Thứ Bảy, tháng 2 09, 2008

Tết ra chào nhau

Chào Anh!
Chúc anh và gia đình một năm mới có sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc và nhiều thành công trong công việc của mình. Em nhờ Anh post hộ em bài này. Giúp em nhé!
À em hỏi Anh, Bác Gờ Mờ có phải là cái Bác giáo.. giáo viên hơi "cao cao, ít nói", chuyên môn cù anh em bằng Tạp chí "Cá Sấu". Bác ấy trong đội bóng trường với anh em mình. Hình như Bác ấy hay đá ở vị trí, vị trí, vị trí ... "Dự bị". Không biết em nhớ có đúng? Nếu đúng thì em và Bác ấy đã từng có lần cãi nhau to đấy. Em vẫn còn giữ kỷ niệm về Bác ấy. Anh hỏi Bác ấy, nếu quên, em kể lại để Bác nhớ. Vì thường thò nhớ chầy, chứ chầy nhớ sao hết thò, phải không Anh?
Em khoái các bài của Anh. Có hôm thằng con em thấy em ngồi một một mình trước máy mà cứ cười ngặt nghẽo. Nó chẳng hiểu mô tê gì. Nó cứ bắt em phải trả lời: Bố cười về cái gì? Em nói: Bố đọc tin của các Bác, bạn của Bố, vui quá Bố cười thôi. Sướng lắm anh ạ. Một tuần em chỉ cần được cười một PHÁT như thế là đã quá sướng rồi, huống chi ngày LÀO cũng được Bác "cu" cho cười.
Em cũng rất thích cái tranh sơn dầu của Bác - "Tây đen đi càn đêm ba mươi". Dân chân đất mắt toét đi xem tranh, mà lại là tranh được "kể" bằng NHỜI, lại có người chỉ vẽ cho thì còn gì tuyệt bằng.
Em muốn có chút góp sức với anh em để nuôi dưỡng trang tin của mình bằng một thể lọai - gọi là hơi khác đi một chút - cho nó phong phú, chứ cũng chẳng phải văn thơ gì. Hôm nay em chép lại một chuyện cực ngắn trong Báo Văn nghệ số Tết Mậu Tý. Em thấy đây là một truyện ngắn hay, chép lại để các Bác và các bạn thưởng thức. Nhờ Anh đăng hộ, em xin cảm ơn.

TÍNH LO XA CỦA ĐÀN BÀ
Tác giả Willi Brainholst (Đan Mạch khong phai D.M.!!!)
Nếu như đấng phu quân vững tin rằng anh ta có thể chuốc lấy tai vạ khi quyết định lẻn đi chơi bời ở một nơi nào đó thì chắc chắn anh ta có thể cho phép mình làm một cuộc du ngọan vô thưởng vô phạt. Song đó chỉ là trên lý thuyết. Còn trong thực tiễn mọi sự phức tạp hơn nhiều.
Ở đây tôi muốn nhấn mạnh như đinh đóng cột rằng tôi chưa bao giờ phản bội cô vợ Mariana của tôi cả. Tuy thế, thỉnh thoảng tôi nảy ra những ý nghĩ táo bạo như chiều hôm nay, khi tôi ở nhà thui thủi một mình. Vào thời gian này Mariana đang ở rất xa - Nàng đến thăm mấy người họ hàng tận Holsterbo.
Tôi đã ngồi nhà trong cảnh cô đơn suốt một tuần và giết thời gian bằng cách xem Tivi hay đọc truyện trinh thám. Nhưng đến thứ Bảy thì sách đã đọc hết. Biết làm gì đây?
Gía như tôi là một lão khọm độc thân thì tôi có thể mời mấy người bạn già đến để chơi bài. Song tôi không phải là một lão khọm độc thân và tôi cũng không có những người bạn già. Tất cả những bạn cũ của tôi đều lần lượt lập gia đình hết rồi, họ đều rơi vào cạm bẫy của cuộc sống lứa đôi và mất hết nhuệ khí lẫn sự hăng hái của tuổi trẻ.
Nếu như tôi là một gã thanh niên chưa vợ thì tôi có thể sẽ làm một cuộc dạo chơi quanh thành phố và tán tỉnh mấy cô gái trẻ. Thế nhưng, như tôi đã nói, tôi không phải là kẻ độc thân. Tuy nhiên hãy gượm một chút! Khỏang cách từ đây đến Holsterbo là bao nhiêu? Chẵn 320 cây số. Nếu như suy nghĩ kỹ một chút thì đây là một khỏang cách khá lớn. Gần gấp 10 lần so với khỏang cách từ đây, từ thành phố Roskilda, đến Copenhagen. Liệu tôi có đáng e ngại là có ai sẽ từ Holsterbo đến đây vào bất cứ lúc nào không? Bởi vậy tôi có thể bình tĩnh mặc một bộ quần áo hợp thời trang và đến thủ đô.
Trong suốt mười hai năm kể từ khi tôi và Mariana lấy nhau, tôi chưa một lần nào bước vào quán rượu. Bởi lẽ điều này thật tuyệt vời sau đúng một tá tuổi lại xuất hiện trong một tiệm rượu tiện nghi, gọi một ly rượu hảo hạng và làm đỏm tý chút với các cô gái. Chỉ là để nhớ lại quãng thời gian độc thân xa xưa mà thôi!
Tôi lấy từ tủ áo ra một chiếc sơ mi trắng và bộ đồ lớn màu Xanh da trời. Mấy phút sau, tôi đầu đội mũ Phớt, sửa lại chiếc Cravat, ngắm mình trong gương một cách xét nét. Thôi được rồi, tôi trông có vẻ như một anh chàng ba mươi nhăm tuổi.
Nhưng bỗng ở đây xảy ra một điều không thể lường trước.. Cái con quỷ cái nhỏ bé kia đã làm cho những dự định của tôi tan thành mây khói. Trong một giây phút tôi bỗng già đi đến cả chục tuổi.
Tôi treo Mũ phớt lên mắc áo, lê bước đi trong phòng một cách khó nhọc, cởi bộ đồ lớn ra và mặc một chiếc áo choàng cũ đã sờn. Để trấn an, tôi bắt đầu ngồi đọc lại cuốn "Người cuối cùng của bộ tộc Mochican". Vậy có chuyện gì xảy ra thế?
Số là trong khi soi gương tôi tình cờ thò tay vào túi áo Vét và bất ngờ chạm phải một mảnh giấy.. Tôi rút nó ra khỏi túi, vo viên lại và định ném vào sọt rác nhưng sau đó tôi vuốt cho thẳng lại và lập tức nhận ra ngay đó là một mẩu thư của Mariana. Trong đó chỉ vẻn vẹn có hai câu: "Chà, làm đỏm gớm nhỉ? Và ông định đi đâu đấy".
Duy Đảo k6 (không phải NSND là anh Duy Bảo, giáo viên dạy khỏe Khoa Vô tuyến!)

Looking for last minute shoppi

Thứ Sáu, tháng 2 08, 2008

Gán thuộc tính cho bài viết

Anh Nguyễn Duy Đảo đề nghị có các chuyên mục dành cho các bài viết khác nhau. Đây là một ý kiến hay, nhưng hơi cao so với dịch vụ mà mình đang được hưởng chùa.

Thông thường cấu trúc của một trang web đúng nghĩa, như báo điện tử, cho phép đưa thông tin tới người đọc một cách đồng thời ở các khung khác nhau. Mỗi khung là một chuyên mục.

Cấu trúc của dịch vụ "nhật kí mạng" Blogger mà chúng ta đang dùng thực sự là một quyển sổ chỉ có thể xem theo thứ tự trang hoặc theo mục lục liệt kê tên bài.

Tuy nhiên Blogger cung cấp thêm một tiện ích cho phép chọn riêng các bài theo "chuyên mục". Đó là cách gán thuộc tính cho mỗi bài viết bằng cách gắn "nhãn" cho nó. Ưu điểm của cách gắn nhãn là một bài có thể gắn nhiều nhãn. Thí dụ bài phóng sự nhiều ảnh hơn lời thì gắn cả nhãn "phóng sự" và nhãn "ảnh"; bài phóng sự mà ảnh chỉ có tính minh hoạ thì chỉ gắn nhãn "phóng sự".

Người đọc khi quan tâm tới loạt bài trong một thuộc tính nào đó chỉ cần "chuột" vào nhãn tương ứng trong bảng kê là được.

Tôi đã tạo ra một số nhãn để mọi người dùng. Về nguyên tắc mỗi người khi viết bài có thể tự tạo ra nhãn cho bài của mình bằng cách gõ vào khung "nhãn" ở dưới phần soạn thảo. Nhưng vì các nhãn sẽ chiếm chỗ trên mục "Nhãn", và nhiều nhãn quá thì việc tìm và áp dụng cũng gây thêm phiền hà. Vậy đề nghị mọi người khi thấy các nhãn hiện có không thích hợp thì mới tạo nhãn mới. Bình thường chỉ nên bấm vào "Hiển thị tất cả" để xem các nhãn đã có và chọn trong số đó.

Nếu thấy việc gán nhãn này có ích, đề nghị các tác giả tự đăng bài chịu khó vào gán nhãn cho các bài do mình đã đăng từ trước. Còn các bài đăng hộ thì hoặc là tôi sẽ từ từ gán sau, mấy trăm bài, chắc cũng tốn khá thời gian; hoặc là các tác giả gửi ý kiến để chúng tôi tiếp tục làm giúp.

Đây là một tiện ích mới, mong mọi người cho ý kiến để dùng được tốt hơn.

Ngày mùng 1 đã đi đâu?

Suốt đêm nhận tin nhắn chúc mừng, có cả thư các thầy cô Trường Trỗi phúc đáp. Sáng ra, thầy trò, anh em lại phone cho nhau vì đêm qua đường tắc.
Sớm 1 Tết, 2 bố con ra chùa và đình làng. Chùa mới trùng tu, còn đình này ghi nhận khu vực Vĩnh Tuy từ thế kỷ XVI đã là nơi giam giữ nhiều quan cận thần nước Chiêm Thành sau những trận chinh phạt của các vua Lê).
10g mới rời nhà. Trời ấm hơn nhiều tuy hàn thử biểu chỉ 15 độ. Bà con ngoại tỉnh kéo hết về quê ăn tết. Phố xá sạch sẽ, vắng tanh. Giá ngày nào cũng như Tết!
Sau khi về thắp hưong cho các cụ thì nhà ông bạn già DMĐ là địa chỉ đầu tiên. Ông bạn ăn cái tết đầu tiên sau khi cầm qquyết định nghỉ hưu nhưng với "dăng nghệ sĩ" như hắn thì "odzin khui", chả có gì khác. Uống bia Tiệp, ngồi tán dóc rồi đi thăm nhà mấy ông bác vợ dọc Lý Nam Đế, mất cả chiều. Tối ngồi nhà Quân "tây" (anh họ vợ, cũng Trỗi hụt) nhâm nhi với Dũng "zốt", Quanh Vinh k8 (bạn học vỡ lòng với Quân từ hồi ở Viện 103, Hà Đông, cách nay tròn 50 năm). 10g đêm mới về tới nhà.
Ngày đầu xuân hứa hẹn năm Nhậu Tý đầy may mắn!

Thứ Năm, tháng 2 07, 2008

Kĩ năng máy tính

GM đầu năm hứng chí chia sẻ kinh nghiệm dùng máy tính. Vì không nhận quyền gửi bài nên chỉ cho được vào lời góp, sau đó rụt rè gọi điện "nếu thấy được thì thông báo cho mọi người". Thực tình hơn năm nay tôi dùng Linux, chỉ khi cần ứng dụng nào Linux không có mới chạy Windows. Mà Linux thì bọn làm vi rút nó "chê" nên tôi coi vi rút chỉ "to" bằng con kiến. Vậy nên cứ "xuất hàng", chất lượng giao khách hàng tự thẩm định.


Nặc danh nói...

