
Ra Hà Nội, lên phòng thờ thì thấy có tượng đồng của 1 sĩ quan trẻ. Chiều ấy, anh Dương Trung Quốc qua cùng 1 vài người mới biết đó là tượng AHLLVT Vũ Xuân Thiều, người dũng cảm lao chiếc MIG-21 của mình vào máy bay B52 của Mỹ cuối năm 1972. Nhớ lại những ngày này cách nay 35 năm, chúng ta và Mỹ đang thử những đòn cân não cuối cùng, ai gan hơn sẽ chiến thắng. Kho đạn tên lửa SAM2 của ta đã cạn kiệt. Tên lửa mới chưa về kịp. Căng thẳng. Và, anh Thiều đã làm cái điều mà không phải ai cũng làm được.
Ngày 25/12 năm nay sẽ có buổi lễ kỷ niệm "Trận đánh Điện Biên Phủ trên không lịch sử 1972" tại Cung Văn hóa hữu nghị Việt-Xô và sẽ được truyền hình trực tiếp trên VTV1. Tên tuổi Vũ Xuân Thiều được trân trọng nhắc lại. Cũng dịp này, Hội Sử học VN sẽ trao cho gia đình cùng Bảo tàng Không quân 2 bức tuợng đồng người anh hùng.
Các bạn có biết AHLLVT Vũ Xuân Thiều chính là em trai thầy Vũ Xuân Thăng (cán bộ Phòng Chính trị Trường Trỗi), là em vợ của Thiếu tướng Đặng Quang Thịnh (nguyên Chính ủy Học viện KTQS), là anh trai của Vũ Hữu Nghị k9 hiện là cán bộ Học viện. Người yêu của anh sau này đã xây dựng gia đình với Trung tướng Nguyễn Đức Soát và anh có 1 bà mẹ tuyệt vời hết lòng vì chồng, con.
Trân trọng giới thiệu bức tuợng người anh hùng được đúc nên bằng hàng triệu giọt đồng nhỏ của đồng đội, nhân dân và gia đình!
Thứ Ba, tháng 12 04, 2007
Về người anh hùng Vũ Xuân Thiều
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 12 04, 2007
1 lời góp
Họp khóa 4 Hà Nội tại Mái Đỏ
Tiệc cưới tàn, anh em rủ nhau đi đám cưới 2. "Ở đâu?". "Qúan Mái Đỏ số 8 Hùynh Thúc Kháng!". Người ôtô, kẻ xe má
y cứ thế hẹn gặp nhau. Sài Gòn ra có Dương Minh, Tòan Thắng, còn Hùynh Xuân Thủy (Quy Nhơn) ra việc nhà được điện thọai cũng phi xe ôm đến. Ngòai Văn Tuyết Mai là nữ thì có mặt: Tương lai, Tuấn "hủi", Bình "cận", Vũ Thắng, Quang Thắng, Cát Thịnh, Từ Ngữ, Võ Đại Cương cùng Kiến Quốc k5, Quang Vinh k8. Ông Giang "mù" k9 trưa nay đã order với Tương Lai: "Cưới xong ngồi đâu thì a lu cho tôi". (Tên bố chả là Lô nên phải nói chệch như vậy). Tổng quản Hữu Thành được tha bổng vì đã quá mệt ngày hôm nay.
Ca sĩ yêu tí Dờ-Mờ-Đờ luôn là trung tâm vui vẻ. Không những vậy, hắn còn "hạt điều" 1 lô bạn bè và học trò tới góp vui. Ca sĩ Tuấn hát "Sông Lô chiều cuối năm" làm anh em quân sự nhớ lại những ngày đi trồng sắn trên Tuyên Quang, riêng Thịnh "cá" thì mê mẩn vì (hình như) có vương vấn gì trên đó(?). Kiên (thò của chầy Đức) song ca với thầy bài "Việt Trì thành phố ngã 3 sông". Em Châm làm sống lại bài "Xa khơi" ngày xưa ca sĩ Tân Nhân hay hát. Rồi tốp ca Thế kỷ Đức-Quốc-Thắng làm nòng cốt hồi phục vốn cổ "Không cho chúng nó thoát", "Đi theo lối nhỏ"... Vui quá trời! Bà Mai thắc mắc "Các cậu chả tập tành gì, kẻ nam người bắc, mà ráp vào thì cứ như chuyên nghiệp!'. "Chuyện học thầy không tày học bạn. Có Dờ-Mờ-Đờ thì khó mấy cũng xong!".
Phần "hòang diệu" thì xài Vodka Dolgơ Ruky. Rau dưa là chính và kết thúc là cháo gà. Đến 10g thì tản...
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 12 04, 2007
5
lời góp
Lễ cưới con gái Hạnh Phúc
Lễ cưới con gái Hạnh Phúc diễn ra trong một ngày thời tiết đẹp. Không nóng hay lạnh quá, không mưa hay ẩm. Lại vào hết giờ làm việc.
Vợ chồng Công Minh cùng ba bạn nữ Thanh Tâm, Châu Nguyên và Tuyết Mai, là nhóm tôi gặp đầu tiên. Rồi Quốc Dũng, nhóm miền Nam (KQ, JM, Toàn Thắng) + Minh Đức. Các bạn Vũ Thắng, Quang Thắng, Thanh Đường, Cát Thịnh, Tương Lai, ... lần lượt đến. Phạm Quảng vừa là cơ quan bố chú rể, vừa là bạn học mẹ cô dâu.
Tôi thì không chỉ dự lễ cưới tối nay mà còn tham gia ăn hỏi và ngày cưới, từ trưa, lúc đưa dâu với nhiệm vụ làm phóng viên gia đình. Nhiệm vụ là có một bộ ảnh của gia đình chứ không chờ "Ban TC" đưa thông cáo báo chí. Vì thế chính lễ cưới này lại ít có thời gian với bạn.
Như mọi người biết, với anh em ta thì là cưới con bạn. Nhưng trong XH đây là lễ cưới của con gái người đã từng được gọi là "giầu nhất VN", vì thế thành phần mời rất đông và rất nhiều VIP (quyền và tiền). Việc tiếp tân phức tạp hơn các lễ cưới con anh em ta. Chính thế nên xét từ phía bạn bè, bạn Hạnh Phúc, mẹ cô dâu cần được các bạn thông cảm nếu có điều gì không hài lòng.
Đóng góp của Trỗi cho đám cưới này là "hội hôn" được dịp thưởng thức NSUT Dương Minh Đức "hát sống" tặng hai cháu bài "Điều giản dị". Quả thực thầy hát đúng là giọng thầy, dầy dặn và đầy nội lực, xoẹt.
Nhân dịp này tôi đưa con cái đến giới thiệu với các cô, các chú. Thực ra thì nhiều chú cũng biết nó rồi, nhưng mà có hàng thì phải "sâu" chứ, để có dịp thì còn ... nhờ vả.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 12 04, 2007
18
lời góp
Thứ Hai, tháng 12 03, 2007
Quy định mới cho những ai đi máy bay
Sáng thứ 7, bay ra Hà Nội. Khi làm thủ tục an ninh, thấy vợ tôi mang theo chai nuớc La Vie 100mm thì nhân viên an ninh "cô-nhắc": "Chị để chai nuớc ở lại". "Sao vậy?". "Quy định mới từ ngày 1/11/07, không được mang theo chai chứa chất lỏng 100mm lên máy bay". "Vậy thì để tôi uống bớt!". Vợ tôi ngửa cổ tu 1 hơi hết nửa lọ: "Được chưa ạ?". "Dạ, chưa được". "Ừ, thì (bà) uống tiếp". Chả là về bệnh lí bác sĩ khuyên phải thuờng xuyên uống nước, hơn nữa biết trên các tuyến bay không còn được uống nước miễn phí nên phải mang theo. Uống còn 1/4 lọ, vợ tôi hỏi:
- Tôi đi đựoc rồi chứ?
- Dạ, không. Vẫn phải để chai này ở lại.
- Thế là thế nào, tôi uống gần hết rồi?
- Đây là quy định.
Và cái lọ hầu như không còn nuớc vẫn phải bỏ vào thùng ngay đấy.
Chả hiểu có phải là hội nhập hay áp dụng thông lệ quốc tế nhưng nghĩ bụng quả này cánh an ninh hàng không tha hồ mà bán ve chai. Một khỏan thu nhập không nhỏ?
Xin thông báo cùng bà con!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Hai, tháng 12 03, 2007
18
lời góp
Chủ Nhật, tháng 12 02, 2007
Quán rượu Quế Lâm k4 NVT
Địa chỉ: 15/24 Đường Tạ Quang Bửu. Cũng là địa chỉ nhà Lê Quốc Khánh k4.
Mấy tuần trước Quốc Khánh có lời mời hẹp vài anh em đến thử rượu. Tôi dịp đó có việc nhà bận không đến được. Hôm nay sẵn thời gian ghé qua sớm. Sớm quá đến nỗi ông chủ ngạc nhiên "tao còn đang mặc áo ngủ, uống cà phê sáng."
Phải công nhận Quốc Khánh có tầm nhìn xa. Bây giờ cậu có một khoảnh đất rộng cả nghìn mét vuông trong ngõ lớn. Một phần để ở, phần kia sản xuất hàng hoá mà bây giờ sẽ là dịch vụ nhà hàng. Chấn Định, người bạn chí cốt từ thủa sau Trỗi đến giờ, làm tổng quản nhà hàng.
Đến thăm các bạn Quốc Khánh, Chấn Định và nhà hàng, tôi cũng tranh thủ "sâu" hàng của mình: trang tin Bạn Trường Trỗi. Cũng may mà sàn rượu rẽ sang văn phòng công ty quá tiện. Hàng của tôi lại đáp ứng trúng ý ông chủ: chọn và tải vài cái ảnh gốc k4, phóng to cho vào khung treo tường. Chứng chỉ giảm giá đây chứ đâu. Hết ý. Anh em trong Nam muốn được "treo" thì chịu khó đóng góp vào "ảnh gốc" nhé.
