18/6/2015
Lái phụ chính thức ốm nặng, may quá lái chính phục hồi cơ bản công lực :-)
Mục tiêu chuyến đi này, ngoài các điểm đến tiêu chuẩn theo quan điểm du lịch thì tôi còn một điểm đến phi tiêu chuẩn. Ấy là chiến trường điểm cao 1015, hay trận chiến Charlie theo cách gọi của VNCH. Anh bạn lính Nguyễn Trọng Luân, một số phận người lính khá đặc biệt, đã tới đây thăm lại chiến trường cũ của đơn vị và bài thơ của anh về nơi này được phổ nhạc. Nghe chuyện của anh, tôi nhớ bài hát cũ ngày mới vào tiếp quản SG. Một lý do vu vơ như thế cũng có thể làm nên kế hoạch cho một chuyến đi. Anh NT.Luân và bạn đường tới đó nói tôi không thể lên, vì Tây Nguyên đã vào mùa mưa, đường đất không thể đi xe. Thôi thì tuỳ duyên hi vọng có một khe vài ngày nắng đủ khô đường. Cuối cùng quả là không có duyên thật; trời mưa trong dịp chúng tôi đi, nhưng chủ yếu người yếu do ốm mệt. Vậy là mục tiêu của riêng tôi lặng lẽ cho qua, cho qua từ mấy hôm trước khi bắt đầu gặp mưa và bị ốm.
Rời Pleicu mà không quan tâm lắm tới những nơi có thể ghé, lo lắng cho chuyến bay về HN từ ĐN, dù là thời gian hoàn toàn dư nếu không có chuyện gì xảy ra. Bỏ qua Biển Hồ, bỏ qua nhà máy điện Yaly, bỏ qua nhà thờ gỗ Kontum,... Qua Đăkto ghé thăm xe tăng 377 Anh hùng ở Đài kỷ niệm. Ờ đây tôi được đính chính về một hiểu biết nhầm về trường hợp hi sinh của Xe bị trúng 2 phát đạn tăng của địch đều xuyên vào trong.
Rồi gặp anh Thắng bạc đi Lào về qua cửa khẩu Bờ Y, sẽ xuống Quảng Ngãi qua ngả Măng Đen, cũng là một nơi tôi muốn ghé, nhưng chuyến này phải để lại cho chuyến sau.
Sau cuộc gặp này không còn chuyện gì đặc biệt. Ngoài việc xuống dốc lò xo biết chắc không có xe đi ngược tôi bám cua cho bánh xe rít trên mặt đường; MS nhắc nhở "xảy việc không khắc phục được đâu". Tất nhiên rồi, bên núi bên sườn xuống, chả có gì hay nếu rúc vào một trong hai. Vấn đề là mình biết tới đâu là vừa.
Về đến ĐN đoàn chia tay QcV ở lại với cơ quan cũ, suýt muộn thủ tục hàng không vì báo cho cậu lái xe đến nhận xe về mà không tính nó sẵn sàng hay không; vẫn còn đủ biết phải xin lỗi nó đã phải bỏ việc nhà làm dở vì mình.
Tin cuối cùng là trận ốm và chuyến đi 8 ngày làm tôi mất 5kg. Tới giờ này đã bù 4kg sau ăn tối. Chắc bền vững là bù được 3kg rồi.
17/6/2015
Sớm ngủ dậy thấy người khỏe hơn một tí. Gọi điện định đến thăm bà dì út đúng bằng tuổi ông anh cả tôi; dì chú và các con rời quê Thanh Hóa vào đây từ cuối những năm 70, vẫn là nông dân nhưng có lẽ có vườn cà phê thì khá hơn lội ruộng làm cói ở vùng nước lợ Nga Sơn. Dì lại đang ở xa, nhà cậu em cách mấy chục km. Thôi thì gọi cậu em khác còn đang ở BMT tới, hỏi thăm mấy câu và gửi dì phong bì anh em thăm hỏi. Chuyến nào qua BMT tôi cũng chỉ thăm dì theo cách đó, trừ chuyến đầu 2005 đi với gia đình mình thì khác.
Kế hoạch là thăm một cụm thác hùng vĩ nhất Tây Nguyên, Dray Nur và Dray Sap. Rất may 10 năm trước tôi đã chụp được ảnh Dray Nur vào lúc nước nhiều, tháng 7 đã có mưa, với bà chị k2 ngồi quay lưng lại. Những lần đi lại sau này, đều gặp cảnh thác thiếu nước. Phần vì không đúng mùa mưa, nhưng cũng phần vì thủy điện Buôn Kuốp tích nước, chỉ nhả ra tối thiểu theo hiệp định ký với Campuchia để rồi chảy hòa vào với dòng Mê Kông tại Stung Treng.
