứ 11 (20 tuổi), Chân Tông - đời thứ 18 (19 tuổi), Huyển Tông - đời thứ 19 (17 tuổi), Gia Tông - đời thứ 20 (14 tuổi)
Lên ngôi sớm
: Có 5 vua lên ngôi từ 10 tuổi trở xuống là Thái Tông - đời thứ 2 (10 tuổi), Nhân Tông - đời thứ 3 (1 tuổi), Chiêu Tông - đời thứ 10 (10 tuổi), Thế Tông - đời thứ 15 (6 tuổi), Gia Tông - đời thứ 20 (10 tuổi).
Bị giết
: Có 8 vua chết vì bị giết là Nghi Dân (đời thứ 4), Uy Mục (đời thứ 8), Tương Dực (đời thứ 9), Chiêu Tông (đời thứ 10), Cung Hoàn (đời thứ 11), Anh Tông (đời thứ 14), Kính Tông (đời thứ 16), Lê Đế Duy Phường (đời thứ 23).
Thời gian trị vì lâu nhất và ngắn nhất
: Hiển Tông - đời thứ 26 (trị vì được 46 năm), Nghi Dân - đời thứ 4 (trị vì được 8 tháng), Túc Tông - đời thứ 7 (trị vì được 6 tháng).

Giai đoạn “Lê sơ” gồm 11 đời đầu (kéo dài trong 100 năm) nhìn chung là thịnh. Giai đoạn sau từ đời thứ 12 trở đi suy dần. Các sử gia gọi giai đoạn sau là “Lê trung hưng” e chừng chưa chuẩn.

Đời

Họ tên thật

Đời

Họ tên thật

1

Lê Lợi

15

Lê Duy Đàm

2

Lê Nguyên Long

16

Lê Duy Tân

3

Lê Bang Cơ

17

Lê Duy Kỳ

4

Lê Nghi Dân

18

Lê Duy Hựu

5

Lê Tư Thành

(17,5)

(như 17)

6

Lê Tranh

19

Lê Duy Vũ

7

Lê Thuần

20

Lê Duy Cối

8

Lê Tuấn

21

Lê Duy Hiệp

9

Lê Oanh

22

Lê Duy Đường

10

Lê Y

23

Lê Duy Phường

11

Lê Xuân

24

Lê Duy Tường

12

Lê Ninh

25

Lê Duy Thận

13

Lê Huyên

26

Lê Duy Diêu

14

Lê Duy Bang

27

Lê Tư Khiêm và/hoặc Lê Duy Kỳ?

Kỷ niệm về những bức tranh

Đầu năm 2007, sau một chuyến công tác dài ngày, vừa chân ướt chân ráo về đến Hà nội thì cô bạn gọi điện :
- Tao vừa chuyển nhà.
- Sao lại chuyển ? Chuyển đi đâu ?
- Nhà cũ bán rồi. Bây giờ về ở căn hộ chung cư, gần dưới phố nhà mày ấy. Đến nhé.
Dù mọi sự còn ngổn ngang, tôi cũng lập tức phóng xuống nhà mới của bạn để xem nó xoay xở ra sao trong căn hộ chung cư với cái đống chậu hoa cây cảnh chó mèo của nó. Chả là nhà cũ vốn rộng nên nó có cả một vườn treo « babylon », lại cả một đàn chó mèo đủ lập trang trại. Sau khi vượt qua cái ngõ vào chật nêm xe máy, tôi « rơi » ngay vào khoảng sân trời nhỏ xíu ngổn ngang chậu cây cảnh, khắp các bờ tường là những giò phong lan không hoa (hay là tối quá tôi không thấy hoa ?). Đúng như tôi dự đoán, ngay lập tức nó buồn rầu thông báo :
- Chỉ còn mấy con mèo thôi, chó phải cho đi « sơ tán » rồi. Nhà cửa bừa bãi lắm. Đặt thợ đóng cho cái tủ thờ mãi hôm nay họ mới mang đến, chưa lắp xong, còn để bừa ra kia kìa. Chịu khó dẹp cái đống túi kia đi mà ngồi tạm vậy nhé.
Sau khi yên vị tôi lập tức lia mắt lên giá sách của nó. Đây là thói xấu không sửa nổi của con « mọt sách » là tôi khi đến nhà lũ bạn thân. Sau dăm câu chào hỏi là vừa « mài lưỡi » vừa ngó xem có quyển truyện nào mới hay có cái gì « đọc được » không. Nhưng lần này chưa kịp nhìn thấy quyển sách nào thì mắt tôi đập ngay vào hai cái gói còn « nguyên đai, nguyên kiện » gói bằng giấy xi măng đặt ngay trên sàn dựa vào giá sách. Nom kích cỡ biết là tranh ảnh chi đó, tôi hỏi ngay :
- Mày mới mua tranh để treo đấy à ? Tranh gì thế, xem được không ?
- Không phải tranh mua đâu. Tranh của tao vẽ , đem đi thuê đóng khung , vừa mới lấy về đấy.
Nó vẽ ? Tôi thật sự ngạc nhiên vì chơi với nó hơn 30 chục năm có lẻ đã bao giờ thấy nó bảo là vẽ vời gì đâu. Đoán được là tôi bị « sốc » vì tin « giật gân » này nó giải thích :
- Tao mới học thôi. Có mấy bà chị tổ chức lớp, thuê thầy dạy rồi rủ tao đi học cho vui ấy mà. Lúc đầu học xé giấy, xé vải, nhưng sau cô giáo chuyển vào Sài gòn nên quay qua học vẽ sơn dầu. Lúc đầu tao cũng ngại vì đã bao giờ vẽ vời gì đâu, nhưng càng học càng thích mày ạ.
Thêm một cú « sốc « nữa. Nó học làm tranh xé giấy, xé vải !. Tôi thuộc loại không thể « đào tạo » về mặt hội họa nhưng cũng có cơ hội ngắm nghía tranh ở vài ba cái bảo tàng. Lắm lúc cũng mơ ước giá có thầy dạy thì có khi mình cũng thử quyệt màu lên giấy xem sao, nhưng tuyệt nhiên ngay cả trong mơ cũng chẳng dám thử làm tranh xé giấy, xé vải. Với tôi, loại hình nghệ thuật xé giấy, ghép gốm (như ở trong lăng Khải Định) không những đòi hỏi tài năng nghệ thuật mà còn cả sự khéo léo và đặt biệt là sự kiên nhẫn mà tinh tế. Người ta phải khéo léo tìm và « xé » trong cả « núi » giấy báo tạp chí bỏ đi hay đập cả hàng thuyền đồ gốm cao cấp chỉ để lấy ra được một mẩu nguyên liệu tí xíu phù hợp cả kích thước lẫn màu sắc cho bức tranh của mình. Chưa cần biết là trình độ của bạn tinh tiến đến đâu, nhưng biết bạn đã làm được tranh xé giấy là tôi nể lắm rồi.
Nó ngồi bệt xuống sàn nhà, đẩy đám túi to túi nhỏ ngổn ngang sang một góc để lấy chỗ và vừa « mắng mỏ » mấy con mèo vừa mở hai gói tranh ra cho tôi xem. Biết nói thế nào về cảm xúc của tôi lúc đó. Nếu dùng những từ ngữ « có cánh » để khen chắc nó sẽ giận tôi mất vì nghĩ là tôi chỉ khen nịnh nó thôi. Nhưng quả thật là cho đến bây giờ tôi vẫn không quên cảm xúc của mình khi thấy căn phòng ngổn ngang của nó sáng hẳn lên, ấm áp hẳn lên khi màu vàng rực rỡ của những bông cúc đại đóa trong tranh từ từ hiện ra. Có thể vì tôi vốn yêu hoa cúc chăng, hay vì những màu sắc nó dùng trong tranh là những màu yêu thích của tôi. Cũng chẳng biết nữa. Với lại vốn là dân « ngoại đạo » nên xem tranh tôi chỉ biết phát biểu mỗi câu là tôi thích vì thấy đẹp chứ còn hỏi tiếp vì sao hoặc luận về trường phái này nọ thì tôi chịu. Cũng vì thế mà tôi chỉ lặng im ngồi nghe nó kể về lớp vẽ, về vì sao nó vẽ bức tranh hay bức tranh kia, tại sao bức xé giấy của nó lại thành như thế. Rồi nó cho tôi xem bức xé giấy xinh xắn treo trên từơng. Một khung cửa nhỏ, một khoảng trời trong xanh , một bình hoa loa kèn rất chi là Hà nội.
Vài hôm sau, trước khi đi xa, tôi lại đến chơi với nó. Hai bức tranh sơn dầu đã được treo lên tường. Ánh sáng không được tốt lắm làm tranh hơi tối nhưng tôi vẫn dùng cái máy ảnh « dở hơi » của mình chụp lại tranh của nó (và cả nó nữa) để ghi nhớ một cái gì đó.. Nó đưa cho tôi một cái gói được bọc cẩn thận và nói : « Tặng mày. Cái này nhỏ chắc mày cầm theo được ». Không cần mở ra tôi cũng biết đó là bức tranh hoa loa kèn xé giấy mà nó yêu quí. Khi nó cho tôi xem bức tranh này tôi đã không nói gì cả nhưng nó biết là tôi rất thích.
Thế là hơn một năm nay, những bông loa kèn rất Hà nội của nó « ở » với tôi. Những lúc buồn, bị stres, nhớ Hà nội, nhớ bạn tôi lại nhìn vào khoảng trời trong, nhìn màu xanh dịu nhẹ của bức tranh để nhớ là bạn mình đã bỏ bao công sức, bao tình cảm, đã kiên nhẫn biết bao để tạo nên một khung cảnh thanh bình như thế. Và tôi nhớ một buổi tối Hà nội, những bông cúc đại đóa làm ấm áp một căn phòng cho dù mùa Thu qua đã lâu rồi...

Gửi các bác xem mấy cái tranh của bạn tôi (một blogger UTTROI chính hiệu) mà tôi đã chụp được vì biết là nó sẽ rất ngại « khoe » tác phẩm của nó. Còn bạn tôi là ai thì chắc các bác đoán được rồi chứ?
Em gái K9

Thứ Sáu, tháng 6 20, 2008

Đoàn đi xuyên Việt lên đường

Chiều nay giao ban hưởng lạc khi bên ngoài cơn giông và mưa gió làm đổ chậu cây, bay đồ loảng xoảng. Kết thúc sớm vào 19h, tạnh mưa, để 3 thành viên đàn ông của đoàn đi xuyên Việt về chuẩn bị ngày mai xuất phát sớm. Đoàn gồm gia đình Từ Ngữ 3 người (y, vợ và con gái) cộng thêm ĐC và GM trên một chiếc Suzuki Vitara.
Mấy năm gần đây tôi đã từng mấy lần chạy suốt HN-Phan Rang-Đà Lạt-Đắc Lắc-Playcu-Kontum trở ra HN theo cả đường 1 và đường HCM bằng xe Ranger (thùng lớn) nên biết rằng 5 người đi xuyên Việt trên một chiếc xe như vậy sẽ khá là nặng tải và chật chội cho cả người và đồ mang theo. Sẽ không có chỗ cho bất cứ thứ đồ kỉ niệm cồng kềnh nào như gùi, ché rượu Tây Nguyên mà chỉ có thể là một vài chiếc xà gạc (một thứ dao cán dài của đồng bào) và tương tự.
Dù sao tổ chức được một chuyến đi như vậy với vài ba người bạn để chia sẻ tay lái, chuyện trò trên đường, ... cùng với gia đình cũng là một thành công trước khi xuất phát. Một vài thành viên nhiệt tình khác của chuyến nhưng không đi được vì thiếu xe như Tường Vân, HH, VTM đành ngậm ngùi ở nhà chờ dịp khác thuận tiện hơn không biết đến bao giờ.
Chuyến đi sẽ kéo dài hai tuần, không có lộ trình cứng. Chỉ theo nguyên tắc có đi đường 1 và đường HCM đan xen trong chiều vào và ra, ghé thăm các thắng cảnh và di tích tiêu biểu từ HN vào đến TP HCM, đồng bằng và cao nguyên. Phụ trách ảnh là Từ Ngữ, phụ trách đưa tin là GM. ĐC lo việc hậu cần và cùng TN thay phiên nhau lái.
Dự kiến sẽ gặp gỡ các bạn Trỗi vùng miền Trung như Chí hâu (tạt qua Huế), Hữu Dũng (chủ đầu tư khu nghỉ dưỡng Lăng Cô), anh em Quy Nhơn, Việt Hoa (Nha Trang), Lý Xuân Hoa (Buôn Mê Thuột) và đông nhất là anh em ở Tp HCM.
Chờ mong tin phóng sự hàng ngày của "phóng viên" GM. Chúc chuyến đi an toàn và vui vẻ.

Hoá ra là thế

Đọc bài này mới biết vì sao người ta cần ... đểu!
Mà cái thằng đăng bài này cũng đểu. Nó biết anh em mình đang tìm hiểu về đểu. Có điều đã hết thời gian để học tập, phấn đấu trở thành ... đểu.
Vậy nên trừ khi bạn đã và vẫn đểu!