Hôm nay "vi hành" không mang theo máy ảnh nên không có hình cho mọi người xem. Chịu khó đến tận nơi sẽ thấy. Nhà hàng chưa có ngày khai trương chính thức vì "danh" chưa "chính". Hãy chờ tin.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Chủ Nhật, tháng 12 02, 2007
4
lời góp
Uống rựơu... chuyện xưa!
Về khoản uống R, có lẽ, lính quân sự bọn tôi là bọn không biết uống. Vậy mà bọn tôi đã có chuyện uống R hơi bị đặng... kinh! Hiếm ai từng uống như vậy.
Tết năm 1975, anh em Trôi k5 Khoa Vô tuyến có hành động dũng cảm - đồng tâm xin ở lại trực tết cho chiến binh cũ về quê với vợ. (Chả hiểu anh em Khoa Cơ của Phú Hoà có thế?). Khải "bô-đa", Chí Hoà, Chí Quang, Chiến "thộn", Kháng Trường, Công "tele", Huy Dũng... và tôi cùng xin ở lại với anh Kỉnh, anh Tam (anh Thái "mốc"), Qủang "dề"... Vần đề là ở lại thì làm gì, vui thế nào?
Ăn trộm đu đủ
Khoản thịt của bộ đội không thiếu (lợn tăng gia được, tết mỗi chú được chia 1 kí) nhưng chỉ thiếu rau. Rau thì ngoài rau cải, rau diếp ta (ngon như xà lách), cần phải có đu đủ làm món nộm. Vườn đu đủ của các thầy Khoa Quân sự mà chú Bùi Đức (Đức "ba xương", thủ môn Thể công những năm 1960) là giáo viên, sai nhất và là mục tiêu của bọn tôi. Thầy Đức từng dạy: Nếu ngồi cạnh đống lửa trong đêm thì ai lạ đứng bên cạnh cũng không phát hiện được. Và chúng tôi đã áp dụng mẹo này để "mổ" đu đủ. Sáng hôm sau, thầy Bùi Đức xuống uống chè với lính k3, thông báo: Không biết đứa nào láo quá, đêm qua lẻn vào vườn, dù chú cùng anh em ngồi uống chè ngay cạnh đống lửa canh vườn, thế mà đu đủ trên cành mất sạch?
Còn chuỵên uống
Biết phải trực tết, Vodka Lúa mới thì mấy thằng nhà có tiêu chuẩn Giao tế đã mang lên từ tuần trước vài lọ. Nhưng R quá ít, uống thế nào đây? Chí Quang và tôi được giao nhiệm vụ ra cửa hàng bia rượu Vĩnh Yên mua thêm R mùi. Hồi đó loại R mùi (chanh, cam) bán bằng chậu, ai mua bao nhiêu đong tại trận. Để tăng lượng phải pha lẫn 2 loại với nhau. Chúng tôi đã trộn 2 thứ trong cái chậu quân dụng to đùng. Đến bữa liên hoan chiều 30 cứ dùng bát múc ra uống với thịt lợn, thịt gà và nộm đu đủ. Món nộm được chế biến bằng cách bóp đu đủ xanh nạo ra với dấm và lạc rang. Uống vào cứ tuồn tuột. Nhưng uống rồi mới biết các ông ạ - R mà uống chung là say kinh khủng. Từng thằng chết một, cứ tự mình lần vào giường. Cả đêm ấy không có chú nào ôm súng gác. Cán bộ đại đội trực đến chúc tết cũng không hay. Đêm ấy, nếu biệt kích Mỹ dùng trực thăng đổ bộ cướp trường như hồi 1971 tấn công trại giam Sơn Tây, cứu giặc lái Mỹ, thì toi rồi. May là sắp hoà bình!
Ngày hôm sau, hết đợt trực chiến, "đựoc phép lên bờ" nhưng cả bọn nằm liệt giường tới tận 4-5g chiều. Tối mịt mới lết ra ga về Hà Nội.
Cái tết cuối của đời lính sinh viên là thế đó!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 12 02, 2007
3
lời góp
Tin mới nhất... nhưng no pictures
Ra rồi nhưng lại "bánh mì kẹp thịt" (khoản này đ/c VTMai biết) nên mong anh em thông cảm. Sáng chủ nhật nhiều việc phải làm, nhưng vẫn có nhiệm vụ đưa "phụ huynh" về tận cuối đường số 1 đoạn Cầu Giẽ. Xa trung tâm những 20km, vậy mà đã hẹn nhau ở Thịt chó ở dốc Hàng Than. GM chờ mãi vội tuyên bố: "Ông đ. đến là tản d.". Gọi nhiều, phi nhiều, may mà không tai nạn giao thông! Chưa kể Đại Cương phê bình: ra mà không chịu bá cáo!!! Xin lỗi anh em!!!
Phóng như điên, lắt léo tránh "lối nhỏ". Đến nơi thì gặp Vinhnq k8, HThành, Trần Lực k4, Lê Bình và Thanh Chương k5 cùng GM k9. Vui như tết! Trời lạnh, ăn thịt chó chấm muối tiêu chanh ớt còn ngon hơn cả chấm mắm tôm. Ngon! "Diệu vào nhời ra" mà toàn đúng chủ trương mới đau!
JM tận 13g30 mới đến. Taxi Nội Bài dừng mang theo cả ti-vi LCD to, tưởng tặng anh em nhậu nhưng không phải: Đi tặng sếp! Vật chất "no important", spirit là chính. Nại lâng nên hạ xuốn. Nghe đâu các bạn còn đi "ca-da-ô-kê"?
Có gì vui hơn, đẹp hơn khi những thằng Trỗi gặp nhau? May mà không phải cả trường!!!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 12 02, 2007
17
lời góp
Hạnh phúc cho... những ai còn mẹ
1. Sáng nào chạy thể dục qua cửa 1 ngôi nhà cũng thâý bà cụ ngồi sau cánh cổng nhìn ra đường. Cánh cổng khép he hé, nền đường cao hơn sân nhà. Bà tuy già nhưng đôi mắt vẫn sáng, vẻ mặt phúc hậu và miệng luôn như muốn nở nụ cười với bất kì ai qua lại. Mãi thành quen, tôi cứ chạy qua là gật đầu chào bà. Hình ảnh bà làm tôi liên tưởng tới mẹ mình. Năm 1993, mẹ tôi đã yếu lắm. Bà hay kéo chiếc ghế vải gập do ông anh đi Liên Xô mang về, ra ngồi ở cổng nhà 99, ngó trời đất, phố phường và mong gặp được bạn bè, hàng xóm đi chợ qua. Gặp người quen là bà chậm dãi hỏi thăm có khỏe, con cái ra sao, nhà nào cần hoà giải...
2. Thỉnh thoảng tạt qua nhà Dương Minh. Lần nào mẹ Dương Minh cũng ra mở cổng. Qua mới hay bà biết rất rõ về mẹ tôi vì thời chống Mỹ, bà về quê chồng ở Hưng Yên thì mẹ tôi đang chỉ đạo xây dựng xí nghiệp may xuất khẩu cho tỉnh. Vốn là Chủ tịch Phụ nữ đầu tiên nên mẹ tôi rất ưu ái cho tỉnh. Những năm sơ tán mà tỉnh nào có xí nghiệp may xúât khẩu là ghê lắm. Công nghiệp là then chốt mà! Sau này, mẹ Dương Minh lại về công tác cùng Bộ Ngoại thương với mẹ tôi.
Lần vừa rồi đi Quế Lâm về, lại kể chuyện cho bà. Bà cũng nói lần nào ra Hà Nội đều rủ nhau đi thăm thầy cô, bạn học cũ. Chà, các cụ toàn lứa 80 mà có kém gì anh em mình. Có đến nói chuyện mới biết những bài Dương Minh post lên được ghi nhận từ bà. Quý hoá quá!
3. Chiều qua vòng từ Lý Nam Đế vào thì gặp bác gái Dương Quốc Chính, mẹ Mai Bình k8 c11; qua khu 34 Trần Phú thì gặp cô Kỳ và chị Văn Tuyết Mai vừa ra. Quả thật, anh em mình ai mà còn mẹ thì thật là hạnh phúc!
Nhớ lại đầu những năm 1990, mẹ tôi năm nào cũng vào Sài Gòn sống vài tháng với các con, nay nhà này, mai nhà khác. Mẹ tôi rất băn khoăn vì Thành Công k6 và tôi bỏ cơ quan nhà nước ra làm tư nhân. Về tư duy có những cái chưa bao giờ có trong đầu, nay lại thấy không đứa nào còn "sinh hoạt". Lúc đầu bà lo, sau hiểu dần thì bà bảo: "Nếu sau này mà họ tốt thì các con sinh hoạt trở lại". Chí lí quá!
Ngày ấy còn nghèo, nhà cửa chưa có. Chủ nhật, mẹ muốn đi thăm chú Hải, cô Phin (bố mẹ Toàn Thắng) hay mẹ anh Khôi "điếc"... vậy là tôi cưỡi chiếc Honda "ghẻ đời 81" chở bà đi khắp Sài Gòn giữa trời nắng chang chang. Chân bà yếu chỉ sợ tuột khỏi cái để chân. Cuối năm 1992, bà ra Hà Nội. Không ngờ chuyến bay này cùng cháu Dzính là chuyến cuối cùng của mẹ vào Sài Gòn.
Chơi với anh em thường được anh em quý, khi có lời muợn (nhờ thì đúng hơn!) chiếc xe Honda Arcord của cu Hải (em họ Hùng "mập" đi Tiệp về có chút tiền sắm xe chạy thuê) thì chú em OK liền. Sáng đó Hải lái xe đến đón bà, đưa ra sân bay. Hùng "tí", Hùng "mập" cũng xung phong tiễn bà. Bà yếu dần, yếu dần rồi tháng 8/1993, bà nhẹ nhàng ra đi như mệnh Trời đã định...