Không dám "qua mắt" Tổng quản nhưng có một kinh nghiệm này xin chia sẻ với các bạn.
Khi vào mạng sẽ có nhiều File trung gian được lưu lại trong máy sau khi đã thoát ra, mà những "người trần mắt thịt" chúng ta không biết chúng ở đâu để xoá đi cho "gọn nhà". Những File này ngoài việc làm tốn bộ nhớ, nó còn làm chậm tốc độ truy cập. Để giải quyết vấn đề này có một công cụ là WindowsCare, nó tự biết xoá các File trung gian không cần thiết và giải quyết các vấn đề về Vius. Để tải File này các bạn vào trang: IOBIT.COM sau đó đưa chuột vào mục PRODUCTS sẽ hiện lên cửa sổ ADVANCED WINDOWSCARE PERSONAL rồi nhấn chuột. Màn hình sẽ hiện lên khung mầu vàng: FREE PC CARE. Nhấn chuột vào đây để tải về máy. Khi sử dụng: đầu tiên nhấn chuột vào biểu tượng của WindowsCare trên màn hình, sau khi chương trình đã chạy nhấn chuột vào nút SCAN. Sau khi quét xong chúng ta sẽ thấy các vấn đề cần giải quyết và dung lượng vô ích đã chiếm bộ nhớ của máy. Tiếp tục nhấn nút REPAIR, các vấn đề sẽ được giải quyết và phần bộ nhỡ vô ích bị chiếm sẽ được giải phóng. Nếu bạn nào sử dụng lần đầu sẽ thấy bao nhiêu bộ nhớ vô ích bị chiếm chỗ bằng mầu đỏ ở hàng cuối cùng. Thông thường sau khi vào mạng tôi lại sử dụng công cụ này và thường thì bộ nhớ vô ích do các File trung gian chiếm chỗ khoảng 2-5MB. Hãy làm thử, chúc các bạn thành công.
GM.

15:27:00 ICT Thứ năm, ngày 07 tháng hai năm 2008

Blogger vinhnq nói...

Hai fần mềm tiện ích này đều là dạng “Download Freeware” tại địa chỉ sau:

Advanced WindowsCare2 Personal:
http://www.iobit.com/advancedwindowscareper.html?Str=download

Advanced WindowsCare Professional:
http://www.iobit.com/advancedwindowscarepro.html?Str=download

15:51:00 ICT Thứ năm, ngày 07 tháng hai năm 2008

Xin điểm

Ai hoc ĐHQS chắc đều biết anh Ngân có một mối tình „đơm hoa“ ở Vĩnh yên và“ kết trái“ ở Đức. Con gái Hiền của anh Ngân năm nay học lớp 9 ở Berlin. Thông thường vào dịp tết âm lịch của ta thì ở bên này các cháu hoc sinh cũng vào thời kỳ tổng kết học kỳ 1 và bước vào nghỉ đông. Năm nay tổng kết học kỳ 1 ,Hiền hơi có vấn đề với môn toán. Số là điểm trung bình môn toán của cháu là 1,51. Như vây thì thầy có quyền cho điểm tổng kết 1 cũng được mà 2 cũng được. Tương tự như thế trong lớp cũng có một số bạn thầy có quyền cho điểm tổng kết toán 2 cũng được mà 3 cũng được.
Sáng 28 tết (ta) thầy giáo dạy toán nói với cả lớp rằng thầy đã dạy toán ở trường này 10 năm. Trong thời gian này có một học sinh của thầy thuộc 110 chữ số sau dấu phẩy của số“ Pi“. Kỷ lục này hiện nay chưa học sinh nào phá được. Và tên của cậu học sinh ấy được để trên bảng danh dự của nhà trường. Sau đó thầy lại tâm sự với số học sinh“ bấp bênh“ trên:- Thầy rất muốn giúp các em có được điểm tổng kết tốt, nhưng không có cách nào khác ngoài cách các em phải phá được kỷ lục này!
Ta cứ thử gõ Google lên mà xem thì sẽ hiểu ngay tại sao hầu hết tất cả số học sinh „bấp bênh“ này đều bỏ cuộc.
Nói là“ hầu hết“ vì còn Hiền không bỏ cuộc. Và vào tối muộn ngày 28 tết , Hiền đã đọc liên tiếp 2 lần tiếng Đức và 1 lần tiếng Việt được 130 chữ số sau dấu phẩy mà không sai số nào so với máy tính trước mặt bố.
Sáng hôm sau (29 Tết ta), vào giờ Toán , trước sự ngạc nhiên của cả lớp, Hiền xung phong phá kỷ lục. Tưởng là thầy bắt đọc té ra thầy lại yêu cầu viết. Sau này Hiền bình luận:-Viết thì đúng „máu“ con rồi ! Đã đúng“ máu“ thì còn gì phải bàn nữa? Kết quả là Hiền viết được đầy đủ 130 chữ số sau dấu phẩy. Thầy dạy Toán chúc mừng kỷ lục gia mới bằng cách quyết định cho Hiền tổng kết toán 1 và hạ tên kỷ lục gia cũ ở bảng danh dự để đưa tên Hiền vào thay thế!
Hoan hô Hiền! Bao năm nay chú đã yên tâm với trí nhớ 4 chữ số sau dấu phẩy của chú. Việc làm của cháu cũng có thể gọi là „xin điểm“. Nhưng may mà có thầy giáo tốt hướng dẫn nên cháu đã biết“ xin“ một cách cao thượng!

Thứ Tư, tháng 2 06, 2008

CHUYỆN 30 TẾT


Chuyện 30 Tết

Tối nay giao thừa rồi mà giờ nhà cửa vẫn như bãi chiến trường. Nhìn bà xã “cày chết trâu” mấy hôm nay cũng xót. Mình người nhà nước, hội họp tổng kết lu bù, cuộc chiến trên "tửu trường" nào kém phần phần khốc liệt!

Sáng, chợt nảy ra ý định phải đi Hội hoa xuân Tao Đàn (không thằng khác nó xem hết). Thế là gia đình ba người hội ý cấp tốc và tôi phân công như sau:

-Bà của cháu nội tôi: Do đã có kinh nghiệm dọn dẹp nhà cửa mấy ngày nay thì ở nhà tiếp tục phát huy, dọn xong tranh thủ đi chợ mua đồ về còn cúng giao thừa. Đàn ông tết nhất đi chợ, rất dễ gây thiệt hại về kinh tế .

-Tôi sẽ đi Hội hoa Tao đàn vào 7 giờ sáng (?), giờ mà dân SG chưa thèm mở mắt. Tính tôi rất ghét cảnh chen chúc đông người. Tại đây tôi sẽ làm nhiệm vụ chụp thật nhiều ảnh hoa xuân , cây kiểng…để tối pot lên máy cho bà xã xem.

- Thằng út, mày làm tài xế Hon đa cho Ba, “ lãnh đạo” phải có người đưa đón, với lại chụp anh nghệ thuật rất cần trợ lý giúp việc.

Như vậy là quá hợp lý , nhà cửa được dọn dẹp và ai cũng được ngắm hoa xuân!

Để thể hiện tính dân chủ dân chủ. , tôi hỏi thêm:
- Ai có ý kiến gì không ?

-Bà xã ấm ức “ông phân công khôn thế !”.

-Khôn là thế nào? Bà chỉ được cái hay thắc mắc.Công tác tổ chức nó quan trọng,“quyết định cả thành bại cách mạng” ấy chứ. Phải làm sao cho mỗi người đều được phát huy được sở trường , hạn chế sở đoản của mình, “dụng nhân như dụng mộc” mà lại.

Tôi với thằng cu đi ngắm , lựa chọn hoa, cảnh đẹp để chụp là có tính tập thể rất cao. Bà tưởng lao động nghệ thuật sướng lắm hả , phải có khiếu thẫm mỹ, óc sáng tạo, lại còn tình yêu nghệ thuật nữa . Ấy là chưa kể còn phải chuẩn bị lời bình để tối thuyết minh, không nó hỏng cả “tác phẩm”đi, vất vả lắm. Không thấy Tổng quản HT chụp ảnh quần quật , hôm qua về phát ốm đấy sao!?

…..Tối pot ảnh lên , cha con thi nhau “gáy” , thấy bà chị cười như nghé mà mát cả ruột.

Dưới đây xin trích gửi các bạn chút sắc xuân, mong sao mọi nhà đều vui vẻ

















Cá mỏ vịt (Nam Mỹ )









-Hoa thiên lộc















-Hoa Lan Hồ điệp















Tết Mậu Tý chúc anh em vui vẻ như lũ chuột này


TM



Tết - nói lại chuyện cũ

Biết các bác tết nhất ăn nhậu nhiều. Rượu thịt ê hề không thiếu như xưa. Nhưng đã ăn cơm mới phải nói chuyện cũ.

Xin post 1 bức ảnh anh em ta ăn nhậu cách đây đã 22 năm. Dĩ nhiên ăn mặc phong phanh thế không phải vào dịp tết. Đúng là "bệt" nhé! Cờ UNO giăng khắp nơi. Lồng chí nào trông cũng trẻ quá.
Còn nay có gặp nhau thì cũng phải "có tí" nhưng đừng quá chén như xưa!
Mong anh em ta vạch mặt chỉ tên từng đồng đội!

Mùa Xuân ơi

Tặng Bạn Trỗi nhân dịp năm mới, bài hát Mùa xuân ơi

"Tổng quản" của chúng ta

Vào blog của Cao Tư lệnh, thấy có bức ảnh "Tổng quản" của chúng ta "hoành tráng" quá, đăng lên để anh em ta chiêm ngưỡng.

TÔI ĐI“DỰ HỘI NGHỊ”