Kế hoạch này rồi không thực hiện được vì mất hơn 1 giờ thăm... chợ. Thôi thì thăm biệt điện Bảo Đại, bây giờ thuộc Bảo tàng BMT. Ngoài mấy cây long não rất to mà có lẽ đáng được là Cây Di Sản thì cũng không có gì đáng chú ý. Ảnh chụp chuyến trước qua đây, 24/1/2013.
Rồi lại lên đường sang Pleicu với tài chính VH và tôi làm tài phụ. Tối nghỉ ở KS mà sốt sình sịch, không chỉ một mình, lần này cả cháu VH cũng bị. May quá, sáng hôm sau sức khỏe khá hơn tôi lại trở về cầm lái.
16/6/2015
Mở mắt dậy là biết không vui rồi. Người ngâm ngẩm đau và mệt vì cả đêm ho lục khục, có vẻ sốt, MS sờ trán rồi bảo "tôi bị thế này từ mấy hôm trước rồi". Đâm ra tâm trạng kém vui. Chương trình là đi chơi vài chỗ rồi sang Buôn Mê Thuột. Đà Lạt buổi... ăn sáng, xa xa là tháp nhọn của trường ĐHSP.
Có một lý thuyết là nên đi chợ ở nơi mình đến, vì đó là tập trung giao thương. Với tôi lý thuyết này hơi bị cổ, hay nói cho đúng là bằng cách mình đi thì chợ ở đâu cũng thế, ô tô chở hàng đi khắp nơi và vì thế về cơ bản chợ ở đâu cũng như nhau. Mọi người kéo vào chợ thì tôi đi ra hồ Xuân Hương một trời mây.
Đến thăm Nhà Điên (Crazy House) của chị Nga con cụ Sóng Hồng. Chụp lại được cái ảnh trong phòng truyền thống của gia đình Chị, có ảnh chụp trong "nhà cụ Hồ", có cụ bà mẹ ĐT VNG thứ 2 từ trái sang. Ai nhận ra các cụ khác trong ảnh này.
Trong phòng đó còn có nhiều ảnh khác thời kháng chiến chống Pháp ở chiến khu VB, bóng dáng nhiều phụ huynh bạn Trỗi.
Buổi ăn sáng với các anh chị trong "ngành", nói về nhà chị Nga, được biết "ngôi nhà trăm mái" mà chị định làm đã không được cấp phép và bị phá vì mang bóng dáng "đa nguyên"(?)
Hai bạn k5 ở Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt, QcV khôn quá, mua ngay cái áo len chống rét. Mình gàn, trước khi đi đã vứt áo gió ra ngoài, giờ mà mua là... kém sáng suốt chăng, không thể thế được. Vậy là kiên trì chịu rét chút buổi sớm.
Rất buồn là tâm trạng kém vui nên cũng không muốn đi nhiều nơi, không muốn chụp nhiều ảnh.
Mà thực ra hành trình 4 ngày theo khung thời gian của VH thì cũng chỉ nên thế, không đi nhiều được đâu. Rời Đà Lạt sang BMT, cháu VH chịu khó lái xe giúp người ốm.
Theo thông báo của bên CA đón tiếp, QcV bật bản đồ cho nó chỉ đi thế nào, cuối cùng cũng đến nơi. Nhưng mà cũng muộn nên quân ta tự tổ chức ăn tối. Mệt quá vì ốm cả hội chiếu cố ăn cháo, mà không thấy ngon, rồi về nghỉ ngay trong... nhà công vụ. Dự kiến ngày mai có một ít thời gian chơi ở BMT rồi muộn muộn đi sang Pleicu, chưa tới 200km.
Thứ Ba, tháng 6 30, 2015
Tây Nguyên hậu K5 gặp mặt
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 6 30, 2015
10
lời góp
Thứ Bảy, tháng 6 27, 2015
...rời biển lên rừng với k5 (nhóm nhỏ)
Trưa chiều 15/6
Đến giờ hẹn, cả nhóm lên xe đến quán Bãi Tắm, Tp.Cam Ranh theo lời hẹn của anh em nhà Ba "trâu" k7. Gặp lại hai anh em Ba - Hoà, lại cả vợ của Ba với thằng cháu, ăn một bữa trưa vui vẻ.
Anh em bạn Trỗi ngồi với nhau có cảm giác sướng hơn là tháp tùng đ/c QcV đi gặp lại anh em đồng đội. Khi đó quan hệ đồng nghiệp, thủ trưởng với nhân viên ở mình không có, hơi thừa một tí.