Ao ước làm ăn có tiền sắm xe chở bà đi Phú Riềng, Vũng Tàu, chí ít là chở đi thăm bạn cũ hay chở ra sân bay. Bây giờ có xe riêng thì lại không còn mẹ. Tiếc làm sao!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Chủ Nhật, tháng 12 02, 2007
2
lời góp
Thứ Sáu, tháng 11 30, 2007
Sài Gòn lập đông
Sáng nay, dậy sớm. Chạy ra ngòai đường thấy trời se lạnh, đưa tay gài cổ áo kín đến cúc cuối cùng. Dân chạy xe máy phải khoác thêm áo gió, áo len. Giờ này ngòai đó chắc trời còn tối. Nghe dự báo đâu như 11 độ. Lạnh thế, chắc áo đơn, áo kép? Trong cái lạnh của Sài Gòn chợt nhớ tới bạn bè.
Mấy ngày này nhận đựơc nhiều tin cứ lo lo. Bạn thì có u lạ nhưng kiểm tra ra thì là u lành, bạn thì phải tiểu phẫu thuật nhưng sốt 41 độ những 2 ngày (tưởng đi Tây Tạng rồi!). Cái già nó sồng sộc đến đấy, phải bảo trọng!
Hôm rồi qua thăm Nguyễn Nam Điện k6 để nhận tiền ủng hộ Nam Tiến trị bệnh. Điện còn tặng 1 túi tạp chí xịn in tại Cty In quân đội 2. (Cứ khách Trỗi đến chơi là thường có phần như thế! Lần nào đi về vợ cũng cười như Xu liển (Liên Xô) vì lắm tạp chí thời trang cho chị em). Trong đó có chuyên san Tri Thức Trẻ số 224, ngày 10/10/2007, của báo Tiền phong có bài "Con cóc trị được ung thư" rất hay và rất thực. Ông Vũ Văn Nghi người 2 lần chiến thắng ung thư di căn, bệnh nhân của Lương y Đào Kim Long, là người thực việc thực trong bài viết. Đã lục tìm web Tiền phong mà chưa thấy bài này. Đề nghị Adminor kiếm và post lên cho anh em tham khảo.
Tạt qua nhà Đạt tán dóc. Thằng em vừa tập vừa đưa chuyện nhân tình thế thái. Hệ thống "bờ-lờ-gờ" của ta ngày càng thêm anh thêm em, nó như 1 nơi tụ bạ sinh họat văn hóa, tinh thần. Mệt mỏi sau ngày làm việc thì về xả stress, trao đổi "mày tao chi tớ", rồi đọc đựoc bài thằng bạn nào viết hóm hỉnh là cười ha hả... Chuyện vui chuyện buồn được thông báo ngay, thậm chí còn nhanh hơn khối báo!
Cũng sảng khóai không khác gì buổi sớm được nhâm nhi li café Trung Nguyên tại ngay Café PHỐ của cựu cầu thủ bóng đá Văn Hùng trên đường Lý Thường Kiệt, Hà Nội.
Một mùa đông nữa lại về. Lính Trỗi chúng ta sắp sang năm thứ 43 chơi với nhau. Ghê đấy chứ?
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Sáu, tháng 11 30, 2007
25
lời góp
Thứ Năm, tháng 11 29, 2007
Lan man chuyện bạn
Chủ Nhật cùng VTM, V.Thắng và T.Lai đi Tây Thiên, trên xe nói chuyện vui vẻ đến nỗi chạy gần 2 vòng quanh núi Thằn Lằn bên hồ Đại Lải mới tìm ra đường đi tắt lên chân Tam Đảo mà mọi người cũng chỉ cho là chuyện buồn cười về cái tính chủ quan thủ cựu của người cầm lái. Tôi nhận được điện thoại của Huỳnh Xuân Thuỷ. Tưởng gọi từ Quy Nhơn hoá ra cậu đang ở Mỹ Đình, chờ xe đi Việt Trì, về quê vợ. Thế mà từ hôm ấy đến nay gọi lại cho cậu, lúc nào cũng được mời "gọi lại sau". Chả nhẽ quê vợ nó vắng sóng. Tối về lại được SMS của Th.Minh để thông báo việc đã liên lạc được với HQ.Kỳ như đã kể.
Rồi Thứ Hai có thư Phú Hoà về việc đã nói chuyện với HQ.Kỳ, sẽ sớm đến thăm. Buổi tối Đại Cương gọi, báo máy tính hỏng. Mới hơn 8h tối một tí, gọi ngay cho T.Lai để khi nào tiện đường cậu ghé qua thăm nom. Hôm nay mới biết bỏ máy xuống là cậu chạy sang ngay, ở gần chim bay có hai ba trăm mét. Phản ứng tức thì cứ như dịch vụ hoàn hảo. Đại Cương còn hỏi Hạnh Phúc có mời không. Nói thật, H.Phúc là bạn nữ, hồi học cùng thì không chơi mấy. Bây giờ nhìn lại quãng thời gian ấy, đám bạn ấy biết bao kỉ niệm chung nên cũng thấy thân thiết lắm. Nhưng mà lễ cưới con gái là việc tiếp tân phải làm, có nhiều bạn không quen mặt cũng chả nhớ tên. Thôi thì chỉ mời ít bạn đã mới quen lại. Còn các bạn khác có biết, có đến thì cùng vui chứ cũng không tiện hàn huyên hỏi chuyện vào lúc đó.
Thứ Ba có việc gặp Thao láo. Đầu giờ chiều cậu lại đội mũ bảo hiểm, lên xe đi Hoài Đức, Hà Tây giám sát thi công cọc móng công trình. Nhớ có lần cậu bảo "mày còn có chỗ ngồi hàng ngày là sướng lắm, chứ nghỉ hưu ở nhà buồn kinh người". Các anh đã nghỉ hưu chắc cũng đồng ý với nó, mà tôi cũng vậy. Vì việc tôi làm bây giờ thì một nửa là giống chuyện đi làm của nó, cho vui. Chỉ khác là tôi chưa được làm sổ lĩnh lương hưu như nó, dù tự mình đã cho là chả làm được gì nữa. Rồi nói chuyện với Hồ Trương về việc thăm khám bệnh ở Viện 108. Hơi lạ là có một chỗ đau cụ thể mà bác sĩ phòng khám lại cho làm xét nghiệm cứ như tổng thể; khai đau bụng lại được xét nghiệm điện tim. Mãi sau mới ngẫm ra chắc vì Hồ Trương chưa có bệnh án lưu ở đấy nên người ta phải làm "đầu vào" mới để sau này dễ theo dõi.
Thứ Tư suốt ngày nhẩy nhót trên trang tin Bạn Trỗi. Chuyện HQ.Kỳ được Phú Hoà "tường thuật tại chỗ" quả là một sự kiện. Một năm qua, ban đầu là Phú Hoà, rồi đến Hồng Hải, bây giờ là Quý Kỳ, các bạn thất lạc ở ngoài nước lần lượt được nối lại tình thân.
Thứ Năm mới trưa nay ngồi nói chuyện với Đại Cương, khi ghé qua kiểm tra tình trạng máy tính. Nhận một cuộc gọi, gọi đi vài cuộc. Chợt nghe đâu đây tiếng dặng hắng ông "Trời kêu ai ...". Nhớ bài Hồ Bá Đạt tâm sự chuyện của người trở về từ đột quỵ. Bỗng lại liên tưởng tới từ "vô thường" ban đầu nghe được từ Trịnh Công Sơn. Vô thường là cái gì? Có phải là sự xảy đến không mong đợi của điều đã biết trước? Có phải là cái chung của chung chuyển thành cái riêng của mỗi người? Hình như không phải, nếu xét theo nghĩa của thuật ngữ Phật học (http://vi.wikipedia.org). Thôi thì đã nhớ tới nó là có duyên với nó, bản thân cái âm thanh của nó dậy lên trong tâm tưởng cũng đã là vô thường.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 11 29, 2007
16
lời góp
Họ là những người bạn gái tốt
Tamén si hén hảo nuỷ pấnjẩu
Chuyến đi Quế Lâm vừa rồi có nhiều chị em tham dự: nào là chị em Trỗi, nào vợ con lính Trỗi, rồi chị em Trường Bé… Thật là hay! Cảm ơn các đức ông chồng đã “giải phóng việc nhà" để chị em theo được đến cùng! Xin được viết về chị em nhưng phải chia thành các chương khác nhau. Mở đầu là về chị em Trỗi.
Lần này k7 có Ngô Thu Hà và Nguyễn Hoà Bình, còn k5 có Hạ Thanh Xuyên, Nguyễn Thị Mẫn và Ngô Việt Hoa. Vị chi là 5 đồng chí. Chị em thì ở đâu cũng vậy, nhẹ nhàng, chu đáo và luôn lo lắng cho mọi người.
Nguyễn Hoà Bình tự Mèo con
Chiều 23/10, Khắc Việt mời tôi cùng các anh Bùi Vinh, Giang “mù” và Mạnh Thanh đến dự liên hoan chia tay đoàn
k7 tại Đoan Môn Bia hơi Quán (thuộc Tử Cấm Thành). Dễ đến 30 chiến sĩ. Ào ào như sôi. Em Bình cũng đến. Nhớ cách đây 4 năm, cũng ngày này khi “đoàn tiền trạm” từ Quế Lâm trở về, Hữu Thành phải gọi cô em ra Nhà hát Lớn đưa chìa khóa cổng. Đúng 4 năm sau mới gặp lại. Chơi thân với Hữu Thành nhưng lần này mới nhận thấy sao mà cô em giống ông anh đến thế, từ giọng nói, điệu cười đến cái gật đầu… “Anh em nhà… tông” có khác!
Ngày mới sang Quế Lâm, Hòa Bình hay song ca cùng Tưởng Bích Hà bài “Chú mèo kháng chiến”. Chắc vì vậy mà em được đặt cái tên Mèo con?
Ông sư Hữu Thành người có công vận động anh em tham gia blog Bantroi nhưng lại vận động cách mạng trong gia đình “hơi bị” kém. Khi ở Quế Lâm về, nghe anh em xì xào, rồi vào blog thì Bình mới biết ông anh mình công như trời như bể!!! Đêm ấy, cô em “cừơi như Liên Xô” khi đọc các bài viết trên blog và còn mở hết âm lượng bài Quốc ca làm hàng xóm phải sang gõ cửa. Đúng vậy không? Bình đã gọi được cho cô Thục chưa? Chắc cô mừng lắm?