Nguyễn Duy Đảo

Cũng trong thời gian chờ đợi để “Xuất ngoại”, một buổi chiều ở cơ quan về, thằng bạn GĐ, mà tôi đã kể cho các Bác nghe trong bài “Đi Tây thời bao cấp”, rủ tôi đi ăn cơm Tám giò chả ở Phố Huế - Hắn chiêu đãi tôi vì Hắn biết chả bao giờ tôi được xơi những món ngon như thế.Vừa ăn hắn vừa nói:
- Ngày mai Ông đi dự hội nghị với tôi không?
- Hội nghị gì?
- Sơ kết sáu tháng đầu năm của liên hiệp xí nghiệp tôi.
- Liên quan chó gì tới tôi
- Chả liên quan gì, nhưng Tôi sợ ông ở nhà một mình buồn rồi đâm nghĩ quẩn, với lại có đánh chén ra trò đấy, có cả tặng phẩm cho đại biểu nữa, Hắn động viên.
Tính tôi lại hay tò mò, và cũng muốn biết xem bọn dân sự chúng nó tổng kết, sơ kết ra làm sao? Có giống cánh quân nhân tụi tôi không? Hơn nữa đói kém quá. Thằng bạn động viên “Chả mất gì của Bọ, được bữa tươi, ông cứ đi với tôi, nếu cần tôi đưa cho ông cái Catáp, ông theo tôi như thư ký vậy, cái chính là mặt phải tỉnh, đừng sợ bố con thằng nào cả.”
Nhưng tôi vẫn ngại, tôi nói với hắn.
- Mặt tôi lạ hoắc thế này, ban tổ chức nó biết. Với lại đại biểu phải có thẻ và giấy mời nữa chứ, phiền hà lắm, nói dại, vô phúc chẳng may nó phát hiện ra tôi, nó vu toáng lên là phần tử xấu, có âm mưu trà trộn, đặt chất nổ phá hoại hội nghị của Đảng của nhà nước thì có phải là chết bỏ mẹ không? Tương lai cả đời, biên giới châu Âu chỉ còn trong tầm bước chân, tôi chả dại.
- Ông cứ hay nâng quan điểm, tôi rất thích chơi với cánh sỹ quan có học như các ông nhưng tôi hãi nhất là các ông hay nâng quan điểm, muốn trả thù thằng nào là thằng ấy chỉ có nước từ chết tới hy sinh khi mà các ông đã nâng quan điểm lập trường lên.
Tỉ tê chuyện trò, ăn uống cho tới khi trả tiền ra về, tôi cũng xuôi theo ý kiến chỉ đạo của Hắn.
Sáng hôm sau, dậy sớm. Đúng 7g30 chúng tôi đã có mặt tại hội trường lớn của Bộ Giao Thông Vận Tải trên đường Trần Hưng Đạo, chỉ cách nhà 99 của Bác Quốc một quãng. Tôi mặc chiếc áo Phin Tá và chiếc quần Gabadin còn mới của ông già cho, chân dép Tiền Phong trắng, mặt mũi tướng tá trông cũng đạo mạo. Thằng bạn GĐ của tôi nó bảo tôi đứng chờ, Hắn chạy đi đâu chỉ quãng độ năm mười phút gì đó, lúc trở về Hắn đã kiếm cho tôi đủ cả, giấy mời và một bông Hồng bằng vải, có đuôi phía dưới màu Đỏ, Hắn dúi cho tôi và nói:
- Ông cài Bông Hồng lên ngực hộ tôi, cho nó đúng quy định đại biểu chính thức, còn giấy mời đây, giấy khống đấy, Ông điền tên vào.
Thế rồi theo dòng đại biểu , Hắn trước tôi sau. Hắn ngồi trên dãy ghế đầu, nơi dành cho GĐ, phó GĐ và đại biểu của Bộ, có tên và chức vụ hẳn hoi, nên hắn ấn tôi ngồi tụt xuống dãy ghế thứ tư thứ năm gì đó.
Sau khi ổn định, ban tổ chức tuyên bố lý do, rồi lần lượt GĐ các xí nghiệp thành viên và GĐ các Trung tâm lên đọc báo cáo, tiếng vỗ tay rần rần. Tới lượt Hắn đăng đàn, tôi thấy Hắn nói hăng lắm, kể toàn thành tích của đơn vị mình, không như bên cánh quân nhân chúng tôi. Hắn nói: “Đã là báo cáo thành tích thì chỉ nói và ca ngợi về thành tích, chứ có phải là phê bình, kiểm điểm gì đâu mà nêu những điểm yếu của đơn vị mình. Chỉ có cánh lính nhà các ông mới có màn vạch áo cho người xem lưng, cánh dân sự chúng tôi chả khi nào chúng tôi lại dại thế”
Đang ngồi chăm chú nghe như một đại biểu thực thụ nhằm tìm kiếm những kinh ngiệm hay, những ý tưởng sáng tạo của cơ quan bạn về áp dụng cho đơn vị mình. Bỗng bên tai, tôi nghe có tiếng thì thào, rất nhẹ nhưng rõ ràng và ấm áp:
- Xin anh nhận chút quà của hội nghị, tôi vội vàng ngẩng đầu lên ngạc nhiên.
- Mình cũng được quà à! – suýt nữa có bỏ mẹ không cơ chứ, may quá, tôi kìm được. ấp a, ấp úng mất một lúc cuối cùng tôi cũng rặn ra được:
- Cho mình xin.
Tôi đưa tay ra nhận và vội vàng liếc nhìn ra xung quanh, xem có ai để ý không.
Chẳng ai thèm để ý, đúng như thằng bạn tôi nó đã trấn an từ nhà. Lạ thế, sao người thì có quà kẻ lại không, té ra chỉ anh nào đại biểu chính thức có bông Hồng gài áo thì mới có. Mỗi người được một cái cặp da to, có in chữ phía ngoài, bên trong có cái gì phồng phồng, mềm nềm kích thích sự tò mò của tôi, tôi đã nóng ruột định mở quách nó ra xem phía trong cặp là cái gì nhưng tôi thấy nó “Tùng tục” thế nào ấy, nên lại thôi. Tôi cứ giữ khư khư cái cặp chỉ sợ kẻ nào tham lam giật mất.
Cho tới khi kết thúc hội nghị sang phần liên hoan ăn uống, cứ sáu người một bàn. Đúng thật cánh dân sự họ biết ăn, biết chơi, món gì cũng ngon, món gì nấu cũng khéo, uống thì bia chai Trúc Bạch, hút toàn thuốc thơm.
Đang ăn uống sôi nổi bỗng một ông ngồi cạnh tôi cắc cớ, giọng kẻ cả:
Anh ở đơn vị nào ấy nhỉ?
Đã có tý bia vào nên tôi lanh lợi, hoạt bát hẳn, với lại qua xét đoán của tôi thằng cha này cũng cỡ cán bộ loàng xoàng thôi, nên tôi mạnh miệng:
- Mình phụ trách địa phương mà các Ông đã có công văn xin đất để làm dự án đầu tư xây Cảng trên đất của bọn mình, là cái anh phối hợp thôi, cũng là vì sự nghiệp chung cả.
- Thật quý hóa quá, liên hiệp chúng em được địa phương các anh tận tình giúp đỡ, lại cho đất để kinh doanh với giá ưu đãi, chẳng bao giờ chúng em dám quên. - Ông bạn hỏi tôi hai tay xoa xoa vào nhau xuống giọng.
Tiệc tàn, Tôi ra cổng văn phòng bộ, đã thấy thằng bạn tôi đứng chờ, trên tay hắn tôi cũng thấy hắn ôm một chiếc cặp đen to phồng phồng, mềm mềm giống y hệt của tôi.
Ngồi đằng sau xe máy, Hắn chở tôi chạy như bay về mạn Minh Khai, tôi hỏi:
- Đi đâu thế, trong tiếng gió ào ào tôi vẫn nghe được tiếng của Hắn:
- Đi đâu thì tí nữa ông biết, nhưng Ông làm ơn gỡ cái Bông Hồng trên ngực áo của ông ra hộ tôi với, bây giờ nó không còn cần thiết nữa.
Lúc gỡ từ ngực áo ra luống cuống thế chó nào tôi để tuột mất, Bông Hồng rơi xuống đường. Tôi đã có ý định sẽ cất Nó đi để làm kỷ niệm về một lần đi dự hội nghị “Chùa”. Ngoái đầu nhìn lại phía sau xe, tôi vẫn còn thấy cái chấm mầu đỏ nằm trên đường, mờ mờ, khuất trong làn bụi mỏng xen trong tiếng xe máy nổ phành phành.

Thứ Ba, tháng 2 05, 2008

Ngày 29


Mai là ngày cùng tháng tận rồi. Sợ nhất là khi xem bức tranh sơn dầu "Tây đen đi càn đêm 30". Toàn tấm toan bôi đen sì, duy có mỗi 1 chấm lửa đỏ. Đêm 30 đen hơn mực mà chú Tây lại đen thì hết chỗ nói. May mà chú hút thuốc!!!
Chiều vòng qua Văn Miếu thấy dọc bức tuờng treo toàn tranh chữ. Phóng mắt sang bên này thấy có cụ mặc áo the, đầu đội khăn xếp đang phóng bút cho chữ. (Chợt nghĩ cái ông Hợp nào đó, hình như là Bộ trưởng Văn hoá, Thông tin, giờ lại có câu đầu lưỡi trong các hội nghị: "Tôi cho các đồng chí dăm chữ!". Nghe anh em nói lại nào là "Đầu xuân hăng hái tiến lên!", nào là "Nỗ lực, nỗ lực, nỗ nỗ lực!" v.v... Ghê quá!




Lên chợ Đồng Xuân, thấy phố Hàng Mã vẫn tập nập bán đồ đoàn cho người âm. Xin được ghi lại!

Ghi chép ngày 28 Tết

Giỗ thày Ngô Sĩ Quý

Năm 1981, là giáo viên trên Đại học KTQS, do thời tiết ở Vĩnh Yên lạnh khắc nghiệt, (ngủ trong nhà như ngòai trời), ăn uống kham khổ mà tôi sinh bệnh hen phế quản. Mỗi đêm đi ngủ nhưng không thể nằm được, ngồi gập người mà thở, nghe rõ cả tiếng rít. Chạy về Viện 108 gặp bác sĩ Tòan “sứt”, hắn bảo nên cắt tuyến cảnh ở cổ rồi tập khí công, tập Vĩnh Xuân. Vậy là tôi đưa Tòan đến 99 “vào tay” với Việt Trung, Hữu Nghị và Tiến Long – mấy thằng em có “tí nghề”. (Riêng Long từng ngồi ghế của Liên đòan Võ thuật Kirshinhôv). Các chú không có cách nào chạm được vào người Tòan. Lập tức bị thu phục. Rồi Tòan giới thiệu bọn nhỏ với thày Ngô Sĩ Quý, bác ruột, 1 võ sư Vĩnh Xuân từng là giáo viên nhạc (chơi violon rất khá) của Khu Học xá Nam Ninh. Từ đó, chúng trở thành đệ tử của thày Quý cùng cánh Tòan, Tuấn “phúc”, Tuấn “khàn”…

Duyên may, Trung gặp bác Thiên Tích, thày thuốc Đông Y. Bác dạy chữ rồi dạy thuốc. Hay hơn, 2 ông thày lại gặp nhau. Chính bác Tích là người dặn Trung cắt thuốc cho thày Qúy những ngày cuối. Trước khi đi, thày Qúy có nói: “Anh Trung, như tôi, nắm đuợc nguyên tắc của vận động nhưng anh hơn thày là gỉoi cả thuốc. Thuốc của thày anh uống đến đâu biết đến đấy!”. Thuốc có thể chữa được bệnh chứ không chữa đuợc mệnh, và, ngày 28 tết năm ấy (1997) thày đã đi trong vòng tay học trò. Bác Thiên Tích đến khâm liệm và làm các thủ tục đưa ông bạn già của mình về nơi an nghỉ cuối cùng.

Tối qua, ở nhà 99, Việt Trung làm giỗ cho thày. Bác Tích cũng đến cùng Hữu Việt, KQ… Một lọat võ sinh cũng qua thắp hương. Điện thọai cho Tuấn “khàn” biết trong Nam học trò cũng về dự đông đủ.

Xin thắp nén tâm nhang cầu mong bác ở cõi Vĩnh hằng luôn phù hộ cho gia đình, con cháu, bạn bè, đệ tử trên cõi tạm này!

Lên phố

Dân TpHCM dùng quen cụm từ “đi Sài Gòn” ám chỉ lên trung tâm thành phố, nơi có nhiều cửa hàng, cửa hiệu, quán ăn ngon…

Khi ra Hà Nội, đúng ngày rằm tháng chạp rồi “nhập trạch” vào nhà Đại Cương thì gia đình tôi trở thành dân ngọai ô. Nhà tận chân dốc Đòan Kết (qua dốc Vĩnh Tuy khỏang 1km). Sáng đưa con đi học nếu đi xe con mất 15’. (May là đừong thông, hè thoáng!). Địa bàn này cách nhà 99 khỏang 5km. Được cái không khí trong sạch, cũng ngõ, cũng phố nhưng sống như ở làng quê. Có tiếng chó sủa, chim kêu. Sáng chạy thể dục ra tận ngòai đồng hít thở. Nói chung ở mãi thành quen. “Tột”!

Ngày nào cũng kéo nhau lên phố. Mấy hôm rồi bận việc, thậm chí uống say không về thì ngơi ngay tại 99. Cái loa phường (chõ vào đúng cửa sổ nhà Cương) bật oang oang mỗi sáng. Dịp này phổ biến treo cờ mấy ngày tết: Xin có lời nhắc chủ nhà 29 (tôi ở) thông báo đã mấy ngày mà không thấy thực hiện.

Chuyện quả là hiếm với dân nội đô, nhưng phép vua cũng phải thua lệ làng! Sớm nay 29, cờ đã thượng!

Xin gửi cho QX, Tôn Gia, Võ Hùng, Hồ Quý Kỳ và Vân, Thắng "sướng", anh giai Ngân, anh Tôn Gia Khai... Phú Hòa nữa (mới bổ sung không thì nó chưởi!) và bạn bè nơi xa chậu tuy-líp Đà Lạt (đặt tại nhà 99) với nhiều sắc màu khá đặc biệt. Hoa VN có kém gì hoa tây?

Thứ Hai, tháng 2 04, 2008

Tin buồn: bố Mai Phong k4 từ trần

Huỳnh Xuân Thủy ở Quy Nhơn, Bình Định vừa thông báo:
Thiếu tướng Mai Tân, bố của Mai Phong k4, từ trần hồi 21h20 ngày 3/2/2008 tại BV Đa khoa tỉnh Bình Định, hưởng thọ 85 tuổi.
Lễ viếng được tổ chức vào 15h và sau đó lễ truy điệu và đưa tang được tổ chức vào 16h ngày 4/2/2008.
Các bạn Trỗi ở Quy Nhơn (Xuân Thuỷ, Nhất Trung, ...) đã thay mặt anh em đến viếng và đưa tang.
HXT đã giúp các bạn Trỗi k4 ở HN, Đà Nẵng và Tp HCM đưa ba vòng hoa đến viếng và chia buồn cùng gia đình.