Thứ Năm, tháng 6 19, 2008

LỜI RU TRẺ MÃI ,CÒN TA THÌ GIÀ

Mấy hôm nay tôi hay vào các báo để đọc các tin về bác Võ vân Kiệt Đọc tin và ảnh đám ma bạn Trực " Dĩn". Mò vào trang Út Trỗi đọc được bài của KQ viết về Võ Dũng .Đúng như KQ viết Dũng hồi đó đẹp trai lắm ,nghịch ngợm và hay bắt nạt các bạn cùng lớp. Nhưng KQ viết vế ngày lên trường của Dũng chưa chính xác . Dũng lên trường từ khi ở Trai Hòe Hà Bắc chứ không phải sau này ở Đại Từ Bắc thái .Khi đó KQ là lớp trưởng và thầy Trực phụ trách đại đội mìng rồi. Tôi nhớ vào một buổi chiều , tôi và Văn Huấn đang bắt chuồn chuồn kim loại chuồn chuồn nhỏ hay đậu trên ngọn hoa cỏ may hay cây xấu hổ .Thì thấy một chiếc xe con rồi bước ra là một phụ nữ cao và gầy cùng cô con gái nhỏ cũng gầy giống mẹ và đi sau là một ban xách lê chiếc ba lô , Văn Huấn bảo " Lính mới ", rồi thầy Trực đón cà ba người vào ,sau đó thầy giới thiệu Võ Dũng bạn là người miền nam. Sau này mới biết người phụ nữ cao gầy đó chính là dì Bẩy Huệ vợ của bác Nguyễn văn Linh .
Tôi có nhiều kỷ niệm với Võ Dũng lắm . Nhất là những lần nhà trường cho học sinh về nghỉ ,tôi thường lang thang với Dũng vì lúc đó bố tôi đi chiến trường me thì ở quê thành thử tôi chỉ có một mìng . Dũng bảo với tôi "Tao cũnh không gia đình như mày vì má và hai em tao hy sinh mà mọi người dấu tao ". Dũng ơi cũng đừng giận các cô các bác vì như tôi cũng vậy khi bố tôi hy sinh mọi người cũng dấu vì sợ chúng mìng buồn ảnh hưởng đến hoc tập . Rồi tối tối hai thằng lại về nhà 16b Nguyễn Biểu ngủ căn nhà mà Dũng nói dì Bẩy Huệ dành cho Dũng .Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in căn phòng đó , sàn lat gỗ lim nằm mát lạnh và chiếc quạt tai voi của Liên Xô cũ .
KQuốc ơi thế mà đã 43 năm rồi đấy . Không biết trong chúng ta lâu nay có ai quay lại thăm trường cũ ở " Trại Hòe "không ? Có ai còn nhớ đêm điểm danh những ngày đầu cả lớp bật cười vì trong lớp có thằng tên là kinh Doanh - Lê kinh Doanh . rồi Trần khởi Nghĩa. Chẳng biết chúng nó bây giờ ở đâu ??
Tôi đã một lần đi qua Phố Thắng bây giờ khác xưa nhiều lắm ,hỏi về Trai Hòe ,Trại Cờ có người biết thì bảo chẳng còn như xưa đâu chỉ rồi anh cũng không biết đường mà vào tốt nhất là các bác cứ ngược kêng đào là đến . Nhưng tôi đi xe hơi nên đành quay về .Trên đường về mà cứ thấy vấn vương và nhớ mãi về một thời đã qua .

Tôi đi tìm lại ngày xưa
Gặp mùa Phượng đỏ giữa trưa nắng hè .
Bâng khuâng nhớ thủa "Trại Hòe "
Một thời sống giữa bạn bè thân yêu.
Ngày xưa thương lắm những chiều
Tiếng ve sầu níu cánh diều tuổi thơ,
Tôi mang tận đến bây giờ
Cánh cò trong tiếng " Ầu ơ " của bà.
"Con cò bay lả bay la "...
"Ầu ơi hoa cải hoa cà "...
Lời ru trẻ mãi con ta thì già.

Chúc các anh em luôn manh khỏe . Tôi lại ra đường đây để ủng hộ và cổ vũ cho đội Đức của tôi .

Thứ Ba, tháng 6 17, 2008

Lần đầu tiên xem WM

Trong khi ngồi chờ xem Euro, tôi bỗng nhớ lại chuyện xưa của mình, xin kể ra đây với AE cho vui.

Khi còn học ở CHDC Đức, lần đầu tiên tôi được xem 1 giải Vô địch bóng đá TG (WM’74). Ký túc xá trường tôi lúc bấy giờ được trang bị mỗi tầng 1 phòng xem TV (đen trắng) rộng rãi. Nhưng trong cả 4 tầng của KTX, chỉ có tầng tôi ở, không hiểu vì sao lại được trang bị 1 cái TV màu (14 - 15 inches gì đó) ngay trước ngày khai mạc WM’74 khoảng 1 tháng – Lúc bấy giờ đối với CHDC Đức cũng là 1 chuyện hiếm thấy rồi, nói gì đối với dân SV VN tụi tôi thì như là cả 1 giấc mơ! Mình vừa thoát ra khỏi nơi mà TV là cái chỉ cần được xem (không cần biết nó chiếu cái gì) cũng đã là “sướng” rồi.

Trở lại WM’74, giải diễn ra ở Tây Đức, nên tất nhiên tụi tôi không phải thức đêm như ngày nay AE mình xem ở VN. Nhưng hồi đó việc đá đèn chưa được thịnh hành như bây giờ, các trận đều được đá vào buổi chiều vào khoảng 15 – 16 giờ. Và như vậy, cứ mỗi chiều tới, SV trong KTX chen nhau trong phòng TV thưởng thức các trận đấu TG. Thôi thì những Beckenbauer, Cruyff, Deyna, Riverlino…đã thu hết hồn của tụi tôi. SV Đức tất nhiên là ủng đội Đức – cả Đông lẫn Tây. Lịch sử trớ trêu sao lại xảy ra trận 2 đội Đức gặp nhau. Hôm đó đúng là 1 trận “huynh đệ tương tàn”. Ngay trong phòng TV trường tôi cũng có 2 phe nhiệt liệt ủng hộ cho 2 đội, la hét, chỉ trích nhau chí chóe. Kết thúc trận (tây Đức thua 0:1), các “fan” Tây Đức tức mình mang bóng ra thách đấu đối thủ ngay tại sân trường. 2 đội bóng “fan” ngay lập tức được hình thành, cả 2 bên đều có dân VN tham gia (tôi cũng được tụi nó “tuyển lựa” vào chân cổ động viên cho “đội Đông”). Kết quả “đội Tây” thắng 2:0 sau 60 phút thi đấu. Phải chăng đây là “điềm báo” Tây Đức Vô địch trong Giải này ? Trận đấu phải ngừng lại vì quá nhiều “cầu thủ” muốn tham gia thi đấu bất chấp đội Đông hay đội Tây cứ tràn vào đá tứ lung tung.

Điều đáng nói là các giải bóng đá QT bao giờ cũng xảy ra đúng vào mùa thi cuối năm mới chết SV chớ. Hầu hết các môn thi đều vào buổi sáng, song không phải là không có buổi chiều (chắc là mấy ông thầy này không thích bóng đá ?). Kỳ đó, tôi cũng bị 2 môn (không nhớ là môn gì) “dính” vào giờ đá. 1 môn làm “mất” của tôi 15 phút đầu trận – điều đó còn có thể ráng được. Còn 1 môn kia thì thi 90 phút mà trận đấu diễn ra ngay sau đó 30 phút – thật là quái ác! Nhưng có lẽ vì “thông minh” từ hồi còn ở Trỗi, tôi tìm ngay ra lối thoát. Đến gặp 1 thằng bạn khác lớp, tôi nói : Mày giữ chỗ cho tao (vì sức chứa phòng TV có hạn), trong vòng 15 phút khi bắt đầu đá tao sẽ về xem – Mày bỏ thi ? – Tao sẽ làm bài xong sớm cho kịp giờ - Mày giỏi thế sao? – Hm, hm…Tôi không thèm trả lời thằng bạn “dốt”. Đến bữa thi, sau 45 phút, tôi nạp bài trong sự sững sờ của ông thầy và ánh mắt thán phục của tụi cùng lớp (Thằng này không biết hôm nay ăn cái gì mà làm bài giỏi quá ta?). Tôi “bay” ngay về xem WM’74, không thèm ngoái nhìn tụi “dốt” 1 cái. Theo quy định, các môn thi không đủ điểm đều được thi lại sau đó ít nhất 30 ngày (khi mà WM đã kết thúc) và sẽ bị trừ 1 điểm theo bài thực làm. Điểm này sẽ được “bù” từ trận bóng đá WM mà tụi nó không được xem ! Thi hỏng, thi lại – chớ có ai đá lại cho mình xem đâu. Đúng là “dốt”! Cỡ tụi mày không thể bằng lính Trỗi được.

Vậy đó, lần đầu tiên tôi xem 1 Giải bóng đá cấp TG là như vậy. Chuyện nhớ mà để nằm lòng không dám kể ra “làm gương” cho con cháu. Nhưng nay rất thông cảm cho tụi nó : Chưa bỏ thi vì xem bóng đá thì dù sao vẫn còn ngoan hơn mình chán !

Hình : đội CHDC Đức tham dự WM'74


Thứ Hai, tháng 6 16, 2008

Tin thêm về tang lễ bác Sáu Dân

Dương Minh

Tin và ảnh về “Trường Trỗi viếng bác Sáu Dân” đã được đăng trên UtTroi. Xin bổ sung thêm một vài chi tiết.
Nghe tin bác Sáu Dân mất, nhiều anh em trong Nam, ngòai Bắc rồi cả miền Trung nóng ruột gọi điện hỏi thăm phương án tổ chức đi viếng. Khánh Tường làm việc với Ban tổ chức tang lễ chưa có kết quả cụ thể nên chúng tôi phải gửi tin đầu tiên là “BLL đã đăng ký… Khi được BTC chấp thuận sẽ thông báo …” để mọi người yên tâm chờ đợi.
Sau đó Khánh Tường cho biết BTC chấp thuận theo giờ đề nghị của các đòan, chúng tôi quyết định là 5 giờ chiều nên gửi thông báo và tin nhắn báo 16h30 để có thời gian anh em tập trung và chuẩn bị. Nào ngờ "5 giờ" BTC lại hiểu và xác nhận là 15 giờ, nên phải gửi tin nhắn lần thứ 3 thông báo lại.
Mặc dù có trục trặc, đồng thời đúng thời điểm gần 15 giờ mưa tầm tã, mất sóng không liên lạc được qua điện thọai… nhưng lúc vào viếng, đòan Trường Trỗi hiện diện rất đông (trên năm chục người) đủ thành phần từ đại diện cho thầy cô, học sinh từ K1 đến K8, C11 và có cả K9. Nhất Trung K5 từ Qui Nhơn cũng đã rất cố gắng đến kịp giờ qui định.
Về trang phục, Khánh Tường nói với tôi Ban tổ chức lưu ý “trang phục lịch sự, nếu là quân nhân mặc tiểu lễ mùa hè” nên chúng tôi đã truyền đạt tinh thần này đến anh em. Phần lớn anh em trong LLVT đã mặc quân phục rất trang nghiêm, làm tăng thêm vẻ đẹp cho đòan Trường Trỗi. Riêng Nhất Trung còn phải tạt qua bến xe Miền Đông nhận bộ tiểu lễ do vợ mới gửi từ Qui Nhơn vô và thay đồ ngay tại Phòng Bảo vệ ở cổng Hội Trường Thống Nhất để đúng qui định.
Sau lễ viếng, thầy Phạm Đình Trọng - có Đại tá Lê Quốc Anh (K4) tháp tùng, đã thay mặt Đòan Trường Trỗi ghi sổ tang.
Tình cảm bạn bè đối với Võ Dũng, tình cảm của công dân đối với Thủ tướng kết hợp trách nhiệm đại diện cho những người không có điều kiện đi viếng, đòan Trường Trỗi đã đến viếng bác Sáu Dân rất nghiêm túc, trọn vẹn trong cái tình thật sâu sắc và chân thành!

(Ảnh minh họa: - Thầy Trọng và Quốc Anh khi ghi sổ tang.
- Nội dung ghi trong sổ tang).