(Ảnh: Bình: "Các bạn đi đâu, tớ cũng đi". Đi bộ đến Đại Từ rồi, mỏi chân quá, ngồi nghỉ tí rồi lại đi vào Yên Mỹ).
Ngô Thu Hà, Ngô Việt Hoa
Nói chung là quan hệ của gia đình tôi với nhà Hà, Hoa là “lằng nhằng dây điện”(!). Ngày ở Việt Bắc, chú N
gô Minh Loan - bố của Hà, Hoa - là Cục trưởng Cục Bảo vệ và thân tình với cha mẹ tôi. Thậm chí năm 1950 khi ông Bình phải đưa Trường Lục quân sang Trung Quốc thì ông nội, bà nội tôi đựơc giao cho cô chú Ngô Minh Loan chăm sóc. Ông bà nội tôi coi cô chú như con trong nhà.
Ngày ông nội tôi mất, cha tôi ở Bắc Kinh bận không về đựơc đã uỷ quyền cho chú Loan và bạn bè đến làm việc hiếu. Sau mấy năm bà nội mất, mẹ tôi đang chữa bệnh bên Bắc Kinh cũng lại uỷ quyền cho chú Loan về đưa ma.
Còn Dũng “cận”, chồng Hà, dân Viện Vật lý lại chơi thân với Trung út nhà tôi. Anh em cùng tập Vĩnh Xuân Nhu quyền. Sau này Dũng lại kết thân và là “bạn diệu” với GM. Lần nào tôi ra Hà Nội, hễ ngồi uống tại nhà 99, có Dũng là phải có Giang. “Không tuần chay nào” mà GM “không có nước mắt”(!!!). Lằng nhằng chưa?
Tương tự như anh em Hữu Thành, Hoà Bình thì Việt Hoa, Thu Hà cũng là 1 cặp chị em cùng xuất quân đợt này.
Nguyễn Thị Mẫn, Hạ Thanh Xuyên
Không chỉ Mẫn mà mấy bà k5 ai cũng máu! Vừa nghe có tổ chức đi là Mẫn ý ới gọi cho tôi hẹn sẽ đi. Rồi Mẫn gọi cho Hoa, Hoa gọi cho Xuyên, làm loạn cả Hà Nội(!). Nghe đâu Mẫn hay ai không thông qua đức ông chồng nên súyt bị stop vì không “thực hiện triệt để dân chủ trong gia đình”? (Đừng nhầm với "kế hoạch hoá"!).
Trên đuờng đi, mấy bạn gái rất “âm thầm đảng viên”. Vui nhưng không nhi nhô như cánh đàn ông, rồi còn chăm lo sức khỏe cho mọi nguời. Biết Xuyên chịu khó học bấm huyệt, châm cứu… để tự chữa bệnh. Lần này lại thấy bà lang ra tay cứu độ cho Nam Tiến. Đến như bác sĩ Thịnh, “Pro” như thế, cũng phải phục về nghiệp vụ của Xuyên. Chả hiểu Xuyên có bấm nhầm huyệt cười hay bấm "vào đâu" mà Tiến cứ tủm tỉm cười tuy rất mệt?
Cảm động nhất lúc 1g đêm ngày 26/10, vừa nghe Nam Tiến “ban-căng” là cả 3 bà k5 mặc nguyên quần áo ngủ chạy xuống sảnh, đòi vào viện. May mà stop được vì vào nhiều cũng không giải quyết được gì. Sáng sau, 3 chị em tự đi thăm chứ chẳng cần đến sự hướng dẫn của anh em.
Mà Xuyên nhiệt tình chữa trị cho Tiến đến mức, hình như, còn bị “tẩu hỏa nhập ma”? Trên đường về đã bị cảm mạo. Qua đây cũng có nhời xin lỗi vì nhiều việc nên có thể có những phát ngôn hơi mạnh, nhất là lúc tôi bị mất va-ly, thì các bạn gái thông cảm nhé!
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Năm, tháng 11 29, 2007
8
lời góp
Thứ Tư, tháng 11 28, 2007
Đố các chú, các cô, các bác
Thường ngày bị mẹ cấm không cho chơi máy tính nhưng tối nay, cháu đã học xong bài, còn mẹ lại "đi nhậu" với bạn cũ nên ba cho phép lên Internet chơi và góp bài.
Cháu xin đố các bác, các cô, các chú:
- Có 1 ông chồng lấy 8 cô vợ. Một hôm, cả 8 cô cùng đi chơi với ông. Mỗi cô lại xách theo 1 cái giỏ, trong giỏ có 8 con mèo mẹ; mỗi mèo mẹ lại có 8 chú mèo con. Hỏi có tổng cộng có bao nhiêu người?
- Bệnh viện tâm thần có 3 tầng: tầng 1 cho người bệnh nhẹ, tầng 2 - nặng hơn, tầng 3 - nặng nhất.
Ông bác sĩ giám đốc lên tầng 1 chỉ vào cái bàn và hỏi: "Đây là cái gì?". "Cái bàn" - 1 bệnh nhân trả lời. "Tốt! Cho anh phụ trách tầng 1".
Lên tầng 2, ông chỉ vào cái ghế, hỏi: "Đây là cái gì?". "Cái ghế". "Tốt! Cho anh phụ trách tầng 2".
Lên tầng 3, chỉ vào cái bấm ti-vi, ông hỏi bằng tiếng Anh: "What is it?". Ai cũng lắc đầu. Theo các bác, các cô, các chú phải trả lời thế nào?
Cháu Mý
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Tư, tháng 11 28, 2007
14
lời góp
Chuyện chúng tôi phá hỏng 1 con xe
Năm 1968, từ đơn vị Hải quân, anh Chiến tôi được gọi đi học ở Liên Xô. Cứ 2 năm, cánh học viên sĩ quan ở nước ngòai lại đuợc về phép. Nghe nói phụ cấp bên đó là 70-80 rúp/tháng, nhiều ông tiết kiệm nên sắm được cả xe máy. Nhà gần ga Hàng Cỏ, mẹ tôi lại qúy bạn của con (chí ít chúng nó cũng là bộ đội như con mình!) nên số nhà 99 Trần Hưng Đạo được dùng làm “trạm trung chuyển” mỗi khi mấy ông anh ở Tây về, hay mỗi lần ở quê lên để xuất ngọai. Có ông còn tin tưởng gửi hẳn 1 chiếc máy Verkhôvina ở nhà tôi. Xe trùm chăn quanh năm, ông anh dặn thỉnh thỏang lấy ra cho nổ máy. Không chỉ nổ máy, mỗi lần như thế, mấy đứa lại phóng ra phố. Phố xá vắng người nên không sợ va quệt. Xe có 2 số gài bằng tay phải. Khó nhất là lúc nhả côn vào số 1, chết máy liên tục vì thả quá nhanh. Nhiều khi phải dùng 2 tay nhả ra từ từ mới đuợc, nhưng chỉ sợ chồm xe.
Năm 1972, giặc Mỹ ném bom trở lại. Đã lâu không thấy tôi về, mẹ sốt ruột cử cu Nghị lên tìm. Nghị nhà tôi ngại đạp xe nên rủ Thái Dũng, bạn học của tôi và Quang Bắc, Chỉnh Huấn từ lớp 1 ở truờng Lý Thường Kiệt, lấy xe Verkhôvina đi Vĩnh Yên. Cứ theo địa chỉ hòm thư, Nghị dò ra đơn vị. Sáng chủ nhật, quãng 8g đã thấy 2 anh em phóng xe tới đầu làng. Mất công lên đến nơi mà không rủ Hùynh Tấn Lợi k5 và Ái “khỉ” k8 lại chơi thì thật phí. Vậy là Nghị cùng tên bạn tôi phóng xe sang Trường Trung cấp Kỹ thuật 1 tìm Lợi, Ái. Cậu kia nằng nặc đòi cầm lái với lí do: thạo đường. Khi về mới hay, cậu không dừng được xe đã phải lao thẳng vào đống rơm.
Tấn Lợi, Ái và Nhiên "Zin ba cầu" xe đạp sang, mang theo túi du lịch có 2 chú gà bắn được dọc đường. (Học sinh sơ tán vừa nghèo vừa đói, cứ thấy gà loăng quăng ngòai đường là bụp. Mà Lợi nhà ta có tài bắn súng cao su, hễ giương lên là bắn tin cổ hoặc trượt. Hắn lí luận: bắn tin cổ là gà “chết giấc”, im re nhưng khi tỉnh lại là vẫn có thể cắt tiết, còn bắn trúng mình là gà kêu quang quác, lộ liền. Có bắn trượt thì bắn lại, có sao!). Vậy là anh em có bữa ăn trưa nghiêm với thịt gà xé phay, bóp hành, có cả tí cay. Vui vẻ hội ngộ, nói cười ầm ĩ. Bữa đó có cả anh Tam, Chí Quang, Chí Hòa(?).
Chiều khi trời chạng vạng tối thì Nghị và Dũng mới nổ máy ra về. Sáng mai, Nghị còn phải lên chỗ sơ tán trên Tế Tiêu để kịp học. Mấy tháng sau khi được về tranh thủ mới hay đó là chuyến đi cực kì gian nan.