Nồi bánh chưng

Năm nào nhà 99 cũng gói bánh chưng và nấu tại nhà. Năm nay, gia đình tôi từ trong Nam kéo ra, vợ tham gia ngay các công đoạn từ A tới Z: rửa lá, gói đến luộc bánh. Có lẽ Tết này là cái tết luộc bánh cuối cùng tại số nhà 99. Năm sau nhà sẽ phá đi để xây cao ốc. Sân sẽ không còn thì bắc bếp sao được.
Mấy hôm truớc, nhà chú Trần Độ hàng xóm đã gọi chú Giang sang cho gỗ về làm củi nấu bánh. Sáng nay, bếp đuợc bắc và luộc bằng 2 nồi. Khi chụp bức ảnh này thì nước trong nồi vẫn đang sùng sục sôi. Cái Ly, giúp việc nhà vợ tôi cho ra cùng, đang ngồi canh bếp. (Nó người Khơ me và có lẽ là "người đầu tiên của huyện" được ra HN). Trông đến 8g tối, đủ 12 tiếng, sẽ dỡ bánh. Hai chục năm trước thì cái nồi bánh chưng to lắm, gọi là thùng nấu bánh đúng hơn. Nay chỉ là 2 cái nồi nhỡ. Vật chất đầy đủ hơn nên ăn ít đi, chất là chính nên cũng không còn phải gói nhiều bánh và luộc nồi to nữa.
Mấy hôm nay đi vắng suốt nên loa phường giục treo cờ như hò đò mà không thấy chủ nhà đâu. Thôi thì ông bạn Lê Đại Cương phải chịu trận thay.

NGÀY 3-2-1930

Thanh Minh

Hôm nay mùng 3 tháng 3 *
Là ngày kỷ niệm Đảng ta ra đời
Con ơi mẹ dặn mấy lời
Công ơn của Đảng con thời chớ quên.

Chắc vì lời nhắn nhủ “chớ quên” đằm thắm, tha thiết của người Mẹ Việt Nam đó mà giờ đây tôi vẫn nhớ được bài đồng dao trong cuốn Tập đọc hồi lớp 2, mặc dù sau này mình đã quên đi rất nhiều thứ .
Chiều đi làm về, ngước mắt trông lên thấy dải băng rôn chăng ngang đường với dòng chữ “Mừng đảng, mừng xuân mới” lại bỗng thấy nao nao. Mới đó ngày nào, các cụ già cầm trên tay một bao diêm, một manh áo mới bao giờ cũng rưng rưng nước mắt, chân thành thốt lên “ơn Đảng, ơn chính phủ, ơn cụ Hồ”, vậy mà nay đứng trên cả núi vật chất lòng người sao dửng dưng giá lạnh? Một chút gì bàng bạc khói sương … Diễn giải được điều này thật không đơn giản, chắc sẽ tốn nhiều tâm huyết, giấy mực lắm đây!
Xuân về, Tết đến, uống nước nhớ nguồn, biết nói gì hơn. Tôi xin giới thiệu với các bạn toàn văn Tham luận của đoàn đại biểu Đàng CS Pháp tại diễn đàn Đại hội Quốc tế Cộng sản lần thứ VI tháng 8/1928.
Trên diễn đàn này, một chàng thanh niên VN 20 tuổi đã cao giọng tố cáo tội ác của chủ nghĩa thực dân, phơi bày nỗi thống khổ của các dân tộc thuộc địa và đặt vấn đề với QTCS phải tổ chức đội tiên phong cho CM Đông Dương.
Vì những hoạt động tích cực đó, năm 1929 người thanh niên này đã được Đảng CS Pháp tín nhiệm bầu làm Ủy viên Trung ương. Trong lịch sử, đây là trường hợp duy nhất là người nước ngoài được bầu làm UVTW ĐCS Pháp.
Do bối cảnh đặc biệt mà trường Trỗi tập hợp lắm chuyện ly kỳ, và đây chính là một trong những trường hợp đó. Các bạn có biết rằng “chàng thanh niên”mà tôi giới thiệu lại chính là phụ huynh của một bạn Trỗi?!

* Bài đồng dao này cũ nên ngày thành lập Đảng vẫn là 3/3.

(Lời nhà in: TM định đăng toàn văn tham luận. Nhưng không có bản số (soft copy). Cậu chưa tìm được cách nào ngoài việc gõ lại từ bản in; mà năng lực có hạn. Đành hẹn khi khác đăng sau. Lỗi nhà xuất bản.)

Xin được làm vơi đi nỗi nhớ người tha hương

Chuyên đề này xin được góp bài đầu tiên. Anh em ta, Tết này, đi chơi đâu mà thấy người, cảnh đẹp đừng quên chụp ảnh và viết bài cho blog. Bạn Trỗi ở xa lên mạng là thấy như đang sống ở quê nhà.

Sáng nay lái xe đưa vợ con đi chợ hoa Nhật Tân. Xe cộ nối đuôi nhau chạy chậm rì rì trên đường đê (nay là Âu Cơ) lên chợ. Phải chọn chỗ dừng xe và trông xe nên chỉ quan sát được chợ từ phía ngoài đường.
Đây là dãy bán quất. Quả sai trĩu cành chúc cho năm mới gặt hái thật nhiều, kiểu "Em ơi Nha Trang "mùa thu" lại về!'.


Các xe tải có thùng chở hoa ra chợ được làm thành quầy bán hoa. "Lông dân" ta làm ăn cũng ghê đấy chứ, có khác gì "lông dân" Tây?



Ông chủ mặc com-pờ-lê thắt ca-ra-vat-tê, đang điều gấp mai Sài Gòn chở ra HN. Chủ như thế thì đất nước làm gì không phát!













Chợ đào tràn cả ra mặt đuờng. Các chú CSGT bất lực. Ngay bùng binh ngã 3 Nhật Tân rẽ vào Quảng Bá, Nghi Tàm! Nói thế anh em lại nhớ đến rặng ổi Nghi Tàm? Nay đâu còn ổi. Thấy có tay mua cặp đào giá 250.000, nhét vừa cốp sau xe.

Cái đẹp đâu chỉ có ở thành phố các bác?


Lên Hữu Lũng cùng anh em, khi tìm góc đi tè thì thấy cây khoai môn hơi bị to, đẹp, tràn đầy sức sống. Cây như thế ngay ở thành phố tìm cũng khó. Góc sân sau bếp, nhiều nước đọng nên phát chăng?
Cái đẹp đâu chỉ có ở thành phố các bác?

Thông báo về việc mời làm thành viên

Nhân việc mời lại Nguyễn Duy Đảo làm thành viên Bạn Trỗi tôi mới nhận ra các lời mời gửi tới địa chỉ thư điện tử @yahoo.com và @yahoo.com.vn đều không thực hiện được, thư mời bị trả lại.
Những người được mời mà không thành công như vậy bao gồm Huỳnh Hồng, VC.Phước và Duy Đảo@yahoo.com (Duy Đảo@gmail.com thì được).
Vậy có thể quan hệ của Yahoo với Google không được tốt đã gây ra các sự cố mất quyền thành viên Blogger. Đề nghị mọi người bị các hệ luỵ tương tự như thế phải "trúng kế" của Google, chuyển sang dùng Gmail nếu còn muốn dùng dịch vụ của nó.
Quyền lực của kẻ mạnh là như thế đấy.

“ĐI TÂY” THỜI BAO CẤP

Nguyễn Duy Đảo

Trước tiên cho tôi xin được chia buồn với Anh Tăng Cường, người Anh, người Thầy của tôi. Tôi được biết cụ Ông, thân sinh của Anh vừa tạ thế.
Tôi cũng xin được chia buồn với gia đình Anh Hồ Trương, người Anh khoá trên vừa mất.
Xin chia buồn với gia đình Anh Đạo - Người Anh, người bạn - học trên tôi một lớp.


Chỉ còn vài ngày nữa là Ba mươi tết, nhân dịp năm mới sắp đến,Tôi xin chúc toàn thể các Anh, các bạn một năm mới sức khoẻ, vui tươi, hạnh phúc và may mắn. Trong ngày đầu xuân, tôi viết lại câu chuyện vui ngày xưa - “ĐiTây thời bao cấp” để các Bác, các bạn đọc chơi. Tôi nghĩ nếu Bác nào đã từng “Thì thụt” ở Đoàn 971, Đông Anh năm nào sẽ đồng cảm được với tôi trong câu chuyện này. Có điều gì cần bổ sung thêm, các Bác cứ cho mấy “Nhời” vào “Lời góp”. Tôi xin bắt đầu

Từ trên tháp cao, của đài chỉ huy sân bay Tân Sơn Nhất, Tôi nhìn xuống khu nhà ga Quốc Tế mới xây, hiện đại, khang trang, rộng rãi với sân đậu máy bay mênh mông và hai đường băng dài tít tắp. Chếch sang phía Đông là khu nhà ga quân sự. Bao nhiêu năm rồi mà vẫn vậy, xưa cũ, ọp ẹp, chỉ khác chăng là được quét vôi, ve trông sáng sủa hơn cho nó đỡ tương phản với khu nhà ga thương mại mà thôi. Chính nơi đây, Nhà ga quân sự này, nơi khởi đầu cho chuyến du học “Dài ngày” của tôi 23 năm về trước.
Vì hoàn cảnh gia đình, năm 85 đơn vị giải quyết cho tôi được chuyển ngành. Lần mò tôi cũng xin được một chân hải quan Thành Phố. Họ hứa sẵn sàng tiếp nhận, nếu quân đội có giấy giới thiệu qua. Đùng một cái giữa năm đó Phòng tổ chức cán bộ Quân Chủng có công văn điều động một vài cán bộ cấp tiểu đoàn đi học, tại học viện nước ngoài. Trong danh sách đó thế quái nào lại có tên tôi. Thế là cuộc đời tôi lại chuyển sang một ngã rẽ khác.
Trên chuyến máy bay quân sự từ Sài Gòn ra Hà Nội một sớm tháng sáu năm 1985, giữa đống hàng hóa cồng kềnh trong khoang chiếc AN – 26 lọt thỏm hai người lính. Ngồi trên sàn máy bay cách tôi chừng vài mét là một sỹ quan, da anh đen xạm, gầy gò, chỉ có khuôn mặt thông minh và đôi mắt sáng cho tôi biết là anh còn trẻ có lẽ chỉ khoảng 25, 26 tuổi. Tôi nghĩ trong bụng, dân không quân gì mà hom hem thế. Rồi chúng tôi quen nhau. Anh nói “Tôi ở Quân Đoàn 4, là tiểu đoàn trưởng, đang chỉ huy đánh nhau ở Pompet bên Cam Pu Chia, cực khổ, ngày nắng, đêm lạnh, sốt rét đầy mình, cái chết thì rình rập, đơn vị chết vãn đi, bổ sung quân đến mấy lần. Tôi về nước mới biết là được chọn đi Liên Xô, học ở học viện Phrunde. Nghĩ thương anh em ở lại, thực lòng tôi cũng chẳng muốn đi. Ngồi nói chuyện dần dà tôi mới biết anh là con trai của một vị tướng nổi tiếng - Hoàng Cầm, em thằng bạn trường Trỗi của tôi.
Xuống sân bay Gia Lâm, Chúng tôi chia tay nhau, Anh lên thẳng đoàn 971 trên Đông Anh (Nơi du học sinh quân sự tập trung trước khi đi học, do BQP quản lý), Còn tôi nhờ được chiếc xe con về HN. Chúng tôi bắt tay nhau tạm biệt, hẹn sẽ gặp lại nhau sau.
Về HN, tôi tìm gặp lại thằng bạn cũ, hắn đang là Giám Đốc trung tâm thông tin của một công ty Tàu biển. Hắn tá túc nhờ trong cái Gara xe nằm lọt thỏm trong khuôn viên một biệt thự cũ kỹ, xây từ thời Pháp trên đường Bùi thị Xuân. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, Sau nhiều năm xa cách. Hắn nói
-Tớ cũng đang độc thân có cậu thì tuyệt rồi.
- Vợ con tớ ở Hải Phòng chưa chuyển lên được - hắn giải thích thêm.
Thế là sau bao nhiêu năm tôi lại được sống cuộc đời dân sự đúng nghĩa của nó trong thời gian khoảng ba bốn tuần. Khoảng thời gian này chúng tôi chủ yếu là học chính trị và làm công tác chuẩn bị trước khi du học, nên thường xuyên tôi được ở HN.
Khi biết tôi đi Liên Xô tu nghiệp, hắn động viên “ Muốn giàu thì đi Đức,Muốn có kiến thức thì đi Liên Xô”. Sỹ quan các ông học ở Liên Xô là “Oách” nhất rồi.
Hắn từng trải, vì đã từng đi Tây, Tàu mấy lần. Tâm sự với tôi hắn nói “ Tôi biết các ông đi học, cái chính là tu nghiệp để nâng cao kiến thức, nhưng cũng chẳng ai cấm các ông kết hợp làm kinh tế cả. Trước tiên theo tôi ông nên nghiên cứu sơ qua văn hoá Nga để hội nhập khi qua đó, thứ nữa là Ông cũng phải tranh thủ, chuẩn bị lấy một ít hàng hóa để “Trao đổi” với bạn, kiếm tí “Chênh lệch” nhằm giảm bớt gánh nặng về tài chính khi chân ướt chân ráo mới qua”. Hai khoản này thì tôi thạo, tôi sẽ tư vấn giúp ông.
Chuyện thứ nhất - Học hỏi “Văn hóa phương Tây” để hội nhập.