Nhớ Phạm Lê Trực

Khi vào học Trường Trỗi mới biết Trực cùng học Trại Nhi đồng Miền Bắc ở Thụy Khuê, cuối những năm 50, cùng lớp với Quang Thắng, Tòan Thắng, Quang “bành”, Lê Chí Hưng… Má Trực công tác ở Báo Phụ nữ. Ngày nhận nhiệm vụ “đi B” bà gửi con lại cho bác Nguyễn Thị Thập Chủ tịch Hội. Má Trực đi rồi anh dũng hi sinh tại chiến trường Nam bộ. Hai anh em Trực lớn lên trong sự nuôi dạy của “má Thập” và tổ chức.
Ngày rời Trường Trỗi, Trực vào học Nông nghiệp và chơi với cánh Mai Lâm, Tuấn “già”, Y Nguyên. Về Nam, anh em Trỗi tụ bạ, Trực luôn có mặt. Trần Lảnh kể lại, cuối năm ngóai đi nhận hàng ở cảng Cát Lái, anh em còn gặp nhau ngồi uống chai bia, vậy mà đầu năm nay sốt cao kéo dài, đi khám thì thấy “có vấn đề”. Thôi thì “vái tứ phương”, gia đình đưa Trực đi hết bệnh viện Phạm Ngọc Thạch lại Chợ Rẫy… cuối cùng về Viện 175. Anh em Trỗi, nhất là Trần Bình và Tăng Lực, hết sức nhiệt tình.
Lần đó vào Sài Gòn, cùng anh em kéo vào thăm. Nằm trên giường bệnh Trực gầy gò với những ống dẫn nối chằng chịt nơi cổ tay. Cố gắng chớt nhả, đùa cho bạn vui. Lúc đó gia đình cảm thấy bất lực, muốn đưa Trực về nhà với lí do “Ba cháu lao động cả đời, xây được ngôi nhà mĩ mãn nên muốn để ba nhắm mắt tại đây”. Còn nước còn tát, anh em Trỗi ở viện khuyên nên ở lại vì có thuốc thang và điều kiện chăm sóc tốt hơn, nếu điều đó xảy ra đưa về không muộn. Qủa vậy, Trực khỏe ra; không còn phải thở ôxy, thậm chí tự lần ra đầu hè ngồi hít thở.
Cuối tuần trước, tắc đường ruột, phải phẫu thuật. Nghe chừng tốt lên. Vậy mà sớm thứ bảy, Lảnh báo tin: Trực đi rồi, lúc 0g30’. Chả lẽ như ngọn đèn cạn dầu bùng lên ngọn lửa cuối? Vậy là mệnh đã hết?
Ngày hôm qua anh em kéo đến vĩnh biệt Trực. Trưa nay, gia đình đưa bạn về NTTP mới trên Củ Chi. Thôi, Trực đi trước, về với má. Đừng quên phù hộ cho vợ con, chúng bạn còn lại trên cõi tạm này!
(nguồn ảnh: Dương Minh)

Thứ Sáu, tháng 6 13, 2008

BÁC SÁU (II- Tiếp theo và hết)

Nước Đâu Phải Là Chuyện Của Trí Thức”

Ông Võ Văn Kiệt nhiều lần tâm sự, ông hiểu, phần lớn những trí thức chọn ở lại sau ngày 30-4 không phải vì họ bị “kẹt”. Ông biết nhiều người có trong tay cả một chiếc máy bay đã cất cánh nhưng không thể nào rời bỏ Việt Nam được. Nhiều người, như giáo sư Châu Tâm Luân, đã từng là một “kẻ chống đối” trong chế độ cũ. Kết thúc chiến tranh là một cơ hội mà phần lớn người dân miền Nam lúc ấy hy vọng sẽ nhanh chóng thống nhất được lòng người để xây dựng một đất nước ấm no hạnh phúc. Nhưng, ông hiểu vì sao chính những người đó về sau đã “vượt biên”.
Ông Đặng Anh Võ, một chuyên gia trong ngành viễn thông, do từng phục vụ trong quân đội, sau 1975, phải đi “học tập” một thời gian. Cũng như nhiều trí thức lúc đó, ông Võ phải làm đủ nghề để kiếm sống. Ông, một người lãnh lương gần 4 cây vàng/tháng hồi trước 1975, kể lại cuộc sống về sau trong tập sách “Những Trang Đời” do Hội Nghiên cứu Dịch thuật xuất bản: 16:30 tan sở; 17:00 đến Trung tâm ngoại ngữ; 21:00 về, ăn qua loa rồi phụ vợ gọt thơm, gọt ổi để sáng còn kịp đi bỏ mối. Nhiều hôm, 21:00 dạy ra, bánh xe bị xẹp, phải dắt bộ 9 km về nhà tự vá để tiết kiệm 3 đồng! Nhưng, sự khốn khó của cuộc sống không phải là tất cả.
Ông Huỳnh Kim Báu kể, năm 1978, khi có nhiều trí thức bỏ nước ra đi, ông Võ Văn Kiệt đã gặp gỡ trí thức Thành phố, kêu gọi họ ở lại. Ông nói: “Anh em cố gắng ở lại, trong vòng 3 năm nữa, nếu tình hình vẫn không thay đổi, tôi sẽ đưa anh em ra phi trường”. Lúc đó, GS Nguyễn Trọng Văn đứng lên trả lời ông: “Chúng tôi sẵn sàng ở lại, nhưng nếu 3 năm năm nữa mà tình hình không thay đổi thì tôi cho rằng người ra đi không phải là chúng tôi”. Câu nói của GS Nguyễn Trọng Văn gây rúng động. Tối hôm ấy tại văn phòng Thành ủy có một cuộc họp, Huỳnh Kim Báu được mời dự. Các ý kiến phê phán GS Văn hết sức gay gắt, có người đề nghị: “bắt”. Ông Báu kể, Sáu Dân làm thinh, nhưng cặp mắt đăm chiêu. Cuối cùng, ông nói: “Sau khi nghe anh Văn nói, tôi cũng bị sốc, rất sốc. Nhưng rồi suy nghĩ, tôi thấy, anh Văn đã phát biểu rất nghiêm túc. Tôi cho rằng, nếu 3 năm nữa mà tình hình không thay đổi thì rõ ràng người ra đi không thể là các anh ấy”. Kết luận của “Sáu Dân” khiến cho mọi người im lặng và nhờ kết luận đó, GS Nguyễn Trọng Văn đã không bị bắt.
Năm 1977, một lần, hệ thống nước máy của Thành phố bị đục, ông Võ Văn Kiệt mời các nhà trí thức tới hiến kế. Nhiều người phát biểu, riêng ông Phạm Bửu Tâm ngồi im. Ông Kiệt hỏi: “Sao vậy anh Tâm?” Ông Phạm Bửu Tâm là một nhà giáo dục rất được kính trọng. Ông Tâm cũng rất quý ông Kiệt nhưng có lẽ là đã dồn nén lâu lắm, ông đứng dậy, nói: “Từ ngày mấy anh về, cái đầu trí thức khỏe, vì cái gì cũng đã có mấy anh nghĩ hết. Nước là chuyện mấy anh đâu phải chuyện tụi tui”.
Những câu nói như vậy không làm cho ông Võ Văn Kiệt, lúc đó đang nắm “quyền sinh quyền sát” tại Thành phố, để bụng. Ông nhận thấy ở đấy sự đau đớn của giới trí thức. Ông biết, những người như kỹ sư Phạm Văn Hai không chỉ tiếc những tài sản bị “cải tạo”, mà còn không chịu được khi nhìn những nhà máy, khi “rơi vào tay cộng sản”, bị quản lý cẩu thả, chất lượng sản phẩm xuống cấp. Những người như GS Châu Tâm Luân, Dương Kích Nhưỡng thì xót xa về một vấn đề khác lớn hơn. Ông Kiệt kể: Anh Dương Kích Nhưỡng nói với tôi, “Ý của các anh rất tốt nhưng các anh không làm được”. Tôi hỏi vì sao, anh Nhưỡng nói, “Đất nước phải được quản lý theo luật chứ không thể theo tinh thần nghị quyết”. Cho tới hàng chục năm sau, khi nhớ lại thời điểm này, ông Kiệt nói: “Đau lắm, để họ ra đi là đau lắm! Nhưng, mình biết, cái cách của mình lúc ấy không thể nào giữ được họ”.

Khát Khao Tri Thức
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Ông Võ Văn Kiệt chưa bao giờ được đến trường một cách chính thức. Từ năm lên sáu, lên bảy tuổi, ông Kiệt, khi ấy có tên là Phan Văn Hòa, Chín Hòa, thường theo cha nuôi lênh đênh đi gặt mướn cho các điền chủ dọc sông Tiền, sông Hậu. Công việc của Chín Hòa là giữ ghe hoặc “mót” lúa. Năm tám tuổi, Chín Hòa mới được đi học. Lớp học do những gia đình trung nông, địa chủ, sau ngày mùa, cất trại, rước thầy về dạy, nên tiền học chỉ phải trả “rất nhẹ”. Ông Hai Mẹo, một trong hai người thầy “dạy mùa” của Chín Hòa, kể: “Năm 1932, lấy được cái certificat, tôi về Đình, ông chú thấy tôi có chữ, kêu tôi dạy cho trẻ con lối xóm. Chín Hoà, thông minh và ăn nói lễ độ lắm. Nhưng dạy được hai năm thì tôi cũng hết chữ, rồi thôi”. Lớp học thứ hai của ông là do những người truyền giáo tới ấp Bình Phụng, quê ông, mở. Ông học ở ngôi trường này khoảng một năm. Tuy nhiên con đường tìm kiếm tri thức của ông Võ Văn Kiệt không dừng lại ở đấy.
Khi tham gia cách mạng, được dự những cuộc họp của Uỷ Ban Kháng chiến Nam Bộ, nghe những bậc trí thức như Nguyễn Văn Hưởng, Ung Văn Khiêm, Phạm Ngọc Thuần…. nói, ông Võ Văn Kiệt thấy có một khoảng cách rất rõ giữa mình và những bậc trí thức đó. Ngay từ trong kháng chiến ông đã miệt mài đọc sách và học hỏi từ những bậc trí thức, cho dù có nhiều người chỉ là cấp dưới của ông.
Sau ngày 30-4-1975, ông không mang nguyên cái “thế” của một nhà lãnh đạo kháng chiến xuất sắc từ trong rừng trở về. Ông không ngần ngại học hỏi từ những người trí thức Sài Gòn cũ. Trong đó có những người đã từng là quan chức cao cấp trong chế độ Sài gòn như tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo, tiến sỹ Nguyễn Xuân Oánh… Ông nhìn thấy ở họ phẩm chất của những người yêu nước và rất tự trọng. Hồi đó, một vị lãnh đạo thấy ông gần gũi với những quan chức cao cấp của chế độ cũ, muốn giữ cho ông, ra lệnh: “Đó là CIA đấy”. Ông trả lời: “Lúc nào anh đủ bằng chứng họ là CIA hãy đưa tôi, chính tôi sẽ bắt họ”. Những kiến thức về kinh tế thị trường của các ông như Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Xuân Oánh, những người đã từng là phó thủ tướng trong chế độ Sài Gòn, và của nhiều bậc trí thức Sài Gòn khác, mà ông có dịp tiếp cận rất sớm, tuy ngay lúc đó chưa dùng được nhưng về sau đã rất hữu ích với ông.
Năm 1989, khi ông đang là Phó Chủ tịch thứ Nhất Hội đồng Bộ trưởng, được giao chủ trì công tác cải cách hệ thống ngân hàng, ông Kiệt đã thiết lập một nhóm chuyên gia bao gồm cả những người đã từng hoạt động trong hệ thống ngân hàng Sài Gòn. Hai “tác giả” chính của Pháp lệnh Ngân hàng thời đó chính là hai chuyên gia được ông mời từ Sài Gòn ra: ông Huỳnh Bửu Sơn và ông Lâm Võ Hoàng.
Năm 1990, khi đại diện Việt Nam lần đầu tiên tham dự Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Davos, Thụy Sỹ, ông kể: “Tôi không yên tâm với bài phát biểu do anh em văn phòng chuẩn bị. Anh em giỏi nhưng hiểu biết về phương Tây chưa nhiều”. Ông đã không ngần ngại đưa bài phát biểu của mình vào Sài Gòn nhờ tiến sỹ Nguyễn Xuân Oánh đọc lại. Đồng thời, ông cho bà Tôn Nữ Thị Ninh liên hệ mời tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo lúc này đang ở nước ngoài bay đến Davos. Như vậy, trong chuyến đi tới phương Tây lần đầu tiên ấy, ông có không chỉ là một người bạn mà còn là một “cố vấn” ở bên. Trước chuyến đi, ông cũng nhờ bà Tôn Nữ Thị Ninh tư vấn về trang phục. Đó là thời điểm Việt Nam bắt đầu đổi mới và Thế giới bắt đầu nhìn thấy một nhà lãnh đạo “cộng sản”, từ trong cách ăn mặc, phát biểu, hết sức thân thiện và không có nhiều khác biệt với thế giới bên ngoài.