Cái bình xăng của Verkhôvina chứa đựơc đâu như 3 lít. Vậy mà phóng suốt từ Hà Nội lên Hương Canh rồi từ đấy ra Vĩnh Yên, lên trường Lợi tới 80km, rồi quay về lại Chùa Tiếng đã ngót nghét 100km. Chưa kể mỗi lần dừng xe là mấy ông bạn lại đòi đi thử. Không cho không đành. Vậy là xăng cạn dần. Hai tên phóng đến ngã ba Phúc Yên rẽ đi Chèm thì chết máy. Loay hoay lắc không nghe thấy có tiếng óc ách. Mở nắp xăng ra thì thấy sạch sành sanh. (Giang “mù” sau này nghe kể đã phán: “May là trời còn sáng, chứ tối rồi phải dùng diêm soi xem còn xăng không là toi!”). Vậy là dắt bộ qua đồi Thanh Tước. Từ đây về Chèm cũng phải hơn 20km. Hồi đó làm gì có “trạm xăng nhân dân” (bán lẻ bằng lọ) như bây giờ. Đêm thời chiến, đường vắng tanh. Các quán nước cũng đóng cửa từ sớm. Mệt thì nằm xuống vệ đường nghỉ cho lại sức rồi lại đẩy. Đến gần ngã 3 rẽ đi Đông Anh thì hết đi nổi, 2 tên nằm vật ra đường. Thế quái nào lại gặp ngay mấy xe sì-tẹc chở xăng của bộ đội đang dừng nghỉ đêm. Nghị ta lò dò lại nhờ giúp đỡ:
- Cháu là con em bộ đội, đi xe máy lên thăm ông anh ở đơn vị. Không may hết xăng phải đẩy suốt từ Phúc Yên về đây. Các chú làm ơn cho cháu ít xăng đủ để về Hà Nội.
- Con em bộ đội à? Tưởng gì chứ xong ngay. – Nói rồi 1 ông ra dáng chỉ huy bảo anh lái xe trẻ – Lấy xăng trong can dự trữ đổ cho cháu nó mấy lít!
Vậy là có xăng. Cảm ơn các chú rối rít rồi nổ máy lên đường. Gió vi vu, trời đêm mát lạnh. Thật là đã sau một chặng đuờng quá vất vả.
Nhưng thật là ngu vì Verkhôvina là xe chạy bằng động cơ 2 thì, nghĩa là phải pha thêm dầu nhớt vào trong xăng. Nhưng mấy thằng nhóc này có biết gì, cứ nghĩ xăng đổ đầy bình, ngồi lên được xe, nổ đựơc máy, gài được số là phóng. Phóng một mạch xuống phà Chèm, rồi về tới gần rặng ổi Nghi Tàm thì máy giật cục mấy cái rồi chết cứng. Đạp mãi không nổ. Lại dắt từ đấy về tới nhà thì trời sáng bạch. Đúng lúc loa ở đầu phố mở nhạc hiệu đài Hà Nội “Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây…”. Cả ngày hôm ấy ngủ vùi, ngủ sang cả ngày hôm sau. Mệt. Sau đó, xe đựơc lau chùi cẩn thận rồi đưa vào góc bếp trùm chăn.
Hè năm 1972, mấy ông từ bên Tây về nghỉ phép. Ông chủ lôi xe ra để phóng về quê nhưng không tài nào nổ được máy. Mang ra thợ Phủ Dõan mới biết máy bị bó cứng vì chạy không pha dầu.
Đó là lần đầu trong đời chúng tôi phá hỏng 1 con xe chỉ vì thiếu hiểu biết. Chả hiểu lần đó ông chủ xe có chửi bới gì mà không thấy bác Chiến nói lại. Chắc là ông anh phải ngậm tăm?
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Tư, tháng 11 28, 2007
7
lời góp
GẶP HỒ QUÝ KỲ
Đoàn Phú Hoà
Kể từ chiều chủ nhật vừa rồi, sau khi nhận được thư của Hữu Thành báo cho biết là Hồ Quý Kỳ định cư ở Séc mà tôi cứ bồn chồn vì sau mấy lần đăng tin tìm nó trên tạp chí “ Người Việt ở Châu Âu “ mà không thấy hồi âm thì tôi đã không còn hy vọng gì nữa. Bây giờ được biết là nó chỉ ở cách mình có “ một quăng dao “ nên vừa ngạc nhiên vừa mừng. Sau khi viết thư cho Hữu Thành, Thanh Minh và nhắn tin cho Hồ Quý Kỳ ở YM thì tôi hy vọng rằng ngày hai đứa gặp nhau chẳng còn xa nên tôi đã bố trí công việc để hôm nay, thứ ba ( 27.11 ) đến với nó. Tối qua, Kỳ gọi điện cho tôi. Tuy 38 năm không gặp nhau nhưng tôi nhận ngay ra giọng của nó, vẫn cứ thủ thỉ, điềm đạm như hồi ở trường Trỗi. Tôi nói ngay ý định của mình là hôm nay sẽ đến thăm nó.
Sáng ra, vừa mở mắt mà thấy trời đầy tuyết mà ngán. Đã hẹn với bạn rồi mà thời tiết thế này thì quá bằng dở hơi. “ Người khác chạy xe được thì mình cũng chạy được, sợ gì “, tôi tự nhủ thầm như vậy. 12 giờ trưa, sau khi giải quyết xong công việc thì tôi gọi điện cho Kỳ hẹn gặp nhau vào lúc 14 h. ở SAPA tại Praha, là trung tâm đổ hàng lớn nhất của cộng đồng người Việt ở Séc. Bình thường thì với khoảng cách 120 km này thì tôi chỉ cần 45 – 50 min. nhưng đường trơn, tuyết rơi dầy nên nhiều đoạn tôi đã phải “ bò “ với tốc độ 60 – 70 km/h. Cách Praha gần 30 km thì chẳng thấy tuyết đâu mà ngược lại nắng chiếu đến chói mắt phải dùng kính râm. “ Sư cái bọn Praha, sướng thế cơ chứ. Trong khi các nơi khác vật lộn vì tuyết nhưng ở đây bọn nó có thể ra nằm bãi cỏ để tắm nắng được “ . Dù chửi thầm trong bụng như vậy nhưng thật tình thì tôi cảm thấy dễ chịu hơn vì lại có thể phóng xe với tốc độ quen thuộc của mình.
Vào đến nhà hàng Little Hanoi trong SAPA thì Kỳ đã ngồi đợi tôi được một lúc. Tôi và nó nhận được nhau ngay, mừng quá. “ Mày vẫn thế, khỏe lắm. “ tôi nói. “ Thì mày cũng vậy. Tao đã nói với bà xã nhà tao là mày vẫn có kiểu tóc như xưa, xoăn xoăn một chút ở đằng trước chứ không xoăn tít như thằng Phí Thế Khanh “, Kỳ bổ xung.
Hai thằng vừa uống cafe Trung Nguyên vừa nhắc lại cho nhau nghe về những kỷ niệm xưa, hồi cả hai còn ở cùng một tiểu đội. Kỳ cho biết là sang định cư chính thức ở Séc vào năm 2000. Hồi đó hai vợ chồng nó đã chia tay nhau, vợ qua Úc sống với hai con còn nó ở lại Séc. Thời kỳ đầu nó bán cháo, cơm cho người Việt Nam ở một chợ cửa khẩu giáp biên giới Đức rồi chuyển về Praha.
Có thể do duyên số mà cũng có thể do ở hiền gặp lành nên ở đây Kỳ đã gặp được Vân, là người Hà Nội, trước là kỹ sư ĐHBK cũng đang sinh sống tại Séc và có cửa hàng thực phẩm ở Praha. Cái hồi lính Trỗi khóa 4 nhà mình rời trường Trỗi để vào ĐH thì cũng là lúc cô bé Vân cất tiếng khóc chào đời ( đọc đến đây thì Vân đừng trách là anh Hòa bộc tuệch, bộc toạc nhé. Lính Trỗi mà ). Từ đó, cả hai chung lưng, chung sức để cai quản cái giang sơn riêng của mình, vừa kiếm miếng ăn, vừa cùng nhau vun đắp cho tình cảm của mình.
Tâm sự được một lúc thì tôi tranh thủ giải quyết một số công việc vặt với một vài cơ sở ở SAPA rồi Kỳ đưa tôi về cửa hàng thực phẩm của vợ chồng nó trong trung tâm Praha.
Cửa hàng của Kỳ - Vân không “ hoành tráng “ như cửa hàng của các “ đại gia “ khác tại Séc, tương tự như của hàng của Quí – Nga bên Leipzig nhưng có đầy đủ các mặt hàng cho nhu cầu cần thiết hàng ngày và có một đặc điểm ( giống như cửa hàng của Quí – Nga ) là gọn gàng, ngăn nắp chứ không như phần lớn các cửa hàng của người Việt ở đây là hàng chất đống nhưng thiếu sự hài hòa. Vân, bà chủ cửa hàng với nụ cười rất tươi và hóm hỉnh đã chủ động tạo ra bầu không khí rất thoải mái và thân mật. Tôi nhận ra rằng cuộc đời sóng gió của Hồ Quý Kỳ đã qua rồi. Giờ đây nó đã cùng Vân xây dựng lại tổ ấm cho mình trong một cuộc sống tuy không đơn giản nhưng yên lành và hạnh phúc.
“ Hai vợ chồng mày hạnh phúc thật . Tao phát ghen với mày đấy, Kỳ ạ “. Tôi nói với Kỳ như vậy nhưng nó chỉ cười với nụ cười của thời trường Trỗi, rất hỏm hỉnh (và có duyên nữa). “ Nó là cái số đấy. Vân tìm đến tao mà. Hai đứa tao đang cố gắng có một đứa con.”
Tôi nghe mà giật mình vì bản thân tôi cứ nghe đến chuyện ấy là hoảng nhưng nhìn cảnh hai đứa hạnh phúc thì tôi hiểu và cảm thấy như cái suy nghĩ của mình đang bị lung lay, nhất là khi cả hai thúc dục tôi đi tìm người bạn đời cho mình.
Công việc của Kỳ - Vân không đến nổi vất vả lắm nhưng đòi hỏi nhiều thời gian. Cửa hàng mở cửa một mạch từ 8.00 – 22.00 h. Lý do rất đơn giản là nhiều khách hàng ghé vào mua đồ vào buổi tối. “ Khách hàng là Thượng Đế “ tôi chợt nhớ lại câu châm ngôn này. Tuy không kinh doanh lớn nhưng thu nhập của cửa hàng cũng đủ để hai đứa không phải “ lăn tăn “ nhưng các cửa hàng bán đồ vải.