Thế ông biết nhảy đầm chưa?
Hắn hỏi tôi trong một đêm mưa tháng sáu tầm tã. Hắn nói luôn chẳng để cho tôi kịp mở miệng vì Hắn thừa biết tôi làm quái gì biết cái khoản văn hóa cao cấp này.
- Chả nói ông cũng biết, nhảy đầm nó là văn hóa của phương tây, nó như cái bắt chân, bắt tay ở xứ ta vậy. Cho nên đầu tiên ông cũng nên biết nhảy đầm, chẳng ai bắt ông cả, nhưng nếu biết thì cũng vẫn tốt, nó là văn hóa, là phương tiện, là cửa ngõ để mình dễ tiếp cận, giao lưu học hỏi người ta.Tiện đây có tôi, tôi sẽ dạy ông, chẳng mất tiền bạc, hơn nữa là chỗ anh em, tôi tận tình chỉ bảo. Tôi đảm bảo ông sẽ thành thạo những điệu nhảy cơ bản trước lúc ông lên đường.
Tôi ngẫm nghĩ, Hắn nói cũng phải.
Nói thì nói thế thôi chứ hắn đi suốt, có hôm Hắn đi đến đêm khuya mới về. Một lần tôi tò mò mở cái Samsonite không khóa của hắn vứt dưới gầm giường. Trời! tiền, cả một Samsonite tiền, tiền mặt hẳn hoi. Phía bên trên tôi thấy cả những tờ màu xanh xanh trông lạ lắm, không giống tiền ta. Một hôm tôi mới hỏi nhỏ Hắn, sao tiền nhiều thế để như vậy Ông không sợ à? Hắn tỉnh bơ trả lời tôi bâng quơ bằng một câu hát “Nơi hầm tối là nơi sáng nhất ..”
Tôi nói thế chắc ông hiểu chứ - Hắn nhún vai rất tây đá con mắt về phía tôi.
Tiền bạc của tôi nó luân chuyển hàng ngày, hàng giờ, nên như thế nó tiện cho tôi.
Chẳng biết hắn làm cáiquái gì thêm ngoài chức GĐ mà tiền lắm thế, có trời mới biết. Về khoản này tôi ít khi thóc mách vào chuyện riêng tư của người khác, ngay cả đối với bạn bè thân và cho tới tận mãi sau này, khi đã có vợ con, tôi vẫn giữ “Nguyên tắc”ấy.
Một buổi chiều hắn về sớm, đi cùng với một ông bạn.Vừa vào đến cửa hắn đã oang oang “Ông khẩn trương tắm giặt, tối nay chúng ta đi nhảy đầm”. Tôi có ba cái vé mời ở câu lạc bộ Dancing Giảng Võ đây.
Chẳng ra đồng tình ,chẳng ra phản đối, sau một phút lưỡng lự, tôi nói:
- Tôi ngại chỗ đông người lắm, nhất là chỗ có nhiều chị em phụ nữ, với lại ông đã dạy tôi được buổi nào đâu mà nhảy với chả nhót - Hắn sững người.
- Ừ nhỉ ! Chết thật tôi tưởng cũng dạy ông được một vài buổi rồi chứ. Nhưng thôi! Không sao, bây giờ vẫn kịp, ông khẩn trương lên, tôi bổ túc cho ông 15 phút, chỉ cần 15 phút là Ông sẽ có đủ kiến thức để cọ xát với thiên hạ.
Thế rồi tôi đi tắm.Tắm xong lên phòng đã nghe thấy tiếng nhạc xập xình từ chiếc máy Catsec phát ra.
Lại đây! Ông lại đây!
Chẳng để tôi kịp mặc quần áo, người trần trùng trục và vẫn còn ướt nhẹp, thế là hắn ôm thốc lấy tôi, dìu tôi đi theo điệu nhạc. Hắn nắn chân nắn tay tôi như thầy lang nắn chân tay bệnh nhân bị trật khớp. Chẳng phải một mình, hắn còn lôi cả ông bạn của hắn vào chỉ bảo, uốn tôi như uốn lưỡi câu. Nào là thân phía trên phải thẳng chỉ được chuyển động phần cơ thể phía dưới, nào là đánh mặt phải dứt khoát, Nào là mặt phải tươi, đừng quá căng thẳng. Hắn nói nhiều lắm, cứ như giáo viên dạy ngoại ngữ. Đây là điệu Val, đây là Bebop, đây là Tango, đây là Chachacha, rồi Rumba, Pasodop tôi cứ rối hết cả lên mỗi khi có một điệu nhạc mới.
Thế rồi đúng bảy giờ chúng tôi cũng kịp xuất phát. Cả ba thằng “Lèn” trên chiếc xe cánh én, hồi đó ở HN xe này là oách lắm. Tới sàn nhảy, tôi cũng thấy đông đông, chỉ rặt là những người lớn tuổi và cỡ tuổi tôi. Nhạc bắt đầu nổi lên, mọi người lao ra sàn. Hai ông bạn có lẽ có bạn nhảy từ trước nên đã mất hút vào đám đông.
Trong ánh đèn xanh đỏ chập chờn, trong mớ âm thanh rộn rã Tôi vẫn nhận ra tiếng the thé của kèn Trumpet, tiếng lả lơi của Sacxo, tiếng phừng phừng của Congtobat, tiếng thình thịch như giã gạo của Trống, tôi ngồi ngây ngô, mặt cứ dại ra, đờ đẫn. Bỗng có một bà sồn sồn chắc lớn hơn tôi dễ đến chục tuổi, người đẫy đà, mặc chiếc váy liền áo dài sát đất
Tôi có thể mời anh điệu Rumba này được không?
Lạ thế ngày xưa đọc truyện nước ngoài tôi nhớ hình như chỉ có đám đàn ông chủ động mời lũ đàn bà nhảy còn trong trường hợp này, ở ta có “ Nhẽ ” khác chăng, hay là tôi nhớ lộn?
Chẳng đợi tôi có chính kiến, người đàn bà phốp pháp ấy đã cầm tay tôi lôi thốc vào sàn. Thật may Rumba là điệu nhảy dễ, nét nhạc lại “Dịu dàng” nên tôi qua được. Nhưng đến Val thì tôi chết. Tôi bị xoay như chong chóng, giống như hồi bé đi bắt chuồn chuồn, bằng phương pháp thủ công, dùng tay quay, cứ đứng một chỗ quay, cho tới khi chuồn chuồn ta chóng mặt rơi phịch xuống đất mới thôi. Tôi chóng mặt thật sự, vì tiền đình của tôi vốn đã yếu từ bé, tôi có cảm giác đây đúng là một cuộc hành xác. Người đàn bà nhảy lôi tôi đi xềnh xệch trên sàn, lúc này tôi chẳng còn hiểu và phân biệt nổi thế nào là giới hạn về văn hóa, thế nào là ranh giới giữa nghệ thuật và sự phàm tục.
- Ôí giời ôi! Suýt nữa thì tôi hét toáng lên. Tôi như khuỵu xuống, không phải là do tôi chóng mặt nữa, mà là vì mu bàn chân tôi bị gót giày của “Người bạn nhảy” đè lên, mà khổ, lỗi kỹ thuật này tác giả lại là chính tôi. Cũng may vừa vặn lúc ấy điệu nhạc kết thúc. Tôi vội vàng chia tay người phụ nữ phốp pháp, mặt đỏ phừng phừng như đĩa xôi gấc thắp hương đêm hôm rằm, mà không quên cảm ơn, kèm theo nụ cười nịnh đầm méo mó, trong bụng thì mừng thầm, thế là thoát nạn.
Vào khu ghế ngồi tôi mới có cơ hội kiểm tra lại “Thương tích” của mình. Nhìn xuống chân, đôi dép nhựa Tiền Phong trắng mà thằng em tặng tôi trước lúc đi Tây, Tôi thấy chiếc dép chân phải, đầu một quai bị bung ra, còn chân thì khỏi nói, tê buốt tới tận óc.
Tôi bỗng chột dạ, và liếc mắt ra xung quanh, tôi để ý chỉ thấy thấp thoáng dưới gấu những ống quần tây, những cổ chân trắng, to phô ra dưới gấu váy . Những đôi giày bóng lộn, đen có, nâu có, cả trắng nữa, thấp gót có, cao gót có, đàn ông, đàn bà, ai ai cũng đi giày chỉ có mình tôi là ... Đơn giản đến lạc lõng, cả bộ quân phục sỹ quan nữa hình như nó cũng không hợp ở chốn này. Tôi cứ ân hận vì đã trót
Chuyện thứ hai - Kết hợp làm kinh tế

Chỉ còn một vài ngày nữa thì tôi lên đường, quân trang đã nhận xong. Bao gồm một va ly, một bộ vét sẫm màu, lạc mốt và đã qua sử dụng ( Bộ vét này phải trả lại cho nhà nước khi kết thúc khóa học ) vì tôi thấy có mùi ẩm mốc của thứ mồ hôi dầu, chắc của tay nào đi Tây khóa trước mới trả khi về nước, một đôi gày da đen, hai bộ đại cán dạ, một cái áo len, rồi Cavat và quân hàm quân hiệu, mũ mão mới tinh. Tôi nhớ hình như chỉ có vậy.
Tôi dự định sẽ làm một cái tiệc chia tay nho nhỏ với một vài người bạn thân. Một thằng bạn có bà chị làm cấp dưỡng ở cục đối ngoại Bộ Quốc Phòng hứa sẽ thu xếp cho tôi một bộ lòng lợn đầy đủ từ A đến Z, bia hơi thì một đứa khác lo. Tôi chỉ còn ấn định thời gian nữa là xong .
Sắp đến này chia tay rồi mà ông bạn GĐ của tôi lại đi công tác chưa thấy về. Tôi đang lo hắn không về kịp trước lúc tôi lên đường. Thiêng thế vừa nói ban sáng thì buổi chiều hắn lò mò, vác mặt về, thấy va li, quần áo của tôi vứt bừa bộn hắn hỏi:
Bao giờ ông xuất phát?
Tôi nói:
Còn mấy ngày nữa.
Thế ông đã chuẩn bị đầy đủ chưa?
Xong hết rồi - Tôi tự tin trả lời hắn.
Ông mở va li ra cho tôi xem nào?
- Trời ơi! Thế này mà gọi là đầy đủ à! - Hắn la toáng lên.
- Thế ông có biết tiêu chuẩn của ông được kết hợp đem theo là bao nhiêu không? người ta không phổ biến cho ông à?
Tôi cứ ớ người ra chẳng hiểu gì cả.
Hắn nói tiếp :
- Ông được phép đem theo hàng hoá mà hải quan nó không thèm đếm xỉa tới gồm : Hai quần Bò, Một áo Nato, Bảy áo phông, một đồng hồ, hai đôi adidat, Hai kính dâm Giọt Lệ, Hai tá khăn mùi xoa dùng để chùi mũi, hiệu Cô Tiên ( Khăn mù xoa có in hình cô Tiên ) ... Nhiều thứ lắm, nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy hắn đả động gì tới vụ Silip hiệu Bông Hồng? Hay hắn quên không mua? Hay năm tôi đi loại Silip hiệu Bông Hồng này chưa có trên thị trường? Hay là vì mặt hàng này nó quá nhạy cảm mà người ta không đưa vào trong danh sách. Nhưng dù sao, tôi nghĩ, nếu không có Bông Hồng thì cũng phải có Bông Lan, Bông Hụê gì đó chứ. Chết thật! Nếu không đọc bài của Bác Quốc hôm nay, mà bài này của tôi đã gửi đi rồi thì làm sao tôi biết được thằng bạn GĐ - nhà kinh tế, của tôi lại có sơ suất “Ngờ ngệch” đến thế. Tiếc rằng thời gian đã quá vãng, chứ không tôi thề, tôi sẽ chửi cho thằng bạn tôi một trận, cho hắn chừa cái thói “Cái gì cũng biết” ấy đi.
Hắn liệt kê vanh vách cứ như giám đốc Hải quan cửa khẩu.
- Thế tiền bạc ông còn đồng nào không? Thiếu bao nhiêu tôi đưa cho.
Tôi nghĩ bụng, thằng bạn nó đã nuôi ăn, ở, văn hoá, văn nghệ cả tháng trời, không lẽ bây giờ lại nhờ vả tiền bạc thì còn ra cái giống gì nữa, nên tôi ngại. Tôi hỏi ngược lại Hắn:
Thế từng ấy thứ hết bao nhiêu?
Tiền ông còn bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, thiếu tôi phụ cho.
Thế là tối hôm ấy tôi phóng tới bà Cô làm ở bộ ngoại thương trình bày hoàn cảnh. Bà cô mở tủ dúi cho tôi một miếng kim loại màu vàng vàng và nói “ Ba chỉ rưỡi vàng mười đấy cầm tạm lấy, cô chỉ có thế thôi”.
Lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy vàng, thì ra cũng chẳng có gì đặc biệt, nó cũng giống như đồng xèng nắp bia thuở bé mà bọn tôi chơi, chỉ có điều nó mềm và có màu vàng và nặng hơn một chút mà thôi. Thế là tôi lẳng hết cho thằng bạn, mặc hắn lo liệu.
Chiều hôm sau thấy hắn lễ mễ đem về đủ cả, chẳng thiếu thứ gì lại còn thêm cả một chồng Mũ Nan và một đống Bị Cói nữa chứ. Hắn nói:
- Đầy đủ rồi đấy, Mũ Nan và Bị Cói tôi tặng Ông. Số hàng này nếu biết tính toán, ông sẽ có một khoản kha khá đấy, ăn tiêu dè sẻn còn để dành mà cưới vợ.
Nói đoạn hắn tiếp:
- Ông đưa tay đây!
- Làm gì? Tôi cảnh giác hỏi.
Thì ông cứ đưa tay ra đây - Hắn thúc.
Tôi ngập ngừng chìa tay ra. Tôi thấy hắn rút từ túi quần một cái nhẫn màu vàng và đeo thốc vào ngón tay tôi, như trong hôn lễ cô dâu trao nhẫn cưới cho chú rể.
Tôi cảm động quá, lại còn màn tặng nhẫn vàng để kỷ niệm trước lúc chia tay, đúng thật! thằng bạn Tây Tàu nhiều có khác - tôi nghĩ trong bụng.
- Không phải của tôi tặng ông mà là của ông - Hắn giải thích.
Tôi đang ngỡ ngàng thì hắn tiếp.
- Số hàng tôi mua chỉ hết có hai chỉ rưỡi còn lại một chỉ tôi làm cái nhẫn này ông đeo vào tay cho tiện mà không lo bị mất, qua đó khi nào túng quá thì bán quách nó đi mà chi tiêu.