Sự Trân Trọng Chân Thành
Tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo kể, cách đối xử của ông Võ Văn Kiệt gần như khác hẳn với nhiều nhà lãnh đạo Thành phố lúc đó. Ông nhớ, những năm sau 1975, ông ở lại nhưng rồi không được sử dụng, đôi khi cả ngày không có việc gì làm. Nhưng, khi nghe một vị lãnh đạo điện thoại bảo: “8 giờ sáng nay mời anh lên tôi gặp”, ông đã trả lời: “8 giờ tôi bận”. Ông Kiệt không bao giờ cư xử như vậy. Cho dù đang ở vị trí đầy quyền lực và lớn tuổi hơn, khi nào ông Kiệt cũng gọi tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo bằng “ông”. Những khi muốn gặp ông thường trực tiếp nói chuyện điện thoại và bao giờ cũng hỏi trước: “ông tiến sỹ rảnh vào lúc nào?”
Một lần, ông Kiệt mời kiến trúc sư Ngô Viết Thụ cùng ông đi Angierie. Trên chuyến bay của hãng hàng không Air France, ông được xếp ở khoang hạng nhất còn KTS Ngô Viết Thụ, do sơ suất chỉ được mua vé ngồi ở phía sau. Ông muốn mời KTS Ngô Viết Thụ lên ngồi cùng nhưng không được. Ông “xin” phi hành đoàn cho được xuống hạng economy để ngồi với ông Thụ, thế là phi hành đoàn đã đồng ý để ông mời KTS Ngô Viết Thụ lên. Trong một chuyến đi khác cùng với KTS Ngô Viết Thụ ra Hạ Long, khi ông Thụ xúc động trước cảnh đẹp thần tiên, đích thân ông Kiệt đã lấy giấy và tự tay mài mực cho ông Ngô Viết Thụ vẽ.
Là một nhà lãnh đạo hết sức quyết đoán nhưng đồng thời, ông Võ Văn Kiệt cũng là người hết sức thận trọng, ông thường lắng nghe rất nhiều ý kiến khác nhau trước khi ban hành các quyết định của mình. Ông nói: “Kinh nghiệm của một nhà lãnh đạo là phải nghe rất kỹ ý kiến chuyên gia và đặc biệt, đã nghe chuyên gia thì phải nghe trực tiếp chứ không bao giờ nên nghe thông qua những người giúp việc”.
Cho đến những năm cuối đời, ông vẫn đọc rất nhiều, đọc cả những ý kiến chỉ trích ông gay gắt. Nhiều lần ông dặn những người giúp việc, nếu như những người chỉ trích ông về nước, hãy mời họ tới gặp ông. Ông trân trọng và muốn trao đổi sâu thêm về những khác biệt, với họ.
Bằng sự trân trọng tri thức và các bậc trí thức một cách chân thành. Ông tìm thấy ở họ, không ngừng, những điều mới mẻ. Và đặc biệt ông kiến tạo được rất nhiều mối quan hệ bè bạn với các nhà trí thức. Đó là lý do mà người ta có thể tìm thấy ở ông không chỉ là uy lực mà còn là sự thông tuệ. Và đặc biệt, ông có được từ những người đã gặp và làm việc, không chỉ là sự kính trọng mà còn là sự thân thiện. Sự thân thiện của một con người vẫn thường được gọi: “Anh Sáu Dân”.

Huy Đức

BÁC SÁU (I)

Cả nhà đọc bài này nhé. Người viết: Huy Đức

"Anh Sáu Dân"

Sáng 24-5, Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhập viện để rồi đi mãi. Buổi làm việc chiều 23- 5, giờ đây, đã là “buổi làm việc cuối cùng” của ông. Hôm ấy, trong cơn mưa không dứt, ông say sưa nói về vai trò của người trí thức trước những vấn đề của đất nước. Những ai đã từng biết đến Võ Văn Kiệt, người chứng kiến một đội ngũ trí thức trước năm 1975 hăm hở ở lại Sài Gòn để rồi, sau đó, lặng lẽ rời bỏ Sài Gòn. Mới hiểu, vì sao ông có thể để lại dấu ấn sâu đậm và được các bậc trí thức quý trọng.
“Để Tôi Đưa Anh Đi, Đừng Vượt Biên Nguy Hiểm”
Năm 80, trong khi GS Chu Phạm Ngọc Sơn đang đi công tác ở Liên Xô, một người con của ông “vượt biên” không thành. Phải sống ở Sài Gòn thời ấy mới cảm nhận được sự dữ dội của hai từ ấy, “vượt biên”. Trở lại Sài Gòn, ông Kiệt nói với giáo sư Sơn: “Để cháu đi như vậy, có gì, tôi với anh có tội”. Vợ GS Chu Phạm Ngọc Sơn là một dược sỹ, đang làm ở một bệnh viện lớn, “giải phóng” vô, bà được xếp vào thành phần “bóc lột”, bị thay thế bởi một người yếu kém về chuyên môn. Con gái ông, sau này trở thành một bác sỹ giỏi ở Mỹ, những năm ấy, thi vô dự bị y khoa không đậu. Cho dù ông vẫn quyết tâm gắn bó với chế độ mới, lòng tin của vợ con ông vơi dần.
Biết chuyện, Ông Võ Văn Kiệt thỉnh thoảng qua lại, trò chuyện với gia đình giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn, nhưng ông nhận ra mình bất lực. Ông Kiệt nói với giáo sư Sơn: “Thôi, anh cứ để cho cô ấy và mấy cháu đi, đi chính thức. Bên đó, có điều kiện cho các cháu học hành. Sau này, nếu các cháu trở về thì tốt, nếu không, tôi với anh cũng được làm tròn bổn phận”.
Cũng trong những năm ấy, ông Kiệt cho gọi Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Huỳnh Kim Báu lên, dặn: “Anh nghe ngóng, anh em trí thức lỡ ‘đi’, nếu có bị bắt ở đâu, anh phải lãnh về”. Ông Huỳnh Kim Báu nhớ lại: “Một lần, nhận được tin công an Bình Thuận bắt giam kỹ sư Dương Tấn Tước về tội ‘vượt biên’, ông Kiệt cấp giấy cho tôi, ra Bình Thuận ‘di án’ về TP HCM thụ lý”. Ông Báu kể, khi bước vô trại giam, anh Tước thấy tôi, mừng quá định kêu lên, tôi phải giả vờ làm mặt lạnh, bước tới, còng tay anh Tước. Dọc đường, tôi cứ phải làm thinh mặc cho kỹ sư Dương Tấn Tước ngơ ngác. Qua khỏi Bình Thuận, tôi mới mở còng và giải thích: “Công an Bình Thuận mà biết, người ta chụp đầu cả tôi”.
Đích thân ông Kiệt nhiều lần đến các trại giam để bảo lãnh các trí thức. Theo ông Phạm Văn Hùng và Nguyễn Văn Huấn, hai người giúp việc thân cận thời đó của ông, hình thức “xử lý” đối với những trí thức vượt biên của “Anh Sáu Dân” là kêu tụi tôi đích thân đi làm lại hộ khẩu và sổ gạo cho họ. Một trong những trí thức mà ông Kiệt rất quý trọng là kỹ sư ngành dệt Phạm Văn Hai. Khi ông Hai vượt biên bị bắt, ông Kiệt vào trại giam, nói: “Khi nào không ở lại được nữa hãy nói với tôi, anh đừng đi như thế, nguy hiểm lắm”.

Thứ Năm, tháng 6 12, 2008

Luận về cái thú đi, chơi

Bắt đầu vào kì "mặc niệm" mà viết về "thú đi chơi", có khi không hạp lắm, khéo lại bị phê bình. Nhưng trộm nghĩ "sinh, lão, bệnh, tử" cũng là lẽ thường trong một kiếp luân hồi. Tử là sinh, rồi sinh lại tử. Sinh sống, bao gồm cả đi chơi, sao cho đẹp để tử cho ngon cũng là một điều nên làm. Vậy ta cứ mạnh dạn viết dăm điều về cái thú đi, chơi.

Chả là thỉnh thoảng, như đến hẹn lại lên, anh Chí thả ra một chuyến đi chơi. Cứ xem đấy thì biết anh thích các trò đòi hỏi những kĩ năng không bình thường, nay lặn biển, mai nhẩy dù. Mà anh em, nói chung là bình thường, thì ít người có thể thông cảm được. Hoan hô xong, chả biết chia sẻ cái gì, ngoài nỗi ... sợ hãi. Không nói về cái thú "không trọng lượng" khi ở trong nước hay trong không khí, vì thực ra các cảm giác lạ về vật lí cũng chỉ hấp dẫn cơ thể được một vài lần. Có lẽ cái thú sống một mình vào lúc đó mới là cái dài lâu của anh Chí. Mà điều này, những cái thú của sựđi, chơi, thì nên bàn.
Bởi vì anh em ta đều đã vào lúc xế chiều. Như người ta thường nói nếu có giàu thì đã giàu rồi, nếu có sang thì đã sang rồi, giờ có "cố" cũng không "thêm" được. Thêm nữa, gia đình có ổn thì ổn rồi, nếu anh nào có phải làm lại thì cũng đã vài ba lượt. Nói chung bây giờ là lúc có thể nghĩ cho mình.

Thế cho nên anh em ta dạo này sinh chứng "khà khà". Không chỉ trong Nam, ngoài Bắc này cũng rất mang tiếng ... đúng. Cái cụm từ "ăn nhậu quần quật" ban đầu nghe có vẻ ... tự hào. Bạn bè đông lắm, vui lắm, bữa nào cũng có cuộc nhậu. Đến hồi bị phê phán "70% nội dung blog là ăn nhậu" có chết không cơ chứ! Cũng phải thông cảm, gặp nhau mà chỉ cà phê kiểu "đôi khi" thì làm sao mà lâu được. Uống vài lít cà phê thì vừa chán, vừa coi chừng ngộ độc bắp rang.
Ấy là cái thú chơi mà không đi. Cái này thường nhất, ai cũng làm được, mấy lần một tuần. Nhưng khó cải tiến chuyện không uống rượu bia mà lại vui được lâu lâu. Mà lâu quá, như giao ban hưởng lạc từ 17h tới 22h thì cũng lại quá tệ. Không ngắn không dài, vừa phải quãng đến 19h có lẽ là thích hợp cho các cuộc gặp thường kì?

Chơi mà phải đi có cái hay của nó. Vừa ngồi tán chuyện lâu lâu trên ô tô mà anh em lại không phải uống gì cả, chỉ có xe uống ... xăng. Lâu rồi nhóm bạn xấu ít đi những chuyến như thế này. Vừa thăm danh lam thắng cảnh, vừa xem cảnh vật bên đường.
Những chuyến đi chơi càng xa thì càng cần thời gian và càng khó tổ chức. Nếu chuyến đi không lấy khám phá điểm đến làm trọng mà chỉ đi cùng nhau nói chuyện cho vui kết hợp thăm thú, thì đương nhiên là phải phối hợp được thời gian để mà cùng nhau đi. Chắc có lẽ là kiểu các anh Nhân ve, DS, HCQ, Vĩnh Định, X.Minh, ... đi về Bình Định; hoặc như tôi thỉnh thoảng đưa bạn đi Yên Tử. Ấy là đi mà mục tiêu bầy đàn đặt lên hàng đầu, chí ít thì cũng là quan trọng.

Nhưng còn một kiểu đi khác, ấy là khám phá. Nơi nghe danh đã lâu mà chưa từng đến, hoặc nơi từng sống nhưng nhiều năm không trở lại, đã thành chốn xưa, không dễ mà đi được. Kinh nghiệm cho thấy có vẻ như anh em ta ít tổ chức những chuyến như thế. Hoặc có tham gia đi thì ở thế thụ động.
Những chuyến đi thế này không nên đặt bầy đàn lên hàng đầu. Quan trọng nhất là cảm nhận của bản thân mình. Vậy thì hãy tìm những cơ hội mà mình có thể đi rồi hãy tính tới bạn đồng hành. Tôi vẫn nghĩ "đùa nhưng mà thật" rằng anh Chí cuối cùng cũng chỉ hưởng thụ cái "một mình" khi lặn trong nước, hay rơi trên trời trong một chốc lát. Cái đó chưa giỏi bằng tôi hưởng thụ cái một mình giữa chốn đông người trong suốt cả ngày. Bởi vì mục tiêu của mình là đi và cảm nhận.
Có anh khi được rủ đi luôn hỏi "với ai, đi đâu, làm gì, có gì ở đó". Nhiều khi mình không biết trả lời thế nào. Bởi để biết các thứ đó mới là mục đích chuyến đi.
Rồi đến một lúc mới chợt nhận ra đi một mình thật ... sướng. Không phải nhân nhượng và thoả hiệp đi đâu, làm gì trong một chuyến đi với bạn đồng hành. Lại có thêm cảm giác mình có thể tự do làm một con người khác; có ai biết mình là ai.
Không có ý thức "thượng tôn khám phá" thì làm sao tôi có chuyến một mình leo chân lên nghìn mét chùa Đồng Yên Tử rồi lại leo xuống trong hơn 5 giờ đồng hồ; làm gì có chuyến thả hụt mình vào lễ hội người Mông ở Mộc Châu, đến nỗi chuyến đi 12 giờ thì mất 10 giờ lái xe 400km 1/2 là đường núi lên cao nguyên 800m trên mặt biển phát hiện ra một nơi đáng đi lại chỉ để thưởng thức và chia sẻ. Rồi chuyến Côn Đảo 3 ngày một mình lang thang khi xe máy thuê, khi lội bộ, ăn 7 bữa cơm bình dân 10 nghìn/bữa vì không phải mùa du lịch chả có hàng quán gì.
Những chuyến đi như thế cần sự khám phá từ trước khi lên đường, để dự cảm về nó. Và cảm nhận khi đi sẽ thú vị hơn. Như chuyến đi Quế Lâm năm ngoái. Các tài liệu có thể tham khảo là chuyến đi năm 2003, bản đồ Quế Lâm còn lưu giữ được, và thậm chí hình thực địa lấy qua GoogleEarth. Và khi được tin Nam Ninh không có chỗ nghỉ đêm thì phương án Liễu Châu được đề xuất vì trên GoogleEarth nó vừa phải về đường đi cũng như ít thông du lịch xem được trên mạng.
Nói chuyện với Hồng Hải, cậu hoàn toàn thông cảm. Chuyến vào Nam vừa rồi, muốn đi khám phá miệt vườn, cậu lẳng lặng ra trạm du lịch lấy một tour, đi một ngày, thoả mãn. Cái đó có thể chưa là gì với các anh có quê. Nhưng như thế cũng là được với người chưa biết gì, mà lại chủ động.
Hơn thế nữa thì mình chưa đạt được. Tôi có một người bạn dòng giống con nhà đồ nho (giống hai anh Chí). Thấy tôi hay đi, tới chùa chiền cũng nhiều, lâu lâu lại hỏi có biêt chùa này đền kia tích là gì? Bao giờ tôi cũng lắc, vì mình đâu có sâu sắc tới độ bỏ cả giờ đồng hồ hỏi chuyện ông sư, bà từ về sự tích ở đó. Động tác thường làm nhất là máy ảnh số chụp bảng giới thiệu để về "nghiên cứu". Xem ra sắc độ của khám phá lại là một câu chuyện khác, có vẻ còn khó tiếp cận hơn nữa mà nếu bầy đàn thì chắc chắn không thể đạt được.