Chúng tôi kể cho Vân nghe về mối quan hệ của “ lính Trỗi “. Hai đứa ôn lại chuyện xưa mà cứ như là chuyện của năm ngoái, năm kia vì gần gũi quá, da diết quá.
Tôi gọi điện cho Quĩ nhẽo để báo cho nó biết là từ giờ trở đi nó không còn cương vị là lính Trồi K4 duy nhất “ độc quyền “ bán thực phẩm nữa và đồng thời để Kỳ có điều kiện nói chuyện với Quí. Nếu đầu năm mà thời tiết cho phép thì tôi sẽ đưa vợ chồng Kỳ - Vân qua Leipzig “ trình diện “ với anh em mình ở bên đó. Quí nhẽo, đúng như cái tính cẩn thận của mình đã dặn đi dặn lại là bọn tôi phải mang gạo qua góp thổi cơm chung ( Quí đừng chửi tao đây nhé. Mày cứ yên tâm là tao sẽ mang cả bao gạo 20 kg. mới toanh của vụ năm nay xuất từ Thái sang, tha hồ mà ăn để bù cho thời gian phải gậm bánh mì quệt trứng cá Hồi trừ bữa, hì hì ).
Vì thời gian không nhiều và cũng tối rồi nên tôi phải về. Sướng thật, thế là từ nay tôi sẽ còn “ thui thủi một mình “ trên đất Séc này nữa và tôi cũng sẽ không phải ghen tị với Quang xèng, Quí nhẽo, Võ Hùng, Chí Hòa là hay được tụ tập bù khú với nhau. Tôi đã hứa với hai vợ chồng là sẽ đến thăm bọn nó thường xuyên vì dù sao chăng nữa thì tôi vẫn có khả năng chạy đi, chạy lại nhiều hơn.
Trên đường về tôi chỉ thầm mong rằng vợ chồng thằng bạn mình sẽ đạt được nguyện ước hằng mong mỏi.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Tư, tháng 11 28, 2007
19
lời góp
Thứ Ba, tháng 11 27, 2007
"Điệp vụ" Tây Thiên
Nhân chuyện Tây Thiên, các anh quân sự làm mình làm mẩy, ra cái điều ta chui rúc vào rừng gian khổ mà hoành tráng. Tôi kể cho các anh nghe chuyện tôi cũng đã từng chui vào cái xó ấy với các anh. Không nói ra thì chỉ có 3 người biết chuyện này thôi.
Năm 72, khi các anh rời Vĩnh Yên vào chân Tam Đảo hình như ít có điều kiện về HN, nếu không phải là cấm tiệt. Một hôm Chủ Nhật Thanh Minh gọi điện, bảo tao đang ở HN, chiều mày đưa tao đi. - Đưa thế nào, chiều tao đưa mày đi thì về thế quái nào được; chả là anh em ta hồi ấy chỉ có đến xe đạp là hết. - Yên chí, tao với thằng Hưng (chú thích: Phùng Duy Hưng k5) về bằng xe đạp, chiều để nó đi một mình cho nhanh. Tao với mày đi xe máy rồi mày mang xe máy về. - Ối, tao có biết đi xe máy đâu (ông anh đi Đức về có cái Simson Star nhưng mà có được tập đâu, còn đang đi học mà). - Yên chí, cái này đi như xe đạp.
Chiều 2h đến nhà Thanh Minh ở 9 Phan Huy Chú, cậu dắt cái Babetta mới coóng, mầu xanh, loại chưa có giảm xóc sau. Hai thằng lên đường, xe chạy vè vè, rất lấy làm khoái chí. Mới lên hết dốc đường Thanh Niên thì chả hiểu cậu lái thế nào, phải phanh gấp đổ xe. Tôi ngồi sau kiểu một bên, ngã ngửa đầu hướng về phía xe chạy, hai chân chổng ngược lên trời. Lồm cồm bò dậy thấy còn may chưa gối đầu vào bãi phân bò.
Qua khỏi phà Chèm cậu bảo mày lái thay cho tao. Từ bé đến giờ mới được bạn cho chạy xe máy lần đầu, lại càng khoái chí. Phát hiện ra trên trục giữa có tấm phẳng bằng nhựa tôi bèn co chân để lên đấy, bỏ không hai cái pê-đan. Chạy một hồi đến đoạn cần gia tốc, tôi bỏ chân xuống đạp, thấy lạ lạ, nhìn xuống. Ôi thôi, một bên đã là pê-đan bút máy (chỉ còn cái trục, bàn đạp rơi mất khi nào).
Lo lắm, vì khi đó hàng nội còn bán phân phối, đây lại là hàng ngoại. Chợt tôi nhớ ra mới lắp vào xe đạp của mình đôi pê-đan Tiệp còn mới. Cũng bàn đạp cao su, có miếng nhựa mầu vàng hai bên, chả biết kiếm đâu ra. Thôi thì sẽ cho con bút máy này sang xe mình, ai bảo cho chân lên không giữ pê-đan cẩn thận.
Rẽ vào lối lên Tam Đảo, quãng dốc Láp, 6h. Bên đường hồi đấy chả có nhà cửa gì, có một khóm rừng bạch đàn đẹp, hai thằng dừng ăn bữa chiều mang theo. Hồi ấy ít xe ô tô, vạt rừng trồng ngay cạnh đường mà cỏ không có bụi ngồi nghỉ rất dễ chịu.
Ăn nghỉ xong hai thằng chúng tôi lập tức lên đường. Không ngờ đất rừng trời mau tối. Mới đi một chặp thì đã chạng vạng, càng khó nhận ra lối nào là đúng. Chốc sau trời tối hẳn, anh Thanh Minh chịu không còn biết đâu là đâu. Một quầng sáng đèn xe máy không đủ để nhận ra địa hình. Hai thằng loanh quanh lội qua mấy con suối (hay là một suối lội nhiều lần?), đất bùn dắt vào đầy gác-đờ-bu. Bọn tôi chống chân xe dưới suối rồi vặn ga cho nước tát lên, chả ăn thua. Đằng nào thì bánh trước cũng phải cậy bùn bằng tay. Tôi lấy con dao lê AK của Xuân Miên cho để cậy bùn ra.
Cứ như thế, đi loanh quanh, lội suối, cậy bùn mãi đến 9h đêm mới gặp anh PD.Hưng chờ bên một bờ suối với cái xe đạp dấu trong bụi. Hai thằng chờ nhau vì hình như xe đạp của Thanh Minh (mượn?). Hưng ta mà dắt xe đạp về thì lộ(?). Đâm ra cậu cũng chưa ăn uống gì vì còn phải ngồi canh xe đạp.
Gặp đồng bọn, anh Thanh Minh chào để tôi ... về. Trời ạ, mày ở đây mà lần mò 3 tiếng mới tìm ra chỗ ở, tao bây giờ về biết đi lối nào? Thực ra thì chúng cũng có nỗi khổ của mình. Bộ đội đi "trốn" mà còn đưa người lạ về thì lộ mất cái "bụi này" còn gì, kỉ luật là cái chắc.
Tần ngần một lúc thì, chắc là vì đói quá, Hưng ta đâm liều: "thôi, ông Thành về chỗ tôi ngủ. Ông ở đây chờ đến giờ ngủ tôi đưa ông vào". Hai thằng chúng nó dắt nhau đi với cái xe đạp, tôi ngồi lại bên bờ suối với cái Ba-bét-nhè, nghe các loại côn trùng nỉ non trong đêm.
May quá chả mấy chốc tới giờ ngủ, chờ cho đồng bọn đã vào màn, PD.Hưng mắc sẵn màn rồi ra đón tôi. Xe máy nó dắt dúi vào chuồng trâu, bẻ mấy cây sắn phủ lên. Rồi hắn dắt tôi ra giếng, khi ấy không còn ai, để rửa chân tay mặt mũi, xong dắt tôi dúi vào trong màn. Trong nhà chỉ còn một hai ngọn đèn dầu của mấy tay lúi húi trên trang giấy.
Khi tôi đã yên vị, Thanh Minh lại mò sang, bắt đầu màn tiếp tế. Nào bánh chưng, nào bát nước tuồn vào cho "điệp viên".
Sáng hôm sau, khi chưa tới giờ thể dục, PD.Hưng lại dắt tôi ra, dúi cho cái bét-nhè. Tôi dắt một đoạn xa xa mới dám nổ máy chạy về. Buổi sáng nhìn đường đâu ra đấy, hỏi phát là có lối đi ngay. Đêm ấy mà tôi ngáy như bây giờ thì chắc đã bị tóm rồi.
Đến cầu Hương Canh, tôi cho xe xuống dốc tới mép nước rửa xe. Trông con xe lúc này thật là bét-nhè, đầy bùn đất. Bây giờ mỗi lần đi qua cây cầu này tôi luôn nhớ mình đã từng rửa xe ở đây. Nhưng mà cái dốc ấy bây giờ không còn nữa, người ta lấp dốc làm nhà, làm sân; tấc đất tấc vàng rồi.
Về đến Hà Nội, đưa xe vào nhà Thanh Minh lại phải lấy thân mình che dấu pê-đan. Lau rửa xe một lần nữa cho thật sạch, như cũ. Điều ngay thằng em (không nhớ Phong hay Liêm) chạy về nhà tôi lấy xe đạp đến. Gần trưa thì xong mọi việc, xe đạp của tôi một bên bút máy, còn cái ba-bét-nhè hai bên pê-đan Tiệp xịn, có điều bên dài bên ngắn, chắc không ai để ý phát hiện ra.
Sau này Thanh Minh nói cái xe khi ấy mới lấy về theo tiêu chuẩn phân phối, chưa rốt-đa, chưa xiết ốc. Đến nỗi sau này có ai đó dắt ra đi, xóc một cái, nghe "cạch". Nhìn xuống thì con ốc gá máy vào thân đã rơi dưới đất rồi. May mà khi hai thằng đi không mất con ốc nào. Nó mà rơi thì Thành này chỉ có nước đạp xe về với một bị máy trên lưng.
Chuyến đi này đã được che dấu theo chế độ giải mật 35 năm. Nếu có hoạt động gián điệp thì đã thành công rồi, ít nhất là xác định chính xác vị trí chỗ ngủ của PD.Hưng.