Buổi tiệc chia tay tiễn tôi đi ngày ấy gồm bảy người, chủ yếu là bạn hồi đại học có một hai đứa em học khoá dưới. Hơn hai mươi năm sau, những người bạn có mặt trong bữa tiệc chia tay “Lòng lợn tiết canh” với tôi hôm ấy, giờ đều thành đạt cả, và có cuộc sống ổn định. Mỗi người một vị trí, chúng tôi đều có đóng góp được chút ít cho xã hội. Có người là đại biểu quốc hội, có người là GĐ doanh nghiệp, có người mà tài sản từ chục năm về trước, theo giới doanh nghiệp thủ đô đánh giá là nhân vật VIP trong câu lạc bộ triệu Đô của HN. Có người định cư ở nước ngoài tài sản cũng khá. Có anh vẫn theo đuổi binh nghiệp, quân hàm Đại tá, lên lương cũng vài bận, không leo lên được Tướng do cơ chế.
Hình ảnh cuối cùng Tôi còn nhớ, khi tiễn tôi ở sân bay Nội Bài. Sau khi dúi cho Tôi cái gói Nilon đựng mấy con Cá sấu, Logo của những chiếc áo phông “Đểu” bị bong ra khi tôi mặc thử ở nhà, lúc đi vội quá tôi quên mất. Thằng bạn GĐ của tôi nó cứ dặn đi dặn lại, sang bên ấy nhớ lấy keo dán lại vào áo, mỗi con “Cá Sấu” này có giá trị bằng nửa chiếc áo của ông đấy. Còn mấy cặp kính dâm Gịot Lệ “HàngTầu” khi trao đổi với “Bạn” ông nên tặng kèm, mỗi cái kính khuyến mãi một cặp khăn Mùi xoa hiệu Cô Tiên, để họ lau mũi kết hợp dùng lau mắt luôn, vì là kính “ Đểu” nên khi đeo vào, nước mắt sẽ chảy lênh láng nên khăn Cô Tiên rất cần thiết, và nhớ khi bán xong phải “Phắn” thật nhanh. Những lời tôi dặn Ông cấm được quên đấy.
Tôi vẫn còn kịp nghĩ, thằng bạn GĐ của mình đúng là con người chu đáo và là con người của kinh tế, chẳng trách chiếc Samsonite hôm nào của Hắn dưới gậm giường lúc nào cũng đầy tiền cũng phải.
Trong cái nóng hầm hập của buổi chiều tháng Bảy, mấy chiếc quạt cỡ lớn, dạng quạt dùng trong công xưởng, chạy hết công suất thổi như điên vào đám hành khách cả Ta, Tây chen chúc trong phòng cách ly của sân bay Nội Bài. Tụi bạn tôi, họ vẫn kiên nhẫn đứng phía sau những tấm kính, mồ hôi mồ kê nhễ nhại nhìn về phía tôi. Bên cạnh họ lớp lớp người thân đưa tiễn nhau : Bố Mẹ tiễn con, Anh tiễn Em,vợ tiễn chồng, nhân viên tiễn “Xếp”, người yêu tiễn người yêu ... Họ vẫy tay, họ cười, họ nói, có người miệng méo xệch đi, nước mắt nước mũi dàn dụa xen trong những giọt mồ hôi rơi lã chã. Thôi thì đủ mọi cung bậc của tình cảm, nhưng tựu chung lại trong ánh mắt của tất cả những người đưa tiễn đều chứa chan, hy vọng về một ngày mai đối với người thân của mình.
Lướt qua đám người đông đúc, quay nhìn về đám bạn mình, Tôi thấy một thằng bạn, chắc không kìm hãm được cảm xúc, đưa vội cánh tay áo lên chấm chấm nơi khoé mắt. Những đôi môi mấp máy, nhưng tôi chẳng nghe được gì. Nhưng tôi biết họ chúc tôi lên đường “Thượng lộ bình an” và gặt hái nhiều thành công.
Họ cứ đứng và nhìn theo cái dáng liêu xiêu vẫn còn hơi tập tễnh của tôi. Chẳng biết có phải bởi chiếc đồng hồ SK trên tay đeo không quen vì nó quá nặng, hay vì vết “Đau” ở chân đêm hôm nào chưa khỏi hẳn. hay là vì chiếc quần Bò vẫn còn nguyên hồ tôi mặc bên trong chiếc quần dạ sỹ quan nó chật quá và nóng quá làm tôi đi đứng khó khăn chăng. Các bạn tôi cứ nhìn theo cái dáng tập tễnh, xiêu xiêu của tôi, xa dần, nhỏ dần, nhỏ dần ... và mất hút sau cánh cửa của chiếc máy bay IL – 86 to tướng, bốn động cơ của hãng hàng không Aerophlot. Bất giác, tôi giơ tay nhìn lên mặt chiếc đồng hồ SK màu Hồng Ngọc còn mới tinh, chính xác lúc đó là 2 giờ 30 phút, chiều ngày 27 tháng 7 năm 1985.

Cận Tết, vẫn gặp nhau

Gọi điện cho anh Ba Hưng, hẹn 12g qua giỗ đoạn tang bà. Cũng chẳng nhiều nhà có quan hệ thân thiết đan xen, chồng chéo như nhà 99 và 71 Nguyễn Du này - em lại chơi với bạn của ông anh hay ngược lại. Mở cổng gặp cu Tạ Giang đang hoá vàng cho cụ. Lên đến nơi thấy cả nhà đầy đủ, bác Cả là trung tâm vẫn sôi nổi như ngày nào. Cánh Trỗi có anh ba Hưng cùng "3 cháu" Thanh, Tuyên, Khánh, cánh Học viện ngoài bác Cả có thêm KQ, Trung Nghĩa, bạn bè ở Đức có Thân Danh Nỵ, Dũng, Tạ Giang... Bệnh viện 175 có cu Dũng "chuẩn đoán hình ảnh". GM sau khi về Bắc Ninh thắp hương cho các cụ, gọi điện hỏi "ở mô?", liền phi tới. Phan Thái Minh (Cục Liên lạc đồi ngoại) từ nghĩa trang Thanh Tước về cũng có mặt góp vui.
Ông uống xong ly rượu vang thì vào nghỉ, đến khi tàn cuộc thì cụ ra chụp ảnh với con cháu. Trông ông vẫn mạnh khỏe, tuy hơi lẫn. Nhớ bà, mọi người xôn xao cùng nhau kể lại chuyện cũ. Sướng nhất là chuyện nhảy tàu, gắn huân chương củi chỏ đến ăn cắp ngỗng chiêu đãi bác Cả lên thượng uý, hay tụ bạ không thèm học chính trị ngồi vẽ bậy và dịch các bài hát Nga... Bác Cả nhận xét: anh em ta thông minh có pha lẫn chất "lưu" nên việc gì cũng làm được, kể cả văn hoá, thể thao.
Chuyện xa chuyện gần, vui nhất là khi cùng nhau hát bài "Thành phố tuổi thơ" ("Gorod dzestva" lời Nga - gốc "Green field") mà bác Cả là dịch gỉa chính:
Thành phố ở nơi đâu yên tựa giấc mơ,
thành phố ở nơi đâu lững lờ cơn gío đưa.
Dòng sông nhẹ êm trôi lững lờ như mặt gương soi.
Thành phố ở nơi đâu thấy trong lòng ấm áp.
Và... đã qua lâu rồi nơi ấy tuổi ấu thơ êm đẹp!".


Đêm, tỉnh giấc thấy nằm còng queo ở 99. Thế mới biết "diệu vang Chi-lê" say ra phết!

Chủ Nhật, tháng 2 03, 2008

Giáp Tết thăm cơ sở nơi từng đánh án

Năm chiến sĩ Cuơng, KQ, GM, Khắc Việt và Giang 100 theo hẹn cưỡi “xe tăng” Zace rời Hà Nội lúc 9g. Cầu Chương Dương và nút giao thông đường 5 Gia Lâm hơi tắc. Trời không mưa, nắng đẹp. Vào đường cao tốc 1B qua Bắc Ninh, Bắc Giang, Kép rồi vào địa phận Hữu Lũng (Lạng Sơn). Dừng xe ăn đặc sản “bánh cuốn nhân trứng”. Về với địa bàn cũ nên Cương rất rành. Qua trạm thu phí giao thông Hữu Lũng mới biết đây từng là “điểm đầu đánh động” cho cánh buôn lậu suốt từ đây lên Lạng Sơn khi thấy Ba Cương và đồng đội lên đánh án.

Tạt vào thị trấn Hữu Lũng, rẽ theo đường sang Võ Nhai (Thái Nguyên) đến "cơ sở cách mạng" của Cương. Chủ nhà (vốn là dân buôn lậu gỗ) niềm nớ đón tiếp. Các chú bộ đội thì khỏi nước nôi, tự nhiên vòng ngay ra sau bếp. Hơn chục chú gà sống thiến, gà mái mơ, trống hoa đã được làm lông sạch sẽ. Lượn ra ngắm bờ sông và đường cửu gỗ lầy lội sau mưa. GM xin 1 pô để gửi cho mẹ. Dù có người phá rừng buôn lậu gỗ, nhưng vẫn có những vườn ươm cây giống của bà con chuẩn bị trồng rừng đầu xuân. Cuộc sống hay thế đấy!
Chủ nhà lo cơm nước đâu vào đấy, lên mâm liền. Tòan lính (phía chủ thêm 1 chú thiếu tá, nguyên thiếu sinh quân QK1 năm 1983 và 1 cháu lính tăng) cùng nâng lên hạ xuống. Chuyện làm án của Cương sôi nổi nhất. Nghe kể mới biết sự đan xen phức tạp giữa thù và bạn, giữa nhiệm vụ với tình người trong cuộc đấu tranh chống buôn lậu. Đang ăn thì Hằng k7 gọi: “Lên mạng biết các anh rủ nhau đi mua gà đồi, ngủ đậu cành vải ở Lạng Sơn nên hỏi thăm. Em đang ở Tân Thanh”. Quãng 2g hơn chia tay ra về, sau cốp chất tòan gà. (May không bị chặn kiểm dịch!). Ngay thị trấn thấy cánh buôn đồ gỗ vẫn cưỡi Minsk chở những tủ gỗ to vật, tránh kiểm lâm.
Trên đường xuôi Hà Nội, Cương còn tụt tạt thêm vài cơ sở. Đường 1B đoạn đẹp nhất dạo này treo biển hạn chế tốc độ 80km/g nhưng hắn cầm lái tòan nhấn ga trên 100. Hơi ngại. Không những thế còn bóp còi liên tịch để xin vượt, gây ức chế cho khách. Một ông bạn đã bí mật “đánh pan”, cắt còi hơi. Khi vừa ngồi lên xe hắn đã nhấn còi nhưng thấy tịt, ông bạn ngồi bên không dám cười sợ lộ chiêu. GM tranh thủ ngáy mà không bị nhiễu.