Viết một hồi đọc lại không chắc có được cái ý nào không. Tóm lại vẫn là chuyện xúi nhau đi vào lối nhỏ, không những thế lại còn đi một mình. Cứ thử đi, ít ra cũng tự thấy mình khác.

Những mẩu chuyện về chú Sáu Dân

1. Chiều qua gọi vào cho chị Quyên thì được chị kể lại: "Cách đây đúng 2 tháng, biết chú mệt chị lại thăm. Chú thăm hỏi nhiều chuyện gia đình và cả chuyện anh Trỗi:
- Thế giờ Trỗi yên nghỉ ở đâu?
- Dạ, ở Nghĩa trang nhân dân thôn Văn Giáp, gần ngã ba Giồng Ông Tố, Q2 ạ.
- Vậy à? Thôi, chú nhường phần đất tổ chức dành cho chú ở Nghĩa trang thành phố trên Thủ Đức. Chú đâu cần dùng.
- Dạ không. Sau khi mất, anh phải di chuyển mộ đến mấy lần nên cháu không muốn làm anh thêm đau, cứ để anh yên nghỉ tại đây. Thành phố cũng đã dành cho anh 1 chỗ ở Nghĩa trang liệt sĩ, phòng khi khu nghĩa trang hiện nay bị quy hoạch lại thì đã có chỗ.
Nghe vậy chú gật đầu yên tâm".
Câu chuyện về chú Sáu Dân, ba của LS Võ Dũng như thế đó. Rất gần gũi, giản dị, rất gần với nhân dân!

2. "Cả Bệnh viện Thống Nhất xôn xao vì biết ông vào điều trị. An ninh được kiểm sóat rất gắt gao. Khi đưa ông ra ô tô đi Sing, nhiều người đang có mặt ở bệnh viện đi theo sau - trong số đó có cô bé giúp việc cho ông già vợ tôi. Khi về nó xúc động kể lại "Chúng cháu thấy ông khóc, vẫy tay chào mọi người rồi lau nước mắt!".
Chuyện từ một cô bé chân quê nhưng ý nghĩa thật lớn lao - ông thương dân và được dân thương!".
(Dương Minh)

Mời anh chị em cùng góp chuyện!

Thứ Tư, tháng 6 11, 2008

Keo kiệt bị trả tiền hai lần

Thứ Bảy, Chúa nhật vừa rồi tôi lặn (underwater) ở Nha trang, đi với CLB Vinadive. Tôi xuống 18m sâu, lòng vòng 51 phút/lượt với bình nạp 200 at khí, khi lên còn dư 60 at, tốt. Làm "binh nhất lặn" oai thật, muốn gì làm nấy, lại có một "thượng sĩ lặn" hưởng lương "chuẩn úy" cắp tráp bơi trước dọn đường. Có một lúc tôi chui vào giữa vòng vây của một "mảng" cá dày đặc - chừng vài ngàn con to cỡ bàn tay - chen chúc nhau bơi xoay vòng, y như trong xinê. Chuyến lặn thật thú vị.
Tới lúc lên tàu mới biết mấy tay "binh nhì lặn" chỉ phải nộp 5 trăm vnd/2 lượt lặn, trong khi tôi "chịu" giá hơn 6 trăm/2 lượt. Bực mình. Mình thi lấy bằng cốt để lặn re rẻ một chút, không dè tụi nó "đẽo" thêm trăm mấy.
Về đất liền, tôi lập tức dạo qua mấy CLB khác để "đối chứng". Thằng CLB Coco nói ở đây "binh nhì" 60usd/2 lần, "binh nhất" trở lên thì 40usd/2 lần, với lí do là "binh nhì" phải có người đi kèm rất căng thẳng, trách nhiệm cao nên phải lấy cao, còn anh có bằng thì "vô tư". Mò sang CLB Vinaexplore thì "binh nhì" giá 6 trăm mấy, "binh nhất" trở lên giá 4 trăm rưởi với lí do cũng như thằng Coco. Tất nhiên với kẻ có bằng thì thằng Coco sêm sêm giá với thằng Vinadive, nhưng mà ... rõ ràng họ thống nhất ở chỗ, anh có bằng cấp trả tiền ít hơn anh không bằng cấp. Mẹ kiếp, chắc thằng Vinadive thấy khách quen chém đẹp. Tôi bèn tốc thẳng sang CLB Vinadive yêu cầu giải thích. Cô bé nhân viên lúng búng "vì CLB tạo điều kiện cho người Việt nam tiếp cận với môn lặn nên lấy rẻ (chắc lấy giá vốn), còn có bằng cấp thì tụi con lấy theo giá quốc tế". Vậy thì chú lấy bằng để làm gì?
Bữa sau tôi "đào ngũ", qua CLB Vinaexplore. Rẻ, sướng. Tới lúc lặn thì khách ba chủ nhà một (ba khách với một "thượng sĩ" hay "chuẩn úy" gì đó bơi trước dọn đường). Bơi ở độ sâu 14m chừng một đỗi, tôi và một vị khách ra hiệu "xuống nữa chứ" nhưng vị khách thứ ba không đồng ý, thế là ... bơi ngang. Bơi chừng hơn 40 phút, lại một ông hết khí (đồng hồ bình về vị trí "dự phòng"), thế là cả nhóm ... nổi lên mặt nước. Lên là hết, không lẽ bắt thằng "thượng sĩ" đi tiếp với mình.
Về tới khách sạn, tôi ngẫm mà tức cười. Nơi đắt hơn thì mình được tận hưởng theo ý muốn, còn nơi rẻ hơn một chút thì phải chấp nhận "nghị quyết tập thể". Thông tin công khai, tùy bạn lựa chọn, không ai lừa gạt bạn cả. Còn đám "binh nhì" thì chỉ được phép lặn 20 phút và tất nhiên chỉ với độ sâu không quá 6m, rõ ràng là bị trả tiền cao hơn kẻ có bằng như ... mình. Tôi bỗng nhớ một ai đó nói, hình như là tụi Nga "kẻ keo kiệt bị trả tiền hai lần".

Giới thiệu sản phẩm mới

Lần về Tp vừa rồi, được Anh Minh k3 tặng cho bộ đĩa DVD “Quế Lâm – ngày trở lại” và “Trở lại mái trường xưa”. Thật sự cảm động!

Với chuyến “trở về thành phố tuổi thơ”, ai cũng muốn ghi lại dấu ấn quá khứ còn sót lại. Tĩnh tâm sau chuyến đi, nhiều người biên tập lại những gì đã ghi nhận. Văn có, thơ có, album ảnh có và Hà “mèo” k6 từng làm hẳn 1 đĩa vidéo kỷ niệm… Anh em đã post lên blog các khóa.

Riêng với Anh Minh, anh tuyển chọn những thước phim, những tấm hình do anh em k3 (Võ Quốc Tấn, Nguyễn Khánh Tường…) thực hiện rồi biên tập lại và in ra đĩa. Đó là những hình ảnh sống động của đòan k3 trong đội hình nhà trường kể từ ngày xuất phát rời TpHCM, tới khi hội quân ở HN, qua cửa khẩu Bằng Tường tới thăm Nam Ninh - Thủ phủ tỉnh Quảng Tây và dừng chân ở Quế Lâm… Một bộ phim phóng sự và tư liệu ảnh sinh động có đầy đủ gương mặt 100 đại biểu thay mặt tòan trường giao lưu với thầy bạn Y Trung và Trường Kỹ thuật Hàng không (khu trường mới) trên nền những bài ca, bản nhạc - mà ngày còn là học sinh lính Trỗi ta thường được nghe.

Phải nói bộ đĩa được biên tập, dàn dựng rất công phu. Phần lời bình chưa có mà mới chỉ giới thiệu bằng bắn chữ. Nhưng như cách nói của Hà “mèo”: "Tuy chỉ là dân amateur nhưng chất lượng “rất chuyên nghiệp”!".

Xin cảm ơn! Giá như anh em đăng kí mua thì giá thành bao nhiêu?

Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt qua đời


Sáng sớm nay, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã qua đời tại một bệnh viện ở Singapore vì bệnh tuổi già, hưởng thọ 86 tuổi.
Đường dẫn VnExpress ngay sau khi đưa vào đây đã mất hiệu lực. Nhưng tin không chính thức có thể đọc tại VietnamNet.

Lại một lão đ/c, một phụ huynh đáng kính của bạn Trỗi ra đi.

Thứ Ba, tháng 6 10, 2008

ĐIỀU CẢNH BÁO CÁC BLOGGER BANTROI

Dương Minh

Chiều Thứ bảy vừa rồi tôi với A trưởng có cuộc đối thọai như sau:

  • Tuần sau anh sẽ đi Khà Khà.
  • Suốt ngày nghĩ đến khà khà, nói mãi rồi, vừa tốn tiền vừa chẳng được tích sự gì mà vẫn cứ khà khà.
  • Thì bọn anh cũng trao đổi nhiều, có thích Khà Khà lắm đâu.
  • Không thích mà mới cuối tuần này đã có kế họach khà khà cho tuần sau?
  • Việc quan trọng như thế thì cũng phải có kế họach rõ ràng chứ! Mà Khà Khà là chuyện lớn của xã hội đâu phải chuyện lớn của gia đình mình mà em làm to chuyện thế?
  • Anh nói sao, khà khà mà không là chuyện lớn của mỗi gia đình à? Cứ khà khà đi rồi xem có táng gia bại sản không?
  • Này em đừng có quá lời. Phận mình mỏng, mình tính chuyện nhỏ, chứ đâu có phận lớn mà nói đến chuyện đại sự.
  • Anh nói đúng, người ta nhiều tiền mới có điều kiện khà khà, mình đâu bằng người ta mà cũng bày đặt nay khà khà mai khà khà…
  • Anh đi Khà Khà là do công việc.
  • Trời ơi, lúc nào cũng nói là do công việc. Người ta khà khà ra tiền ra của, còn cái ngữ anh, bao năm rồi khà khà ra được cái gì. Nói khí không phải, xin lỗi anh, ra được cái đống mà con cún kia kìa nó còn chê!
.............

Đến lúc đó tôi mới tỉnh người hiểu ra A trưởng tôi nói “khà khà” là “khà khà” chứ không phải “Khà Khà”. Rõ khổ, chắc bây giờ vợ chồng nói chuyện với nhau cũng phải qua blog thì mới tránh được sự hiểu lầm!

Đi theo lối nhỏ

Lại chuyện vượt rào.
Mấy hôm này vào blog khó vô cùng. Nhớ hướng dẫn của Tổng quản, vào ô "G" (Google) bên phải, đánh "Proxy checker".
Vào "Proxy Checker - Check Proxy Tool" sẽ hiện lên vài proxy mới nhất có thể dùng.
Thử chọn 1 proxy. Xọet 1 cái là OK liền! Vọt tiến.
Vậy góp kinh nghiệm cùng anh em. Nhớ ông bạn DMĐ từng dạy học trò, nay "chế" 1 tí thay cho lời bình:
Không ai ngăn nổi lòng ta
Không ai ngăn nổi tình ta bằng... "prô-xì"
(Gốc: Không ai ngăn nổi lời ca bằng... "đờm"!).
Khiếp, nhưng lại đúng sự thật!

Thứ Hai, tháng 6 09, 2008

GỬI DƯƠNG MINH

Xin lỗi Dương Minh vì cuối tuần cùng mấy thằng bạn sang Áo xem đội nhà . Vừa về đến nhà sáng nay mở máy thấy ngay đơn đặt hàng của JM làm thơ về Putin . Quả thật hơi khó vì đây là người nổi tiếng . Putin không những được dân Nga yêu quí mà rất nhiều người VN ta cũng tôn trọng bởi những thành quả mà Putin đã đem lại cho nhân loại . Mà trong đó có rất nhiều các anh em của trường ta cũng được đào tạo tại nước Nga xô viết cũ .Nhưng để tôn trọng hợp đồng vậy cũng xin tăng JM bài thơ về Putin nhưng ít thời gian quá nếu có gì chưa ưng ý mong các anh em cho ý kiến nhé.