Ảnh kèm theo là bản đồ 1:50.000 mảnh Vĩnh Yên. Rất may là trong phần hiển thị của màn hình có cả 4 toạ độ GPS: thác Bạc Tây Thiên, đền Tây Thiên, thị xã Tam Đảo và cột truyền hình Tam Đảo với tỉ lệ kích thước thật như bản đồ giấy. Mỗi ô trên bản đồ là 1km (2cm bản đồ). Tôi để cả màn hình phần mềm bản đồ OziExplorer để các anh biết thêm về nó. Độ chính xác của GPS là 10m, độ chính xác ghép lên bản đồ các anh có thể đánh giá ở chỗ cột vô tuyến Tam Đảo. Điểm dấu GPS và điểm trên bản đồ gần như là trùng khít. Cũng có thể đánh giá chính xác cao độ ở chỗ đền Tây Thiên. Điểm dấu GPS của đền ở sát đường bình độ 500m, cao độ đo bằng GPS là 511m.
Xe ô tô chỉ vào được đến đền Thông (theo VTMai), chỗ có địa danh Đồng Thông. Từ đó chỉ có thể men theo suối vào thôi. Các anh quân sự xem mấy cái địa danh trên bản đồ có quen quen không.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 11 27, 2007
41
lời góp
PHIẾM BÀN: “KINH NGHIỆM”
Dương Minh
Mỗi khi vợ chồng cô con gái tôi về chơi là mấy bà cháu lại ríu rít. Mẹ tôi quí cháu gái một cách đặc biệt bởi một lẽ giản đơn: khi hai bà cháu ngồi với nhau, ai gặp cũng nói với con gái tôi “Xinh thế, giỏi thế, ngoan thế … sao giống bà nội thế!”.
Hôm đó, cũng như mọi lần, bà hỏi thăm “Thế xưởng của con bao nhiêu công nhân rồi?”. “Gần bốn trăm bà ạ!”. “Công nhân đông như vậy, các con có thành lập tổ chức gì cho họ tham gia không?”. “Tổ chức của họ là Công ty của con rồi còn gì?”. “Ý bà khác cơ, bà muốn nói đến tổ chức của chính công nhân để phát huy vai trò của họ, quyền hạn của họ, chăm lo và bảo vệ quyền lợi vật chất, tinh thần cho họ”. “Con hiểu rồi, cái đó thì cũng có. Ngòai tổ chức theo quy định còn có Hội đồng Lương, Hội đồng Khen thưởng – Kỷ luật, Ban Pháp chế và hòa giải, các lọai hình sinh họat Câu lạc bộ cho con gái, con trai…, nhiều thứ lỉnh kỉnh lắm”. “Các tổ chức đó họat động thế nào, có ích cho họ và có gây trở ngại gì cho Công ty không?”. “Có ích cho họ hay không phải do họ trả lời, còn làm sao họ gây trở ngại cho con được!”. “Còn trẻ nhưng sao con đã biết làm như vậy?”. “Cái này là con học hỏi kinh nghiệm thôi. Bà tính, thành lập cái gì do con quyết, ai chủ trì do con gợi ý, quan trọng hơn cả là lương bổng thế nào do con trả, vậy ai muốn ngon lành hay không phải nghe con chứ! Con chỉ huy tòan diện mà!”.
Lặng đi một lúc, mẹ thôi thủng thẳng “Không khéo mấy cái tổ chức đó thành “cái đuôi” của các con. Mấy người chủ trì không khéo lại chỉ lo cho con là chính, đâu có lo gì cho mọi người. Việc làm của con có vẻ không thực chất, chỉ mang tính hình thức! Mà kinh nghiệm này con học ở đâu?”. Nhìn bà nội một cách ý nhị, con gái tôi trả lời “Đây là kinh nghiệm tầm cỡ và đã tồn tại lâu năm, ai chả biết, bà cứ giả bộ chọc quê cháu bà.”. Quay sang tôi nó nhấn mạnh “Đúng không ba?”.
Khốn khổ cái thân tôi, kiến thức thì có đôi chút để dạy cho con cái, còn kinh nghiệm thì mình mù tịt, không biết cánh trẻ học hỏi kinh nghiệm này ở đâu, đúng hay sai, lợi hay hại… Vì thế tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Thật xấu hổ!
(Ảnh minh họa: hai bố con tôi về thăm quê)
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 11 27, 2007
33
lời góp
Luật mới
Đông "ky" (chắc là... sốt chăng?) học trò của GM gửi bài thơ về bộ lụât mới... Luật hôn... nhân. Qua blog xin được liên lạc với thầy.
Không được phép hôn bừa hôn bãi
Không được hôn sư sãi đang tụng kinh
Không được hôn người cùng giới tính với mình
Động tác chính chỉ từ đầu xuống cổ
Không được phép hôn băm hôn bổ
Không được hôn sấn sổ người ta.
Không được hôn giữa bãi tha ma
để người chết còn nằm yên dưới mả
Khi được hôn, toàn thân phải buông thả
Miệng khép hờ, không được cắn chặt môi
Cũng không được mở rộng như miệng nồi
Tránh tình trạng vi khuẩn chui vào miệng
Không được vừa hôn vừa nói chuyện
Đồng ý hôn rồi không được kiện tụng nhau…
Chả biết khi nào bộ lụât này mới có hiệu lực và đi vào cuộc sống?
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Ba, tháng 11 27, 2007
10
lời góp
Thứ Hai, tháng 11 26, 2007
Chuyện giờ mới dám kể
Những cú sốc chết người
1. Chiều 26/10. Trên xe từ Phong Khẩu về lại khuôn viên cũ của Y Trung bên cạnh Núi Ốc, Hạ Thanh Xuyên sau một hồi bấm huyệt cấp cứu cho Nam Tiến đã bảo: “Mình thấy Tiến căng lắm”. Đã U60 nhưng chưa hề có kinh nghiệm về các lọai bệnh lý vì “chưa qua” bao giờ(!), hơn nữa người thân của mình chưa ai "vấp" bệnh này. Nghĩ bụng Xuyên có quá cường điệu?
Cũng may đầu giờ chiều, bác sĩ Thịnh khẩn khỏan: “Sáng nay ở Y Trung ra, chúng tôi đã về thăm cả khu mới và cũ của Trường Bé. Chiều nay, anh cho tôi cùng về Phong Khẩu với!”. “Quá dễ. Xin mời!”. Một lần nữa đây là cái duyên!... Thấy mặt Tiến tái dại, Thịnh chạy đi mua thuốc. (Tiếng Hoa không dài như Thịnh thì khó mà lần ra hiệu thuốc). Uống thuốc vào mà không tiến triển, Thịnh nói: “Phải cấp cứu, anh ạ!”. Và chúng tôi đã bắt taxi cho Tiến đi bệnh viện. Cú sốc thứ nhất!
2. Trở về khách sạn buồn rười rượi, cố nuốt vội miếng cơm rồi vào viện cùng Kiệt (hướng dẫn viên). Gặp Thịnh cho biết: “Cấp cứu kịp thời nhưng bác sĩ nói 90% là nhồi máu cơ tim”. Hỏang hồn vì nhớ ngay tới chuyện cách đây 40 năm, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh bị nhồi máu nhưng cụ không muốn làm phiền anh em nên tự đi mà không cho khiêng cáng khi cấp cứu và kết quả là... Bị nhồi máu không nằm cố định là tối kị! Nhớ lại hình ảnh Tiến tự lần trên xe xuống mà lo. Mất bao công sức tổ chức chuyến đi, lỡ Tiến làm sao… Cú sốc thứ 2 có cường độ cao hơn!
3. Trực tới 12g đêm, phân công Dũng và Kiệt ở lại. Phóng taxi về khách sạn cùng Thịnh. Xe chạy qua Thác nước nhân tạo ở Quảng trường trung tâm thấy vẫn còn khách dạo chơi. Tiếc là chưa có lúc nào rảnh thăm lại nơi này. Về phòng chưa kịp cởi áo thì Lê Bình chạy sang: “Dũng báo về: Tiến khó qua khỏi đêm nay!”. “Nhưng tao mới từ bệnh viện về. Tốt lên cơ mà”. “Không biết. Vào bệnh viện ngay!”. Đôn Hà rời viện sau tôi cũng rất ngạc nhiên. Nhưng ai mà nói trước điều gì. Rủ ngay Thịnh, Lảnh cùng đi. Chả lẽ đó là sự thật? Cú sốc thứ 3 thật là nặng!
4. Tới viện chỉ mình Thịnh lên lầu 3. Ngồi dưới sảnh, Dũng nói: “Có lúc tao đã nghe t
hấy tiếng “túyt” và trên monitor hiện lên một đường phẳng lì”. Ghê quá! Cú sốc thứ 4! Ít phút sau Thịnh xuống báo: Tạm ổn. Anh em ra về.
5. Sáng 27/10, mệt phờ nên ngủ tới tận 7g. Chả còn tâm trí nào đi dạo buổi sáng. Chị Niệm rồi khách khứa tới chia tay. Bận. Đúng 10g phải giục Thịnh vào viện. Thịnh đi gặp bác sĩ, còn tôi vào phòng Tiến. Mặt Tiến vẫn xanh lét, phờ phạc, chân vẫn lạnh lắm. Tiến kể: “Mấy đứa con gái lớp mình vừa vào thăm…”.
- Đêm qua ngủ được không?
- Chập chờn lắm… Tao gặp thằng Dũng mấy lần.
- Dũng nào? Con mày á? – (Qủa thật tôi nào có biết tên con nó là Hiếu và Hiển).
- Không, Võ Dũng.
Nghe tới 2 chữ “Võ Dũng”, tôi như bị điện giật. Võ Dũng là bạn, là lính Trỗi k5, con bác Võ Văn Kiệt, hy sinh năm 1972 ở miền Tây. Vậy là đã có lúc Dũng về “gọi” nó đi! Lạnh xương sống! Chả dám nói điều này với Thịnh và Việt Dũng. Cú sốc thứ 5 có biên độ lớn nhất đã làm suy sụp ý trí!