Vòng qua Từ Sơn, Ninh Hiệp thấy thay đổi quá nhiều. Xe theo đường cầu Đuống. Dễ đến 20 năm không đi đường này. Xe cộ tấp nập như những ngày giáp tết năm nào. Cương cho anh em thăm lại con đường đê qua Học viện Hậu cần, rồi gầm cầu Long Biên. Khỏang 5g30 có mặt tại Tăng Bạt Hổ thì xe Hữu Thành cũng vừa về tới nơi.
Thật là 1 chuyến đi chơi tết đầy ý nghĩa!

Thứ Bảy, tháng 2 02, 2008

UỐNG TRÀ

Càfe “dỏm” đã thưởng thức rồi, nay tôi xin hiến tặng AE mấy tách trà nhân dịp Tết cho ấm giọng.

Hồi học lớp 10 ở Hà Nội, tôi có cái may mắn được các anh, các chú Nam bộ tập kết chỉ cho cách uống trà quạu (UTQ). Theo mấy ổng, “lý tưởng” nhất để uống trà cần phải có ấm chén được làm từ đất lấy ở chân cầu Ông Lãnh (chắc là hồi xưa, chớ bây giờ chỉ cần đi ngang cầu là cũng đã thấy bốc mùi rồi), nước pha trà phải lấy từ nước sương sớm đọng trên tòa sen Đồng Tháp Mười và củi nấu nước phải là củi đước rừng U Minh… (nghe thấy đi lòng vòng tốn biết bao nhiêu tiền xăng, chắc là phải ngon lắm). Nhưng chỉ có trà lấy từ đâu thì không thấy nói. Khi đó tôi thầm thán phục : người Nam uống trà “điệu nghệ” quá ta ! Và ước mong tới ngày vô Nam để được thưởng thức…. Rồi tôi cũng được vô Nam để chỉ thấy toàn là trà đá ! Trà Lâm Đồng (ngon nhất miền Nam) thì đúng là chỉ đủ “đô” để pha trà đá mà thôi. Ngẫm lại mới thấy các anh các chú uống trà “điệu nghệ” đều dùng trà Thái Nguyên !

Tất nhiên là vậy, trà Thái là tuyệt vời (còn gái Tuyên xin để mấy anh đánh giá), tẩm ướp ra sao là tùy theo “gu” của mỗi người. Riêng tôi thì chỉ thích trà còn nguyên hương vị orgin của chính nó. Nhưng trà ngon, tất nhiên còn phải pha đúng cách. Cách của mấy ông miền Nam tập kết !

Trước hết, trà phải được pha và uống trong bộ ấm chén bằng gốm không có tráng men, nhất là bên trong, vì cái ngon của trà còn ở chỗ hương trà ngấm vào ấm chén lâu ngày tạo nên vị đặc biệt mà ở mỗi bộ ấm chén có đặc trưng riêng. Bởi vậy, các ông già xưa khi uống trà dứt khoát phải bằng bộ ấm chén của mình là vậy (giống như vợ nghiện mùi mồ hôi chồng). Thường mỗi bộ ấm chén có 4 tới 6 chén trà và ấm chỉ lớn đủ để chứa lượng nước rót lưng tất cả các chén. Loại chén này, như thường gọi là chén hạt mít chớ không to tổ chảng như chén uống trà tây.

Toàn bộ ấm chén trước khi pha phải được tráng sạch sẽ bằng nước sôi “già” (nước được nấu sôi sùng sục từ 3 tới 5 phút, nếu lâu hơn càng tốt – đảm bảo toàn bộ khối lượng nước đều đạt tới 100oC ). Nên nhớ ấm chén được tráng nước sôi chứ không phải cọ rửa sạch bong như pha cà phê nhất là không được rửa xà phòng làm cho hương trà tích lũy bấy lâu mất giá trị, mà có khi lại còn thêm mùi xà phòng thì bỏ mẹ

Cho trà vào ấm, thường với bộ trà 4 chén thì 3 nhúm bốc bằng đầu ngón tay là vừa đủ. Chế 1 chút nước sôi vừa ngập trà trong ấm, lắc lắc rồi đổ nước đó đi. Đây là bước rửa trà cho sạch hết các thứ “bụi đời”. Thường nước này được tận dụng để tráng các chén trà cho nóng và tạo mùi thơm ban đầu.

Sau đó nước sôi được rót vào ấm vừa đủ như nói trên (đủ để rót lưng tất cả các chén trà). Đậy nắp ấm lại. Nếu vào tiết trời đông như Hà Nội hôm nay thì nên đặt ấm trà trong một cái bát có chứa nước sôi để giữ cho nóng, hoặc có thể rót nước sôi lên trên nắp ấm trà cũng được. Người ta nói trà pha đậm tới mức cắm cây tăm vào nước trà không đổ thì mới ngon.

Một số người sử dụng ấm trà 2 lớp có nước nóng ở giữa là sai lầm vì chỉ sau 1 tuần trà là nước này nguội đi làm tuần trà thứ 2 sẽ mất ngon, nhưng cũng không thể thay được vì không lẽ đổ ấm trà chỉ để thay nước giữ nóng.

Sau chừng 5 tới 7 phút (hay bằng thời gian hút xong điếu thuốc khi thưởng thức hơi trà bốc lên từ ấm cho thật thèm), đây là thời gian để trà ra nước, rót tuần trà đầu tiên ra chén. Khi rót trà phải rót từ từ, có thể nói là rót sao đếm được từng giọt trà. Trà được rót liên tục theo thứ tự 1 – 2 – 3 – 4, 4 – 3 – 2 – 1 …với tất cả các chén, cần phải canh chừng cho giọt kết thúc được rót vào ngay chén đầu tiên. Bởi vì đây là chén nhận những giọt trà đầu tiên (lợt nhất) thì phải được bù lại bằng những giọt cuối cùng (đậm nhất). “Thuốc lá hơi đầu, chè tầu hơi cuối” là ở đây. Nhiều người rót trà còn nâng ấm lên xuống rất điệu nghệ tạo âm thanh thật “mùi mẫm” (như “li lái”).

Đối trà Tây hay trà Tầu, người ta rót trà vào 1 cái chén lớn được gọi là chén sang trà rồi mới rót vào các chén uống của từng người (có lẽ để “công bằng” độ đậm của trà). Cách rót này làm hương vị của trà tỏa ra nhiều nhất vào lúc rót đã ngấm hết vào chén sang trà mà người uống không được thưởng thức hết. Không phải trà Việt !

Trà không rót hết đến cạn kiệt trong ấm, mà phải chừa lại chút xíu, gọi là nước “cốt” để tiếp tục châm nước sôi pha tuần trà thứ 2 thì nước 2 mới đậm hương vị giống nước đầu, và cứ như vậy tiếp tục cho tới khi trà hết đậm, không còn hương vị nữa. Thường các ông già nghiện trà chỉ dùng 2 tới 3 nước là bỏ.

Trà pha ngon sẽ cảm nhận ngay khi uống. Đưa chén trà lên thấy mùi thơm đặc trưng của đúng loại trà đó bốc lên ngào ngạt. Nhấp chén trà vừa đủ ướt lưỡi, ngậm miệng lại thấy hương vị từ từ lan tỏa trong vòm miệng rồi tan ra. Khi tới cổ họng, toàn bộ chất tinh túy của nó bốc lên đầu mang lại sự hưng phấn và sảng khoái, nhưng cái hậu ngọt và chát của trà thì vẫn còn đọng mãi tại cuống lưỡi. Chép miệng rồi “khà” một tiếng hà hơi ra ngoài hòa nhập với thời tiết thiên nhiên cảm nhận cho hết giá trị của hớp trà nóng trong thời tiết lạnh (nếu là trời nóng thì mất 50% giá trị rồi - chắc phải ngồi trong phòng lạnh mới được). Rồi nhấp, nhấp từng ngụm một …từ từ thưởng thức…(Lúc này mà có thêm mấy điếu thuốc Marlboro đỏ hay Camel không đầu lọc thì tự vận chết cũng không sướng bằng). Chứ còn uống ừng ực chén trà như uống bia hơi thì đúng là “lông nách 1 lạng, chè tầu 1 hơi”.

Theo tôi, cách uống trà như vây mới đúng là trà Việt Nam mà chính xác hơn là của dân Hà Nội, chứ không phải trà Tầu như ta thường nói. Trà TQ thơm, nhưng khi uống chỉ cảm nhận được mùi tẩm ướp chớ không còn hoặc rất ít vị trà chính gốc, đôi khi có những loại trà còn không được chế biến từ cây trà mà ra ! (ngày nay xứ ta cũng bắt đầu có những thứ gọi là trà như thế này)

Gần đây 1 số người còn cố gắng đưa ra cái gọi là “trà đạo Việt Nam” bắt chước theo Nhật Bản thì hoàn toàn không còn gì là trà nữa. Bởi trà của Nhật không phải là sản phẩm của cây trà, mà là của nhiều thứ thảo mộc khác nhau, thậm chí còn được xay ra thành bột để hòa tan vào nước sôi. Trà đạo của Nhật hay ở chỗ “đạo” chớ không phải “trà”. Còn trà của ta hay ở chỗ “trà”. Khác nhau là vậy (cái “đạo” của ta không có geisha ngồi pha trà).

Nói thật với AE, tuy tôi huyên thuyên về cách pha trà, pha cà phê nghe có vẻ sành điệu như vây, nhưng đâu có mấy khi tôi làm được như nói. Thuận tiện nhất vẫn là uống cà phê Automat và trà bán sẵn theo từng túi cho vào ly cối, đổ nước sôi rồi.…”thưởng thức”! Thời đại công nghiệp mà. “Triệu phú thời gian” cũng phải biết tiếc chớ.

Tách trà tây trông còn "bự" hơn ấm trà ta.