Tôi nào đẵ gặp Putin
Cái ông được Cụ Lê Nin đỡ đầu
Giỏ juiđô ,biết võ tầu
Những mong nước mạnh ,dân giầu ấm no
Không dành miếng lớn phần to
Đục khoét của nước về cho gia đình
Thủy chung giữ trọng chữ tình
Công ,tư giải quyết nghiêm minh làm đầu
Tiếng thơm lan cả năm châu
Tài giỏi như thế đâu đâu cũng cần.

Dương Minh ơi vì thời gian có hạn nên nghĩ đến đâu viết đến đấy thôi cạn hết ý thơ rồi mong các bác làm tiếp hộ hẹn lần sau nhé.

"Bên lề hội nghị"

Lấy cái tít cho nó oai, chứ cũng chỉ là chuyện hóng hớt cuộc họp chiều hôm qua của Ban LL Trường ở Vườn Treo. Nhờ thế mà thêm một số người biết đến "giao ban hưởng lạc", khéo lại sắp đông vui thêm?
Thầy Chi Phan, các anh Bùi Vinh k3 trưởng ban, Thái Chi k3 thư kí, Lữ Thái k3, Mạnh Thắng k7, Vinh sái k5 uỷ viên tài chính, Vinh NQ k8, Bùi Thắng k8, HT và Cát Thịnh k4, VTM tạm thay mặt c11. Không biết có thiếu ai.
Có bàn nhiều chuyện, từ quỹ trường thâm hụt bổ đầu các khoá đóng góp cho kì "kế hoạch 5 năm 2006-2010", tổng kết báo cáo các hoạt động nhớn như chuyến đi thăm lại QL năm ngoái, ... đến các việc "lưu vết" bằng bia kỉ niệm ở các nơi đã từng, hoặc tặng nhà văn hoá tại xã Mỹ Yên, ...
Mặc dù đã trình bày một quan điểm rất dè dặt về tổng mức đầu tư chỉ nên vài chục triệu (kiểu nhà tình nghĩa), cho đến phương án Trỗi và nhân dân cùng làm (kiểu dự án tài trợ có đối vốn), cuối cùng tôi cũng biểu quyết cho phương án tài trợ trăm phần trăm với tổng mức 300 triệu đồng cho nhà văn hoá xã Mỹ Yên. Thế mới thông cảm cho các ĐBQH có tiến bộ vượt bậc về nhận thức trong việc bỏ phiếu sáp nhập Hà Nội vào Hà Tây.
Sách SRTKL 3, mọi người tán đồng sáng kiến của thầy Chi Phan. Ấy là làm sách "lai", không hẳn chỉ là văn mà cũng không là sách ảnh. Nếu chỉ là văn, thầy lo anh em đã cạn vốn. Nếu chỉ là ảnh, ắt phải là ảnh in đẹp, sợ không có tiền. Vậy thì ảnh vừa đủ xem, văn thuyết minh cho ảnh. Có cái hay của nó.
Chờ vài hôm sẽ có thông tin chính thức của Ban LL Trường đưa ra, đây chỉ là tin rò rỉ nhanh cho mọi người.

Thứ Bảy, tháng 6 07, 2008

Bài thơ hồi đáp 39 năm chưa gửi

Tôi nhận được thư từ một người không quen biết, nguyen honhu, và chép nguyên nội dung vào đây để trân trọng giới thiệu với bạn Trỗi. Người bạn honhu nhắc tới chắc là Trần Xuân Lăng. Vì tôn trọng sự riêng tư tôi xin không tiết lộ địa chỉ thư điện tử của honhu khi chưa được phép. Hữu Thành

Gui anh Thanh,
Da tu lau toi muom tim nguoi ban hoc cung khoa 3 voi anh trai toi la nguoi da viet tang toi mot bai tho rat dai va cung rat hay ve Chu Tich Ho Chi Minh nam 1969.Toi khong he biet mat ma chi biet duoc cai ten cua anh.Qua bantroi blog toi biet anh ay gio da di xa va toi khong con co hoi gap go nua.That tiec!Da co lan toi dinh post bai tho cua anh len blog de xem anh ay co nho duoc nhung van tho cua minh khong vay ma cu lan lua mai de den luc nay ..Ngay sau khi nhan duoc tho cua anh Lang toi co viet vai dong dap tu nhung nao co gui .Hom nay toi xin chep lai de to tam long voi mot nguoi ban tho khong bao gio biet mat nhau
ANH,
Anh giu cho em mien Nam que me
Anh giu cho em mau sen dep de
Thong nhat tro ve em se cung anh
Giua ngay thu trong xanh
Hai ngan hoa kinh dang len Bac
Khi dan toc ngat ngao khuc hat
Bay len
Thap Muoi dep nhat bong sen
Nuoc Nam dep nhat co ten Bac Ho!

Anh nào cũng tít

Dương Minh

Trong khi chờ đợi AMK3 làm phóng sự ảnh buổi họp mặt giao lưu tối 5/6 xin công bố
tấm ảnh tại thời điểm cuối cùng: GẶP SUỐI ANH NÀO CŨNG "TÍT"

MỘT CHÚT CHUYỆN RIÊNG TƯ (Tiếp theo)

Dương Minh

Tôi xin tiếp tục về câu chuyện Putin. Chẳng là hôm đó sau khi làm khỏang dăm chai bia tôi hơi bị phấn kích. Quên béng cái điều mình tự nhủ lúc buổi chiều, vừa về đến nhà tôi đã lên giọng “Hôm nay em có biết chuyện gì quan trọng không?”. Thật chẳng có cái dại nào giống cái dại nào, sự việc diễn ra đúng như kịch bản tôi đã mường tượng và tôi lại “thua trắng”!
Trước khi kể tiếp cũng mở ngoặc giới thiệu đôi điều về A trưởng của tôi. Trong gia phả còn lưu tại nhà thờ ở Hội An, hắn thuộc đời thứ 14, cụ tổ đời thứ nhất từ phương Bắc di cư xuống. May mà là đời thứ 14 chứ thuộc đời từ thứ 7 trở lên thì hắn quên đi cái chuyện làm A trưởng của tôi. Anh Hòang Mạnh Hùng (đã mất) – anh ruột Hòang Mạnh Cường K4, cùng đơn vị với tôi, vào năm 1979 đã bật mí “Anh đi thẩm tra, nó mà trước đời thứ 8 thì mày không được cưới nó đâu!”. Khi đó tôi nghĩ thầm “Nếu không được thì sao? Mình có nên đánh đổi bao nhiêu năm phấn đấu của cha mẹ và tương lai của mình không?”. Thấy rắc rối quá, tôi không thèm nghĩ tiếp.
Ông nội hắn là quan Triều đình Huế. Nhờ vậy ông già được học ở Quốc Học, làm bạn học cùng lớp với đ/c Tố Hữu và đàn em lớp dưới của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Bên đằng ngọai của ông già có người cậu ruột là đ/c Cao Hồng Lãnh tham gia cách mạng từ rất sớm (nguyên Phó ban đối ngọai Trung ương, hiện đã thọ trên 100 tuổi). Đến khi ra Hà Nội học tú tài và đại học, ông lại trở thành em rể của đ/c Nguyễn Thế Khánh (nguyên Phó ban bảo vệ sức khỏe BCT, Viện trưởng 108). Không biết tự giác ngô hay ảnh hưởng từ những hơi hướng nêu trên mà ông đã tham gia kháng chiến, vào Đảng và trở thành cán bộ cấp Sở của ngành lâm nghiệp hàng chục năm. Thời kỳ này ông còn có thêm niềm tự hào (ông thường nói thế) về một lãnh đạo cao cấp hiện nay đã từng là học trò của ông. Mặc dù gia đình thuộc tầng lớp quan lại nhưng ông đã giác ngộ CM triệt để đến lạ lùng. Hiện nay gần 90 tuổi, đang nằm trên giường bệnh chờ ngày ra đi, ông vẫn tâm niệm “Cả đời ba thanh thản. Ba không cho các con được tiền bạc nhưng ba đã lo cho các con có kiến thức và nhân cách!”. Cháu nội, cháu ngọai vào bệnh viện thăm ông, lúc nào ông cũng căn dặn “Thấy các cháu trưởng thành, có cuộc sống vững vàng ông rất tọai nguyện, đừng lo cho ông. Hãy giữ lấy nếp sống đàng hòang, đừng làm gì mang nhục cho bản thân và cho gia đình ta!”. Ông bà ngọai hắn cũng là Nhà buôn lớn ở Hà Nội. Nhờ vậy bà già khi theo chồng đi họat động đã mang theo mấy chục cây vàng, đủ để nuôi chồng và nuôi 4 người con trong suốt chín năm tham gia kháng chiến.
Tôi giới thiệu hơi kỹ về xuất thân của hắn vì bản thân tôi lúc nào cũng băn khoăn: tại sao trong con người hắn cái gien của thời ông, bà hai bên nội ngọai lại trội hơn cái gien của bậc cha, mẹ. Sinh ra, lớn lên và học tập dưới mái trường XHCN gần hai chục năm vậy mà ông, bà già kiên trì giác ngộ bao nhiêu thì hắn lại sốc nổi, thiếu kiên nhẫn bấy nhiêu. Từ thời những năm 90 trở lại đây cứ có cơ hội là hắn bài xích tôi không thương tiếc những điều mà hắn và tôi cùng được dạy dỗ nhưng chỉ còn tôi theo đuổi và cố bảo vệ.
Sau khi để cho tôi thao thao về bài báo “Putin: Người khôi phục niềm tự hào Nga”, hắn lạnh lùng đúng như tôi dự đóan “Ừ Putin như thế đã sao, còn các anh thì thế nào, đến bao giờ sẽ làm được như Putin?”. Sẵn hơi men tôi lại thao thao thế này, thế kia. Hắn nghe rồi phán “Này nhé, cái các anh nói là làm được thì không cần ai cố cũng có, bởi thế nó chỉ bằng 1/100 so với thiên hạ, báo chí phản ánh công khai rồi đấy”. Và hắn kết luận “Putin làm được, Putin đáng khen, Putin thật đáng kính trọng. Anh có biết vì sao không? Vì Putin đâu có cùng hội, cùng thuyền với các anh nữa!”.
Đúng là “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”, nghe tin Putin bỏ vợ hắn gán cái xấu xa ấy cho phe mình, đến khi nghe tin Putin được ca ngợi hắn lại tước đọat cái hòanh tráng ấy của phe mình. Hay là hắn đang đóng vai trò phản biện? Đến nước này tôi lại phải botay.com thôi!

Ảnh minh họa: Tháp tùng A trưởng đi Thái Lan

Thứ Năm, tháng 6 05, 2008

THEO ĐƠN ĐẶT HÀNG CỦA LÃO "TÔN GIA "

Chào lão "Tôn gia" chào bạn K Quốc,cũng xin gửi lời chào đến các bác có biệt hiệu "nặc danh". Nghe tin ông Oánh được phong trung tướng . Quân ta ai cũng có "tâm tư " cả.Riêng lão "Tôn gia" đặt tôi làm bài thơ về việc tướng Oánh được phong hàm trung tướng . Xin vâng lời ngay . Nhưng các anh em có thấy Cụ Nguyễn Du tài quá là tài .
Cụ đã nói rồi " Những điều trông thấy mà đau đớn lòng " Vâng đau lắm ,nhưng nghĩ mìng chỉ là thằng " Chân đất mắt toét " , mà nói như Hữu Thành thì chẳng nên đem chuyện ngoài chợ về nhà làm gì cho nhức đầu . Nhưng khổ một nỗi cha mẹ sinh ra mìng được làm cái thằng "Người " mà đã làm cái thằng "Người " thì cũng phải biết lẽ phải ,đúng sai , mà thấy sai thấy cái khốn nạn trước mắt mà không nói một lời cũng thấy mìng có lỗi .
Thôi thì nhân tiện có đơn đặt hàng làm bài thơ về việc ông Oánh được phong chức xin các bác cho "Nhà em " ngỏ nhời .
Được tin Ngọc Oánh lên trung tướng
Đương nhiên tướng Quắc phải dè chừng .
Ai đúng , ai sai. Ai mà biết ?
Chỉ thấy trâu bò húc lẫn nhau.
Tranh ăn , đấu đá tranh quyền chức
Nhân tình , thế thái ngẫm mà đau.
Nước ta . Lịch sử dân ta viết
Hãy chờ trang mới của hồi sau .

Chào các bác . Thơ làm tặng các bác chứ " Nhà em " không lấy tiền nhuận bút vì vậy mong các bác ai cần cứ đặt hàng .