6. Chia tay Tiến. Cùng Kiệt về khách sạn làm thủ tục check out cho đòan. Không dám kể cho ai những gì Tiến đã nói. Sợ… có quá gở?! Rời Quế Lâm, liên tục gọi cho Dũng và chị Niệm. Biết Tiến dần tốt hơn. Nhưng khi tới khách sạn Nanjiang thì tình tiết “Chốt” đã xảy ra như theo một kịch bản đã dàn dựng…
Từng là giáo viên điện tử viễn thông nên khái niệm về Kỹ thuật Xung luôn nằm lòng. Nhất là xung xóa - lọai xung điện được tạo ra với biên độ lớn, không theo quy luật, nhằm phá các nguồn tín hiệu khác. Chính những cú sốc ấy là những xung xóa dần xóa đi những gì lưu trong bộ nhớ. Và…
-------
Sáng 24/10, vừa ra khỏi phòng làm thủ tục nhập cảnh ở Hữu nghị Quan, thấy chú em Lê Hòa Bình k7 tay cầm máy ảnh, liền vẫy lại: "Cho anh 1 bô!". Hôm đón Văn Hùng tại Jodee, Bình tặng lại bức ảnh.
Nhớ lại cảm xúc lúc đó: rưng rưng sau đúng 4 năm cùng Hữu Thành có dịp quay lại đất nước Trung Hoa và đúng tại cửa khẩu này, tôi đã giơ tay lên mũ (lưỡi trai cố tình cho quay về sau - đỡ che mặt!), mắt nhìn về phía Mục Nam Quan chào "Nín hảo Zhongguo!". Nhưng hay là ở chỗ phía sau lưng là ông ban Nam Tiến đang giơ máy chụp cảnh cửa khẩu.
Còn trên là ảnh Nam Tiến trước cây lưu niệm trồng ở Y Trung sáng 26/10/2007. (Tác giả: Hà Chí Thành k6). Trên tay hắn khư khư giữ cành hoa quế vừa hái định mang về tặng vợ con.
Gửi bởi
TranKienQuoc
lúc
Thứ Hai, tháng 11 26, 2007
5
lời góp
Nối liên lạc với Hồ Quý Kỳ
Hôm qua Thanh Minh hai lần liên lạc với tôi bằng "đường dây nóng" SMS.
Lần đầu thông báo đã có "cháu nội heo vàng". Hỏi lại xem trai hay gái thì được trả lời chắc nịch: "heo vàng chứ có phải ... heo nái đâu". Thế là ông nội có cháu đích tôn rồi đấy.
Buổi tối lại một lần SMS, tưởng cậu chưa hết say sưa với "heo vàng", nhưng hoá ra chuyện liên lạc được với Hồ Quý Kỳ.
Hiện HQ.Kỳ sống ở Praha, Séc. Nay mai sẽ liên lạc được với Phú Hoà.
Chuyện cũng hơi lòng vòng, qua quan hệ làm ăn của bà xã mà Quý Kỳ liên lạc tới Phùng Duy Hưng k5. Được D.Hưng giới thiệu Bạn Trường Trỗi Q.Kỳ mới biết các địa chỉ liên lạc tới Thanh Minh. Mừng một điều là bây giờ cậu không cần "lặn" như anh em ta vẫn tưởng và thông cảm.
Tiếp theo thì để cậu tự bạch, hoặc Phú Hoà thông báo tình hình. Địa chỉ mail: hoquyky1950@yahoo.com.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Hai, tháng 11 26, 2007
5
lời góp
Chủ Nhật, tháng 11 25, 2007
Bạn xấu vãn cảnh Tây Thiên
Lâu lắm hội bạn xấu không đi đâu. Tuần này V.Thắng và lão Hợp nhắc nhở sớm bố trí giao lưu.
Nghĩ một hồi thì ra hướng đi Tây Thiên. Ngoài tôi và lão Hợp đi đây đầu năm 2004 thì mấy tên còn lại chưa ai đi cả. T.Lai, V.Thắng là đội hình thường trực còn VTMai thì đang trong giai đoạn thử thách. Một bạn xấu có đủ phẩm chất là Công Minh thì chuyến này không thể tham gia vì phải đi bộ rất nhiều. Nhân tiện rủ thêm các bạn k1, k2 "của nhà trồng được" (vợ chồng Thái Dũng).
Tây Thiên bây giờ có hai điểm du lịch. Một là Trúc Lâm Thiền Viện Tây Thiên, có đầy đủ dáng dấp của một thiền viện thuộc hệ thống Trúc Lâm Thiền Viện. Tên gọi là thế, nhưng không biết có quan hệ thế nào với thiền phái Trúc Lâm. Chỉ thấy "viện" nào cũng cao, to, hoành tráng, không giống "thiền" truyền thống, thời chưa có kinh tế thị trường.
Điểm du lịch thứ hai là dạng du lịch sinh thái kết hợp tâm linh đền, chùa. Từ mươi lăm năm trước tôi đã đi mấy chuyến ở đây. Khi đó nó vẫn còn hoang, thô mộc lắm. Những hoạt động dịch vụ, thương mại ăn theo du lịch tập trung chủ yếu ở cây đa đầu làng, mà cũng thưa thớt. Đã đi khuất vào trong là chỉ có thiên nhiên.
Ba năm trước trở lại đây tôi đã ngạc nhiên về sự khai thác tự phát thiên nhiên nơi này. Chính quyền địa phương chắc cũng chỉ tham gia điều hoà trật tự mưu sinh và thu các loại thuế, phí của dân chúng chứ cũng không có được một cái nhìn "du lịch bền vững".
Năm nay trở lại, thấy con đường đi được lát đá khắp chỗ, bên sườn dốc sâu có lan can, là những điểm tiến bộ. Nhưng dấu ấn của "du lịch nhân dân" hiện lên ở khắp mọi nơi. Từ con đường dài dằng dặc suốt cả khu du lịch nhìn đâu cũng thấy rác và không thấy thùng rác công cộng. Đủ các loại phế thải bao gói cho tới tiền giấy âm phủ.
Những máy thuỷ điện nhỏ cắm ở khắp dọc suối cùng với những kênh dẫn nước làm biến dạng dòng chảy và vẻ đẹp tự nhiên của đá suối. Những tảng đá to được kẻ các khẩu hiệu "đốt rừng là có tội" bên cạnh "không đi theo suối, có điện hở".
Con đường đi thỉnh thoảng lại xuyên qua một cái quán cấu trúc theo kiểu lối đi ở giữa, một bên bán hàng một bên sạp nghỉ. Ở một vài chỗ đất rộng, đặc biệt ngã ba xuống thác và lên đền, có cả một tổ hợp sạp nghỉ hàng quán hàng trăm mét vuông có thể so sánh với bàn cờ tướng mà "sông" chính là lối đi.
Thử đi xuống thác mang theo cảm nhận xưa, tôi bị dội vì các "công trình du lịch nhà thầu" đã bủa vây tầng tầng lớp lớp. Muốn đi xuống thác cũng phải chui qua một quán mà bản thân nó đã che mất một phần suối và những tảng đá sát bờ. Bên kia bờ mấy quán ở các cao độ khác nhau sẵn sàng tiếp đón. Quá chán nản tôi quay lại, không xuống nữa.
Sau bữa ăn bằng đồ mang theo, chúng tôi tiếp tục đoạn dốc lên đền. Đây mới là đoạn kiểm tra sức khoẻ của mỗi người. Động viên nhau đi từ từ, sẽ đến.
Trước khi đi tôi đã xem toạ độ GPS của chỗ nghỉ này, độ cao 180m. Đường đi vào theo suối men sườn núi khá thoải. Bây giờ mới là đoạn trèo lên. Đây là khu rừng quốc gia, cấm mọi việc khai thác lâm sản (chắc là trừ người dân sở tại khai thác sử dụng). Trông rừng có vẻ nguyên sinh. Thỉnh thoảng gặp cây hạt dẻ quả đầy gai, hoặc cây khế rừng rất sai quả, có cả quả gì giống trám đen, nhưng không phải. Dưới thấp thì rất nhiều nứa tép và cây sặt. Hôm qua mail cho TG.Quý, nói nhớ tụi mày ngày xưa phải "chặt phá rừng" với chỉ tiêu 10 cây/ngày. Cậu mail lại nói hình như 30 cây trong khi tù cải tạo chỉ 20-25 cây thôi. Chuyện tranh phá rừng với tù của học viên KTQS tôi cũng hay nghe Thanh Đường kể, mỗi khi có dịp. Chính con số 10 cây/ngày là của nó đưa ra mà.
Vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cả hội cũng lên đến Tây Thiên Linh Từ, đền thờ Mẫu, ... (cái này phải để VTMai hướng dẫn), ở gian ngoài thờ cả cụ Hồ. Một cây đào già đang trụi lá chờ ngày xuân đơm hoa. Một cây hồng cũng già đầy quả chín vàng. Mấy bụi hoa mộc thơm ngát.
Sự tích ghi lại ngày xưa đây có đền, nhưng đổ nát. Ông Kỳ người địa phương phát tâm mở đường, dựng lại đền. Đến 1991 đền được nhà nước công nhận và phát triển tới nay. Mới mấy năm nay phía sau đền còn có chùa Tây Thiên. Lên đến quần thể đền chùa này (cao độ 520m) ai cũng thấy lòng thư thái. Ở đây còn có cây thông to nhất mà tôi từng biết, đường kính gần 2m. Không biết nó còn tồn tại được bao lâu, khi mà mật độ kinh doanh dịch vụ đang ngày một bành trướng. Thôi thì đã thấy nó mười mấy năm nay, hi vọng nó còn ở đó mười mấy năm nữa.
So với Yên Tử đường lên Tây Thiên ngắn hơn, độ dốc thấp hơn. Mấy người thể trạng khả nghi sau khi đi đây có thể tự tin để leo thử lên Yên Tử vào dịp sau. Không dễ nhưng không phải là tuyệt đối không thể lên.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Chủ Nhật, tháng 11 25, 2007
31
lời góp