Châu về Hợp Phố

Trưa ngày 6-3-1952 có một đôi vợ chồng , người vợ đang có thai, đã bỏ kháng chiến „dinh tê“ về HN. Đôi vợ chồng ấy về lại ngôi nhà của bên ngoại ở số 11 Phan Huy Chú. Đêm hôm ấy người mẹ trở dạ và được đưa đến nhà hộ sinh gần đó ở phố Hàn Thuyên .Và Hồng Hải được sinh ra ở đấy vào tối ngày 6-3-1952.
Chắc những ai đã từng ở khu vực đó đều biết cái nhà hộ sinh ấy, nó ở gần ngã năm Lò Đúc và nếu nhìn về phía ngã năm thì nó ở bên phía trái. Chố ấy nền nhà cao hơn mặt đường, nên ngay cửa vào có một bậc tam cấp. Nay không biết chỗ ấy đã thành cái gì?
Nhà số 9 Phan Huy Chú là lãnh sự Anh, vì thế nhà nước ta sau khi hòa bình lập lại đã vận động bà ngoại của Hồng Hải cho nhà nước thuê để làm chỗ ở cho viên phó lãnh sự . Không đợi phải nói đến lần thứ 2 bà đã vui vẻ dọn đi. Sau năm 1975 thì bà cháu H.Hải mới quay lại ngôi nhà này. Trong ngôi nhà này tôi gặp H.Hải khi nó mới có con gái được vài tháng. Từ ấy tôi cũng không gặp lại H.Hải và cháu gái nữa. Tôi chỉ muốn bây giờ được gặp lại con gái của H.Hải để kể cho cháu nghe cháu đã được cụ của cháu chăm sóc kỹ lưỡng và âu yếm đến như thế nào.
Sau này lãnh sự Anh chuyển sang phố Lý Thường Kiệt , nhà Thanh Minh chuyển về đấy. Trước khi lên trường Trỗi thì tôi và Vân Hùng thường xuyên“ công tác“ ở nhà Thanh Minh. Bức tường ngăn cách nhà Thanh Minh với nhà số 7 (trước đây là khu tập thể bộ tài chính nay là một nhà nghỉ rất to) là chỗ bọn tôi làm bia để chỉnh súng hơi. Hồi đấy còn trẻ nên mắt mũi bọn tôi rất tinh tường: chỉnh súng toàn bằng cách bắn 2 viên đạn chồng lên nhau thành hình số 8. Thanh Minh hồi ấy đã rất tinh ranh, chuyên môn bóp cò bằng ngón tay giữa. Bây giờ nghĩ lại nó làm công tác chính trị cũng phải.
Chếch nhà tôi một chút ,nhà số 13 Trần Hưng Đạo, là nhà bà cô ruột của H.Hải. Theo tôi đây là một trong những ngôi biệt thự đẹp nhất phố Trân Hưng Đạo. Đi đâu tôi cũng để ý nhưng chưa thấy ở đâu có thứ cây thân dừa ,lá chuối như ở ngôi biệt thự ấy. Hai cây ấy trồng rất đối xứng phía trước ngôi biệt thự. Ở trên tầng hai ,các phòng sàn toàn lát bằng gỗ lim đen sì. Thằng H.Hải thỉnh thoảng nổi máu chăm nên lại xung phong đánh xi sàn nhà. Có lần nó bắt tôi đứng tán phét , nhìn nó đánh xi sàn nhà cho đỡ buồn.
Chỉ đến khi vào trường Trỗi tôi mới biết đấy là nhà cô H.Hải. Cho nên trước đấy vào một đêm khoảng năm 1964 có 2 chậu hoa rất to khoảng 1 vòng tay ôm nằm trên trụ cửa ra vào đã rơi xuống đất vỡ tan tành. H.Hải còn thắc mắc đến bây giờ. Tội phạm cũng chỉ đủ dũng cảm thú nhận với H.Hải qua điện thoại và với lời bảo đảm của H.Hải không tiết lộ câu chuyện này với 2 cô tiểu thư của nhà ấy.
Phố Phan Huy Chú rất ngắn và hơi tối. Có một lần , qua điện thoại H.Hải thảng thốt nói với tôi: -phố Phan Huy Chú ban đêm đã biến thành phố…Tôi ngắt lời nó:-Tao biết rồi, đừng nói nữa thêm đau lòng!.
Gần đây tôi nói với H.Hải:- Các câu chuyện của mày thấm đẫm Hà nội. Nhưng mày bây giờ là „hà lội“. Đời người như dòng sông. Khi trẻ thì ta bơi, khi già thì ta lội. Cốt sao cố gắng giữ gìn để nước khỏi vào mũi là được.
Đến tháng 3, nếu không có gì thay đổi, trên đường về VN, H.Hải sẽ ghé qua Đức. Thế là Châu lại về Hợp Phố. Đến lúc ấy tôi sẽ có dịp được nâng cốc chúc mừng sinh nhật của một người con trai của những người anh hùng.

Thứ Sáu, tháng 2 01, 2008

Chuyện ngày 31/1/2008

Quen dùng lịch tây nên không nhớ hôm nay đã là hăm mấy tết?

Sáng, tốp “bảo vệ” cho quán Phú “giầy” ở Trần Hưng Đạo có Trung Quốc k7, Kiến Quốc k5 và GM k9 ngồi bên ấm chè Thái (nhưng không có gái Tuyên!). Trưa có điện thọai của Đại Cương rủ đi ăn thịt chó giải xui. Tiện có Đức Dũng và Huy đến liền rủ đi với “cánh bạn xấu”. Tại nhà kính Lan Chín (Tăng Bạt Hổ), Cuơng đã tự tay chuẩn bị cầy tơ 7 món cùng mấy “em bé HN”. Nhà hàng than thở: cú này chúng em lõm nặng vì chỉ bán đuợc có 2 chai bia cho chị VTMai, còn rựơu và thức ăn chín do các bác mang đến. HThành, Tương Lai, Vinhnq cùng cánh đàn em đi Tiệp của Cương đựoc bữa thịt chó ngon lành.

Chiều đổ mưa, lạnh cắt da nhưng trên sân Hàng Đẫy (không phải Hàng Chiếu!) vẫn diễn ra trận cầu lịch sử “only one no two”. Tỷ số 5-5! GM bảo: nếu trọng tài có con trai đi nghĩa vụ đợt này thì đựoc miễn vì thổi còi cho CAHN thêm quả penalty.

Tối, tại Cấm Chỉ có cuộc nhậu mà chủ chi là Ngọc “rùa” (Thể Công cũ). Vì KQ nhà xa phải “chuột rút” sớm nên GM phải chịu trận: "Bác Q biến thì bác phải uống thay". Sáng sau, đi đám ma, gặp GM nhưng “TV còn hình mất tiếng”.

Viếng bố Tăng Lực, Tăng Tiến rồi viếng bố Dũng k8. Sau đó, KQ, Đức Dũng, GM đi cùng hội k5 Viện 108 (Tòan "sứt", Duy Anh) đi ăn thịt chó giải xui (lại thịt chó!) tại Liên hịệp các xí nghiệp thịt chó Kim Ngưu. Hàng lọat nhà hàng vách liền vách, khách vào như nêm cối, nhhững ai mua thịt chó về nhà thì tranh nhau như cướp...
Ở Hà Nội, trong những ngày rét này, ăn nhậu thật là... quần quật!

Hà Nội ngày giáp Tết

Một cái tựa đề ... xưa như Trái Đất. Nhưng mà xét cho cùng, có gì là không xưa. Bởi trên trục thời gian thì tất cả đều là mới. Ngoài trục đó, tất cả đều là cũ. Dạo này triết lí hơi nhiều về tĩnh và động, về tâm và xác, về đạo và đời, ... bây giờ là mới và cũ. Cái tĩnh là cũ và cái mới là động.

Hà Nội năm nay Tết đặc biệt ở cái rét dài, mở rộng ra là miền Bắc. Báo chí viết "Hà Nội đông cứng trong giá rét". Chúng nhầm. Hà Nội có thể đông cứng trong kẹt xe còn con người thì vẫn còn sôi động lắm. Từ hôm TM lên taxi ra bến bus VN Airline bị đông cứng trên các nẻo đường, đến hôm nay HN tiếp tục đông cứng trên các nẻo nội đô phố chính, các chốn nhà hàng và các cửa ngõ chiều đi vào buổi sáng và chiều đi ra buổi chiều(?). Bởi thế giống kiểu "người Thanh Hoá mong rau má to bằng lá sen" thì người Hà Nội mong ngày nào cũng mùng 1 Tết. Bởi những ngày đó "người nhà quê" về cả, HN lại vắng vẻ như mấy (không "chục") năm trước đây.

Lại nói về cái rét. Thực ra người Hà Nội đã nhiều năm Tết nóng. Những người già ở Hà Nội năm nay lại được một cái Tết rét. Có thể rét hơn nhiều so với những năm xa xưa, nhưng hồi ấy cái ăn cái mặc đều thiếu nên cũng phải rét như thế này mới gây được cảm giác của thời thiếu mặc thiếu ăn. Nhưng kiểu gì thì cũng chỉ để xuýt xoa cho vui. Chứ thực sự đa số người ở "thị" đều dửng dưng hơn với Tết bởi đã có mặc có ăn.

Vì dửng dưng hơn với Tết nên người ta "sinh phú quý". Không phải là nhiều thịt, nhiều nếp; mà là thịt gì, nếp gì. Hôm qua ĐC chia cho mấy anh em hay qua lại mỗi người ít nếp Lào hạt dài chứ không tròn, lại có sọc trắng lẫn tím. Ăn thử xôi nấu từ nếp Lào ấy, thấy tím như nếp cẩm, không ngán mà vẫn dẻo tệ. Kèm theo nếp Lào là mấy quả cam bù Hà Tĩnh (Cầu Treo, Hương Sơn). Cô kế toán cơ quan tôi, vốn là một thạc sĩ cây trồng bỏ nghề để ở "thị", tỏ ra am hiểu "giống cam bù Hà Tĩnh nổi tiếng, nhưng bây giờ thoái hoá, không biết có còn giữ được giống". Ăn thử cam bù, loại cam thoạt nhìn to sần sùi giống cam sành Bắc Giang nhưng lại có thể bóc như quýt, vị ngọt hơi chua. Nói chung cũng là thứ ngon và lạ để "oai" ngày Tết.

Thịt thì ngày mai ĐC huy động, khổ thân, cái xe Fiat Siena 52S-xxx của KQ đi Lạng Sơn bắt gà Hữu Lũng. Giống gà mà ĐC mô tả "gà bản, thiến trên 3 cân, ngày chạy trong rừng ăn giun ăn dế, tối lên ngủ cành vải". Cứ theo mô tả như thế, làm sạch đi ít cũng hai cân một con. Ba chục con với 4 tên ngồi trước (KQ, ĐC, KV, GM), lặc lè, thế nào cũng bị đồng đội của ĐC thổi tìm hàng lậu. Chúng không biết ngoài bọn đi hàng lậu, chỉ có bọn Trỗi dở người mới chạy trên trăm cây số để kiếm gà Tết.

KQ có gợi ý "đi xe HT thì tốt". Lại chả tốt, xe bán tải chuyên vườn, được phép chở 700kg hàng, to dài rộng rãi. Nhưng ngày mai tôi lại bận vì có vụ bán lợn đen. Thứ lợn đen xì, lưng võng, nuôi thả trong vườn, cho ăn rau củ quả là thứ người ở "thị" thích ăn. Tôi có anh bạn cùng học ngày xưa ở ĐHTH, đi bộ đội năm 71 làm lính trinh sát, sau còn lăn lộn ở tận cùng đất Mũi, bây giờ lại có nghề Đông Y. Cậu rất khảnh ăn thịt lợn, vì ngửi qua là biết lợn nuôi băng thức ăn tổng hợp có ít nhiều thuốc kích thích tăng trọng. Thậm chí trong chuyến đi ông lang Phượng (Hoà Bình) đã được viết lên đây, cậu còn mua dăm cân đường phên nấu từ mật mía. Vì đường công nghiệp có nhiều chất độc hại, không nên ăn. Tôi nuôi mấy con lợn đen này từ đầu năm, hi vọng Tết này bán được đàn con của nó. Nhưng không có đàn con ấy thì đành bán nó vậy, gỡ lại tiền nuối chỉ để lấy c... cả năm.

Sùng Hải vừa gọi điện. Hôm nay cậu làm tất niên công ty bãi than. Tùng xẻo con bên thui 25kg từ sáng đến giờ. Anh em Trỗi Sơn Tây có mặt. Chả là vì hôm qua tôi nhờ Bình tớn sang gặp nó huỷ vụ tất niên với anh em Trỗi k4 ngày mai. Tạm hẹn lại sau rằm rồi tính, chứ tuần trước mới gặp nhau, tuần này lại lên, vừa bận lại vừa hơi bị "tham" mươi cân gạo Điện Biên, mấy chai rượu và ít thứ đặc sản Sơn Tây quá. Anh em Trỗi quý nhau mới cho quà, nhưng cũng có quý nhau mới ... chối quà.

Hôm nay là ngày làm việc cuối của nhiều nhân viên ở các cơ quan. Như ở chỗ tôi, Tết của mấy cô kế toán, văn phòng là bắt đầu từ ngày mai cho tới 11/2. Với mấy lão già, 10 ngày là quá dài, chả có gì vui, chắc thỉnh thoảng lại láng cháng qua cơ quan cho đỡ ... nhớ.

Đốt pháo Tết !!!

Chú Đạt "bột" có mỗi một đức tính hay - quý bạn, nhất là với bạn ở xa, đã mail thư chúc tết. Đốt pháo ảo chứ đốt thật là bỏ mẹ rồi! Tết mà có cây nêu, có bánh chưng xanh mà không tràng pháo cũng thật là phuồn... Chả hiểu hắn đã gửi bài cho Uttroi hay chưa, nay có thì ta cứ post lên Bantroi. Lê Thanh có đọc được cũng không có cớ phê bình là "tết nhất còn ăn 2 mang".

DotPhao.com chúc bạn hai dinh :
Năm hết tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la, một nhà không đủ. Vàng bạc đầy tủ.
Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai, sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. An lành thịnh vượng
image3291.gif
Bạn có một lời chúc từ Ivan@dotphao.com. Click vào link bên dưới để xem lời chúc và được đốt pháo
http://dotphao.com/dotphao/index.aspx?id=14482
Hãy cùng nhau đốt pháo và gửi những lời chúc tốt đẹp đến các bạn bè cùng người thân yêu
Dotphao team