HOAN HÔ TƯỚNG NGUYỄN VIỆT THÀNH

" Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân
Bâng khuâng nhớ Cụ thương thân nàng Kiều"
Tự nhiên được nghe mấy câu thơ của Tố Hữu về Cụ Nguyễn Du. Mà chẳng dấu gì các bác " Nhà em"
lại đồng hương với Cụ . Những lần về thăm quê đôi lúc cũng vào thắp hương cho Cụ . Cơ ngơi của Cụ bây giờ to và đẹp lắm không như ngày xưa đâu.
Thưa các bác .Ngày xưa ở quê tôi "ngừoi ta " mải lo công to việc lớn cho nên quên mất Cụ . Phần mộ của Cụ đúng chỉ là : "Xè xè nắm đất bên đường"
Mãi cho đến khi thầy Vương Trọng một lần về viếng thăm mộ Cụ mới chua xót viết lên mấy câu thơ
" Tưởng rằng phận bạc Đạm Tiên
Ngờ đâu Cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây
Nghẩng đầu cao, cúi mặt dầy
Mím môi tay nắm bàn tay của mìng
Một vùng cồn cát chống chêng
Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề! "
Phải từ đó" người ta "mới nhớ đến thân phận của Đại thi hào Nguyễn Du .Danh nhân văn hóa của thế giới và cơ ngơi của Cụ mới được như hôm nay .
Nhưng ở Cụ có hai câu thơ mà theo tôi hình như thời nào cũng đúng .
"Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng "
Đau lòng lắm khi Hà Nội sắp kỉ niệm 1000 năm nay bỗng trở thành trẻ thơ.Hôm nay là 4.6.008 nghĩa là Hà Nội ta mới sinh được 7 ngày
Đau lòng lắm khi mỗi ngày lại thấy những tin các quan tham ô tham nhũng vv...
Đau lòng lắm khi thấy các giá tri đạo đức ngày càng đi xuống . Thôi kể làm gì cho thêm đau lòng
Cuối tuần vừa rồi có ông bạn hỏi tôi ." Chả nhẽ tay Năm Cam trùm xã hội đen nói đúng "hắn nói "Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền"
Chả nhẽ không còn ai như tướng Nguyễn việt Thành nữa ư ? Buồn thay tướng Thành nghe đâu lại bị điều đi . Để nhớ về tướng Thành hôm nay tôi xin làm bài thơ ca ngợi ông

Hoan hô tướng Nguyễn việt Thành
Cùng đồng đội đánh tan tành Năm Cam .
Chính phủ ,quốc hội đã bàn
Phen này quét sạch gian tham bạo cường
Chiến ,Huy ,Hạnh, Ngọc bất lương
Tiếp tay phá hoại kỷ cương nước nhà .
Nhận tiền của lũ Thảo ma ,
Hiệp phò mã ,Trúc già Kim Anh
Năm Cam tội ác rành rành
Tham quan há miệng nên đành mắc quai
Lưu manh mặc sức ra oai
Giết người ,cướp của thằng Lai dọa đời ...
Gương bao liệt sĩ sáng ngời
Đồng chí đồng đội một thời thanh cao
Sáu điều Bác dậy hôm nào
Tham quan biến chất chúng nào thiết tha.
Nông dân chất phát thật thà
Vướng vào dự án cửa nhà mất không
Kéo nhau lên tận cửa "Công"
Mong chút công lý mà không thấy gì ,
Dân quê nghèo chẳng "Phong bì"
Làm sao qua khỏi cuộc thi trường đời
Ngày nay lắm chuột nhiều dơi
Còn đâu như trước ,một thời vì nhau
Bây giờ vàng lẫn cùng thau
Nhân tình ,thế thái nỗi đau ... làm người.
Và để nói với nhau một điều :
"Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi "
Nay thương quê hương vì trong cơ chế mới
Bọn tham quan đục khoét đua đòi
Không tin giở báo mà coi
An ninh thế giới sáng soi từng bài .
Thưa các anh các tên người trong bài thơ đều là các nhân vật trong vụ án Năm Cam .

Thứ Tư, tháng 6 04, 2008

Đạo HỒI

Đạo Hồi có tên “cúng cơm” là đạo Islam. Nguyên do là vì vào đời nhà Ðường, đạo Islam truyền vào khu vực Đông Á bắt đầu từ bộ tộc Uighurs ở Tân Cương, mà Uighurs theo phiên âm hán-việt là Hồi Hột, do đó gọi là đạo của người Hồi Hột, lâu ngày chỉ còn gọi là đạo Hồi. Hiện nay trên TG có khoảng 1,2 – 1,7 tỷ người theo đạo Hồi.

Người Hồi giáo tôn thờ Allah (theo tiếng Ả rập dịch ra là Thiên Chúa, Đức Chúa trời). Họ coi Cựu Ước và Tân Ước là kinh sách của Allah nhưng đã bị người Do Thái giáo và Cơ Đốc giáo làm lệch lạc đi và kinh Quoran là kinh thánh đã được điều chỉnh đúng.

Theo đạo Hồi giải thích : Con người đầu tiên, là ông Adam do Allah tạo ra để cùng loài người cai quản muôn loài ở trần gian. Khi Adam chết, con cháu ông, không còn ai chỉ bảo đã đi vào sai lầm và Allah phải gửi xuống những vị tiên tri để uốn nắn, “đào tạo lại” (họ là các nhà tiên tri, không phải thánh vì họ đều là con người đã được giác ngộ và thấu hiểu kinh thánh nên “nhìn” thấy tương lai). Hàng trăm vị đã được cử xuống như : Noah (người cứu muôn loài khỏi nạn Đại Hồng thủy), Abraham (Tổ phụ của dân Do thái và đạo Cơ đốc, bạn của Chúa trời), Moses (thánh của đạo Do thái), David (vua Israel) và Jesus (Đức Chúa con, giáo chủ đạo Cơ Đốc)…. Tuy nhiên, do loài người thiếu kiến thức, không thể tiếp thu và do khả năng của các vị này còn hạn chế, không truyền đạt hết được lời Allah, nên sai lầm vẫn tiếp tục. Do vậy, đến thế kỷ thứ 7, Allah quyết định giác ngộ cho Mohammed, và biến ông trở thành nhà tiên tri hơn hẳn những vị tiền nhiệm.

Mohammed (570 632) sống tại nơi là Ả Rập Saudi ngày nay. Mecca (nơi sinh của ông) là thánh địa số 1 mà mỗi tín đồ đạo Hồi 1 lần trong đời phải hành hương về đó. Ngoài ra còn có Medina (nơi Mohammed chết) và Jerusalem (nơi ông đã từng tới trong giấc mơ khi còn sống và bay lên trời sau khi chết) là các thánh địa số 2 và 3.

Sau khi Mohammed chết, nhạc phụ của ông rồi sau đó là 2 đệ tử kiêm chiến hữu đã thứ tự kế vị làm Giáo chủ trong 23 năm tiếp theo. Nhưng có khoảng 10% dân Hồi giáo không chấp nhận những người kế vị này cho tới khi Ali ibin Abu Tabib – con rể của Mohammed nhậm chức (giáo chủ đời thứ 5) và tiếp theo là con cháu của ông thì mới được công nhận là nối dõi chính thức (rể cũng là con!), vì những người “chính thức” này mới được Mohammed (và Allah) “trợ giúp” thêm trong các quyết định của mình. Đây chính là phái Shi'ite, theo từ ngữ đầy đủ là "Shiat Ali" (đảng của Ali). Giáo chủ cuối cùng được nhiều (không phải đa số) giáo dân Shi'ite công nhận là giáo chủ Ayatollah Khomeini của Iran (mất năm 1989), người đã làm cuộc cách mạng Hồi giáo chống Mỹ trong những năm 80 của thế kỷ 20. Sau năm 1989, không có giáo chủ (tự xưng) nào có uy tín đến như vậy nữa. Phái Shi'ite phát triển mạnh ở Iran, Iraq, Baranh, Libanon, Afganistan, bắc Pakistan, các nước Đông Nam Á, 1 phần Ấn độ và các nước trung Á của Liên xô cũ, một số nước đông Âu.

Tuy nhiên, khoảng hơn 85% dân Hồi giáo vẫn coi chỉ có Mohammed là đấng tiên tri cuối cùng. Do đó, tất cả các nhà lãnh đạo tiếp theo chỉ là những nhân vật tạm thời để điều hành Giáo phái, không có “sức mạnh” nào hơn mọi người cả. Và đó triết lý của phái Sunni. Phái Sunni hiện phát triển mạnh tại Thổ Nhĩ Kỳ, Syri, Palestin, Jordani, 1 phần miền bắc Iraq và khu vực Bắc Phi.

Thực ra cho tới nay do có rất nhiều suy nghĩ / quyền lợi khác nhau, nên đã có rất nhiều các nhánh nhỏ trong các phái lớn, như trong phái Sunni có 4 nhánh nhỏ, trong phái Shi'ite có không dưới 12 nhánh. Ngoài ra còn có phái Sufi có quan điểm trung dung giữa 2 phái trên và còn nhiều phái nhỏ khác chiếm vài % dân đạo Hồi như Kalam, Karajite…

Nhưng nói chung, ngoài mâu thuẫn về người lãnh đạo, 2 phái chính đều thống nhất về lý thuyết của đạo Hồi với 5 điều căn bản là :

1.Tuyên đọc câu : “La ila ha il lallah” (Allah là Đấng Duy Nhất để phụng thờ).

2.Cầu nguyện ngày 5 lần: Buổi bình minh, trưa, xế trưa, buổi hoàng hôn và tối.

3.Bố thí.

4.Nhịn ăn lúc có mặt trời trong tháng chay Ramadan (hình như là tháng 10) để tưởng nhớ tới Mohammed.

5.Hành hương đến Mecca bằng kinh phí của riêng không được vay mượn hay xin tài trợ.
Và nhiều điều “phụ” khác như :
không lấy quá 4 vợ (vì đàn ông phải tham gia chiến tranh nên cần có đủ để “tạo ra” người nối giõi, nhưng ngoài ra không được ngoại tình khi đang chính thức có đủ 4 vợ), cấm giết người (ngoại trừ trường hợp đặc biệt để bảo vệ đạo hoặc tự vệ), cấm ăn thịt lợn (vì lợn là đồ dơ bẩn và thường ăn xác chết trong các cuộc chiến tranh - xưa kia người Hồi giáo không chôn người chết mà mang bỏ ra sa mạc), cấm uống rượu (vì rượu làm mất tỉnh táo dễ gây ra các hành động sai đạo giáo, nhưng trừ ở Thổ Nhĩ Kỳ và Tuynidi ngày nay thì không sao – có lẽ vì tửu lượng cao hay rượu nhẹ?), đàn ông phải để râu (để chứng tỏ là đàn ông thực – không phải lưỡng tính?), đàn bà phải trùm khăn khi ra đường (không để cho bọn đàn ông khác thèm muốn), các quyền lợi của đàn bà hầu như không có (vì họ xuất phát chỉ từ cái xương sườn của đàn ông)…..

Các tổ chức, chi, phái đạo Hồi là vô cùng phức tạp. Đây là các mối quan hệ đan xen giữa quan điểm đạo giáo – huyết thống gia đình – dân tộc – lãnh thổ / quốc gia - quyền lợi vật chất – quan điểm chính trị…. Nhưng trong 2 phái chính hiện nay có các đảng chính trị sau là mạnh nhất :

Trong phái Sunni là đảng Baath (đảng Hồi sinh) đã từng mạnh nhất ở Iraq thời Sadat Hussein và nay là ở Syri và nam Yêmen. Tổ chức Hamas ở Palestin là tổ chức có xu hướng hoạt động “thân thiện” với đảng này. Tiêu chí của đảng này là : Dân tộc Ả rập thống nhất theo truyền thống XH Hồi giáo! (họ muốn XD XHCN chống TB và CS!).

Trong phái Shi'ite là tổ chức Hezbollah (đảng của Allah) được Iran tài trợ và hiện đang hoạt động mạnh nhất ở Libanon và tất nhiên cũng ở Iran. Mục tiêu của đảng này là : XD công bằng trong 1 nhà nước (Hồi giáo) pháp quyền!

Các đảng chính trị này chỉ có ảnh hưởng chủ yếu ở khu vực Trung Đông, nơi coi Hồi giáo như Quốc giáo.

Niềm vui không phải ai cũng biết

Chỉnh Huấn - Pa-ven Cóoc-sa-ghin của k5. Suốt từ năm 1970 bạn bị trọng bệnh, và cho đến nay vẫn phải di chuyển bằng đôi nạng gỗ. Bạn phải "chiến đấu" vất vả để tồn tại. Đau hơn suốt 25 năm qua, gia đình nhỏ bé của bạn phải tá túc dưới gầm cầu thang (không khác gì "túp lều của bác Tôm"); không những thế Huấn thân cô thế cô còn phải "đương đầu" với người chị cả (1 cán bộ tập kết trở về) tranh chấp chính căn nhà do Nhà nước phân cho ba mẹ tọa lạc tại 23B Ngô Thời Nhiệm, Q3. Cuộc chiến "nồi da nấu thịt" tàn khốc! Bạn bè, thầy Trọng cùng báo chí hỗ trợ nhưng dường như không hồi kết...
Mấy tháng rồi xa TP, hôm nay tạt qua thì thấy khác hẳn. Mừng thầm khi bước vào thăm bạn. Do sức ép của chỉ thị 61 sắp kết thúc, chỉ trong vòng 30 ngày cuối năm 2007, thỏa thuận giữa Huấn với bà chị tạm ổn (tuy rằng trong quá trình ngăn chia bà chị không ngừng cản trở vì lòng tham vô đáy). Bức tường ngăn đã dựng nên. Chủ quyền đã phân định. Mừng vì Huấn có được tòan bộ tầng trệt cho thuê để kiếm sống và có thêm căn hộ 2 buồng với diện tích 50m2 gọn gàng để gia đình sinh họat.
Vì tế nhị nên tôi không chụp ảnh có mặt Huấn. Khi ra về đã chụp từ ngòai đường mà cổng xám bên phải đóng im ỉm cùng ban-công trên lầu với dàn ti-gôn héo hắt là của bà chị. Còn khỏang rộng phía trái là sân truớc của Huấn cùng tầng trệt cho báo "Sài Gòn Tiếp thị" thuê làm trụ sở.
Theo sát vụ này cả chục năm nay nên tôi hiểu hạnh phúc của bạn và gia đình! Xin chia vui cùng bạn!

Sức khỏe bạn Trực đã có chuyển biến tốt

Chiều qua gặp bác sĩ Trần Bình ở nhà Khánh Hòa được thông báo: Trực vẫn nằm A17, sức khỏe khá hơn vì điều trị đúng và có thuốc tốt. Không còn phải thở ôxy nữa, tươi tỉnh nhiều.
Thật là diệu kì! Cầu mong bạn dần dần bình phục!
Xin cảm ơn tập thể y bác sĩ A17 và các bác sĩ Trỗi tại Viện 175!

Thứ Hai, tháng 6 02, 2008

Đổi gió ở quê ngày 1/6

Từ Ngữ, nhân kết thúc một dự án, và Hạnh Phúc, nhân lên chức bà ngoại, liên kết làm một chuyến mời ít bạn gần gũi đi đổi gió. Địa điểm và ăn nhậu do Từ Ngữ chịu còn di chuyển do HP lo.
Tất nhiên điểm đến là cái cầu hoàn thành theo dự án và bữa trưa do xã sở tại, đơn vị thụ hưởng dự án đãi. Di chuyển thì HP chi tiền thuê một chiếc Mec. Spinter xịn do ĐC điều hành. Tóm lại đi đổi gió cũng là một "dự án" cần có chủ trì, chủ chi đàng hoàng.
Bởi thế có cuộc đi "ăn tiền dự án" ngày 1/6 hôm qua.




Nhấn mạnh một chút vào "tiền dự án" vì cũng có ý kiến ngần ngại "nó kiếm cho người ta được ít tiền lại kéo bọn mình về, ăn thế chả sướng". Tôi công khai việc này ra, Từ Ngữ đảm bảo không có chuyện ăn vào dự án, rằng anh em yên tâm, dự án đã hoàn thành, địa phương hoàn toàn vui vẻ muốn có buổi gặp gỡ giao lưu này. Câu chuyện được nhắc lại trước mặt các lãnh đạo Xã, Huyện để khẳng định tính "không nhạy cảm" của nó.
ĐC lâu lắm mới gặp lại Mạnh Dũng. Nhớ chuyện TL thỉnh thoảng nhắc thời Trại Cau ĐC làm "đầu trâu mặt ngựa" xuống nhà chân đồi "đai" MD, ĐC chủ động làm lành "vết thương" đã bị quên lãng từ lâu.
Câu chuyện chìm trong rượu, Từ Ngữ hăng tiết lên, đăng kí với Xã một mảnh rừng dăm héc-ta để làm nhà vườn k4. Xã không ngại hứa "cắt" theo yêu cầu vào khu "quy hoạch treo" du lịch sinh thái 34 tỉ Đồng thời Ng.Công Tạn nay đứt gánh chưa người đầu tư cho anh em ta một mảnh. Nó có thể là đây, hoặc kia, một doi đất mặt hồ rộng trên bốn chục "héc". Cái đầm này, theo các anh Xã nói, không bao giờ cạn, đã từng đánh được cá gần 50kg. Theo đánh giá là còn cá 70kg nhưng chỉ thấy mà không thể bắt. Ngoài ra vẫn còn có giải, một loài giống ba ba nhưng không mai, ít xương, bụng đỏ, con lớn ăn cả thịt người. Loài giải này ngày xưa nhiều, bây giờ còn ít và các "cháu nó" không kịp lớn với sức bắt của con người. Xem ra con người cứ sợ vớ sợ vẩn chứ thực sự "con" người là đáng sợ nhất.
Sau cuộc đi thăm đất "của mình", xe chở anh em ra về trên những lối hẹp vừa lọt bánh xe ô tô mà có chỗ nếu chệch ra 20 phân thì sẽ trượt xuống ruộng sâu hàng thước.
Đến đường cái quan mỗi người còn được Xã tặng một con gà quê đã làm sạch sẽ. Thế mới biết một thằng bạn làm dự án tử tế thì cả lũ được nhờ.
Điểm dấu "DIEULUONG" là trụ sở UBND xã, "DAMDOCGAO" là chỗ quan sát khu du lịch sinh thái treo. Nhìn vào bản đồ thì thấy cái hồ này vốn không lớn. Từ ngày người ta đắp đập xung quanh chặn nước lại thì mới có mặt hồ rộng hơn 40ha. Nó là cái hồ vốn không có trên bản đồ cách đây 30-40 năm. Khi đó quốc lộ 32c bây giờ còn mang tên QL159, kí hiệu theo bản của Mỹ.

Chủ Nhật, tháng 6 01, 2008

QUỐC TẾ THIẾU NHI

Có ai giải thích giùm BaChai tui tại sao chúng ta lại gọi ngày 1/6 là ngày Quốc tế Thiếu nhi? (Trong bài này tui sẽ gọi là QTTC= Quốc tế Trẻ con= “The International Children’s Day”).

Tra cứu trên Wiki về ngày 1/6, BaChai tìm được các sự kiện như sau:
- Thành Cát Tư Hãn hạ thành Bắc Kinh (Tàu, 1204)
- Ngày sinh của minh tinh màn bạc Marilyn Monroe (Mỹ, 1926)
- Lần đâu tiên tổ chức thi lấy bằng lái xe (Anh Quốc, 1936)
- Trùm phát xít Ion Antonescu bị treo cổ (Rumani, 1946)
- Ngày một số nước (đa số thuộc phe ta xưa) gọi là QTTC. Lý do vì sao chọn ngày này thì potay.com.
- …
http://en.wikipedia.org/wiki/June_1
http://en.wikipedia.org/wiki/Children's_Day

.
Nhân “QTTC 1/6” năm nay rơi vào ngày nghỉ cuối tuần, BaChai có thời gian tìm hiểu đôi chút về đề tài này. Vì UNICEF (United Nations Children’s Fund) đã được các nước, kể cả nước ta, công nhận là cơ quan quốc tế có thẩm quyền về các vấn đề trẻ con, BaChai lân la hỏi bác Gúc cụm từ “International Children’s Day + UNICEF”. Mấy đáp án như sau của bác Gúc chắc chắn là chưa đầy đủ, bác nào kiến văn thì lên tiếng, BaChai tui xin thỉnh giáo.

.
Ngày 20/11 trong khi ở Việt Nam chúng ta gọi là ngày Nhà giáo, thì lại được UNICEF công nhận là ngày “Universal Children’s Day” (tạm dịch “Ngày Trẻ con Hoàn vũ”) để khuyến khích tình bạn và sự thông hiểu lẫn nhau của bọn trẻ. Đây cũng là ngày Đại Hôi đồng LHQ đã thông qua Tuyên ngôn Quyền Trẻ Em (1959) và Công ước Quyền Trẻ em (1989).
http://www.un.org/depts/dhl/children_day/

(Nhân tiện cũng lạc đề đôi chút. Bác Gúc trả lời tui rằng không có ngày Quốc tế Nhà giáo nào rơi nhằm ngày 20/11 dương lịch, chỉ có ngày “World Teachers Day” 5/12 đã được UNESCO công nhận: http://en.wikipedia.org/wiki/World_Teachers'_Day
Có lẽ bởi dzậy nên từ độ có Đổi mới, Việt Nam ta mới khiêm tốn giáng chức ngày 20/11 xuống làm ngày Nhà giáo Việt Nam, cũng như ngày 8/3 thì Phụ Nữ Quốc tế biến thành Phụ Nữ VN. BaChai cũng là nhà giáo nhưng đã mất dạy phần nhiều, nên mới khuyên các thày cô nhà mình cũng đừng lấy chuyện này làm buồn).

.
Ngày Chủ nhật thứ hai của mỗi tháng 12 được UNICEF gọi là ngày “International Children’s Day of Broadcasting”, giải nghĩa nôm na ra là ngày mà các bác báo đài cần ráng mần công chuyện vì sắp nhỏ.
http://www.unicef.org/videoaudio/video_33610.html

.
BaChai thấy đáng học hỏi nhất là ngày QTTC 23/4 do nước Thổ Nhĩ Kỳ khởi xướng, được UNICEF công nhận là “International Children’s Day”.
http://www.turkishnews.com/DiscoverTurkey/culture/april23/
http://www.internet-at-work.com/hos_mcgrane/holidays/erol.html

Nước Cộng hòa Thổ ra đời từ tro tàn của Đế chế Hồi giáo Ottoman một thời oanh liệt Á-Âu-Bắc Phi, nhưng đến đầu thế kỷ XX thì đã được các cường quốc châu Âu xẻ thịt chia nhau hết. Vị anh hùng dân tộc Mustafa Kemal Aataturk đã lãnh đạo cuộc chiến đấu giành độc lập, đồng thời định hướng nước Thổ về chính trị thì thoát khỏi ách thần quyền tôn giáo, về ngoại giao và kinh tế thì phát triển hòa bình với những kẻ trước đây đã mần thịt mình trong cộng đồng châu Âu. Với câu nói bất hủ của Aataturk: “Trẻ con là bắt đầu tương lai của đất nước”, ngày độc lập của đất nước Thổ được chọn làm ngày Trẻ Con.

Và người Thổ họ làm thiệt chứ không nói suông. Trong ngày 23/4, Nghị viện Thổ nhóm họp gồm toàn là trẻ con. Một đứa nào đó sẽ được bầu làm Tổng thống trong một ngày và sẽ có lời phát biểu trước quốc dân đồng bào trên Đài Truyền Hình quốc gia. Các chức vụ Thủ tướng và thành viên nội các cũng do trẻ con nắm giữ trong ngày.

Xin đừng coi đây là chuyện trẻ con: trong số các sắc lệnh và quyết định quan trọng của đất nước được ký vào ngày 23/4, các bác sẽ potay.com không tìm thấy có quyết định nào kiểu như cơi nới thủ đô Ankara chẳng hạn.

Vì có nhiều hoạt động khác nhân ngày QTTC được nhà nước Thổ và UNICEF bảo trợ, quãng thời gian 1 tuần xung quanh ngày 23/4 cũng là ngày ngành du lịch đắt khách. Các gia đình Thổ thường mời bọn trẻ từ các nước khác đến ở nhà mình. Vì vậy lớp trẻ Thổ thường có bạn quốc tế, kể cả từ những nước không cùng ngôn ngữ.


Trở về với Nước Nam mình. Ông bà ta vốn có ngày Rằm Tháng Tám thật hiền lành và thân thiết dành cho Trẻ Con. Thôi thì thêm 1/6 (hay 23/4 hay 20/11…) nữa cũng chẳng sao. Các bác mà bầu cho BaChai có quyền, tui còn cho tuốt cả 365 ngày Trẻ Con. Miễn sao không đứa nào phải đi bụi đời hay bị bắt đi đào vàng ngoài Trung. Và nếu đứa nào được đi học, thì sẽ không cho è cổ vác quá nhiều sách vở. Bệnh đau lưng cộng với não trạng nhồi nhét là rất có hại cho tương lai của đất nước.

Vũng Tàu đón khách

9g sáng, sau chầu ca-phê ở Quán Q (sân bay) xe Mitsubishi do chú Hà "mộc" lái trực chỉ hướng Vũng Tàu chở theo Đạt "bột" và Kiến Quốc. Đi trên đường bốc phét hể hả.
11g30 tới nhà Phúc Chiến trên đường Hoàng Văn Thụ. Thầy Hồng Tuyến đã chờ từ sớm. Thầy trò gặp nhau vui vẻ. Hình ảnh đầu tiên đựoc post lên, vợ chồng Chiến Thắng cùng thầy Tuyến và anh em SG, trong đó có thêm chú Liệu k9. Anh em đang chờ Văn Hùng k7 từ SG theo tầu cánh ngầm sắp xuống.

Xe đón thầy Tuyến cùng anh em ra Ghềnh Ráng tới nhà hàng Quán Tre. Phải 1g30 Văn Hùng mới tới. Thật là cuộc hội ngộ kì thú vì 40 năm Hùng mới gặp lại anh Chiến và thầy Tuyến. (Vậy mà cứ hát mãi "Sinh ra trong khói lửa" của thầy!). Kể lại chuyện cũ cười chảy nước mắt. Chú Liệu sau 14 năm mới gặp lại anh Hùng chính tại Vũng Tàu đã tỏ ra thần tượng đàn anh Trỗi ra mặt (nhưng chúng tôi cũng chỉ dám nói "thường thôi", mà có open như thế chính là do có thầy hơn thế!). Cảm động hơn anh em dành bát cơm, ly rượu và thức ăn ngon cho Trần Xuân Lăng. Nhớ ngày nào mỗi lần từ SG xuống luôn có mặt anh.
4g tạm biệt Vũng Tàu về thành phố.
Thầy trò ta ở Vũng Tàu gửi lời chào thầy trò toàn trường trên mọi miền Tổ quốc!