Ăn xong cậu em Hoà cẩn thận nói các anh về nhà nghỉ em đã lo rồi, có tuổi lại rượu vào nghỉ khi nào khoẻ thì đi, từ đây lên Đà Lạt chỉ khoảng... 5 tiếng. Nghe cũng hơi hoảng, nhưng mà đúng là tây tây mà đi lên đèo Ngoạn Mục thì sợ là không ngoạn mục gì. Vẫn nhớ chuyện ra khỏi nhà hàng để cháu VH lái hộ, còn mình ngồi sang bên cạnh, trúng ngay chai rượu sai nút, ướt mèm. Về KS Thành Mỹ nghỉ cũng hợp lý, để còn thay đồ ra chứ không rượu nó thẩm thấu vào thì còn say nữa. 2h30 chiều rời KS lên đường đi tiếp. Nếu theo thời lượng 5 tiếng tới Đà Lạt thì 7h30 mới tới; thực tế muộn hơn nhiều vì còn ghé cụm tháp Chăm Ko Plong Garai.
Một số ảnh ở tháp Chăm:
Cây me này gốc đổ rạp xuống đất tự bao giờ mà toàn bộ phần thân trên vẫn hướng thẳng lên đón ánh mặt trời. Có phải "tàn nhưng không phế?"
Nhiếp ảnh gia MS đang chụp tôi trước cổng lá bồ đề, mà chưa biết ảnh thế nào. Khi đó cái máy ảnh tôi đeo trước bụng "tự chụp" một cái, giật hết cả mình :-)
Tuổi trẻ đáng yêu, SV ĐHBK Tp.HCM, người từ nhiều tỉnh
Thử làm một bô nhiếp ảnh chân dung?
Thăm quan, chụp ảnh xong, cả đoàn tiếp tục lên đèo ngược dốc đi Đà Lạt. Đang nắng chang chang, lên đến Đà Lạt, gặp mưa và rét, lại lái xe trong trời tối đường hẹp căng thẳng. Trúng ngay mấy con virút của MS nuôi từ Quảng Ngãi, tối về bắt đầu ốm.
15/6/2015
Rời Nha Trang với thành viên bổ sung vào lúc nửa đêm (máy bay chuyến muộn :-), cháu VH; muốn đi cho biết thế nào là đường đất một ít miền Trung, một ít Tây Nguyên nhân dịp này. Tôi cũng yên tâm có tay lái phụ, già rồi không tinh tướng làm gì.
Chuyến này nhờ MS, QcV gọi các bạn K5 đầu mối, không ăn kịp bữa tối thì uống cà phê bữa sớm trước khi lên đường. Mà không gọi được ai. Tôi gọi anh Lý nhím k3 thì tắt máy, Việt Hoa và Chí Thọ đều đang ở SG. Vậy là lên đường không người đưa tiễn :-)Nha Trang đi đường ven biển vào Cam Ranh, không xa. Nhưng vì muốn thăm hỏi anh em nhà Ba "trâu" k7 nên tôi gọi điện đề nghị trưa ăn cơm Cam Ranh. Có thời gian đưa "đoàn" ra ngắm bãi Dài, đoạn trước khi đến cảng hàng không. Ở đây nhiều khu nghỉ dưỡng đã được chia đất, dựng rào, có cái có nhà nhưng đều đang để hoang. Có lẽ vì thành phố chưa làm được hệ thống nước đô thị. Khô rang và vắng lặng. Một ảnh pano quét từ hai phía biển sau lưng. Thẳng trước mặt là con đường đôi đi vào đường QL. Hai bên là hai "dự án chờ".
Đằng xa bên phải có một "ninja" đi xe máy tới ngắm nghía, chụp ảnh, cũng gây chú ý của mọi người. Cháu VH ra hỏi chuyện, thì ra là một cậu làm nghề CNTT ở Đà Nẵng, mỗi năm đi xa ít là một lần bằng xe máy. Chuyến này cậu từ ĐN vòng lên Tây Nguyên xuống lại QL1; cả tuần lễ với đôi ba triệu trong túi, chỉ trả tiền xăng và thực phẩm, tối ngủ lều, cậu đang ngắm bờ cát để chiều tối quay lại nấu ăn, dựng lều. Ảnh: hai phượt thủ "độc du" và "bám càng", ảnh đã được gửi cho các đương sự.
Trong lúc nói chuyện, vãn cảnh, bờ biển bãi Dài, Cam Ranh không một bóng người, biển xanh ngắt, mây trắng lững lờ và máy bay cứ việc lên xuống (bấm vào xem to mới thấy máy bay).14/6/2015
Chào HT.Lợi, 4 bạn Trỗi lên đường sớm. Sa Huỳnh cuối tỉnh có cái khu nghỉ dưỡng mà có dịp đi qua anh em hay ghé uống cà phê, xả thải. Bãi biển vắng ngắt, không biết có đông khách không.
NT vốn là thành viên đầu tiên của nhóm phượt lên Tây Nguyên. Nhưng vì tình huống chiến thuật mà phải bỏ cuộc, xin được đóng góp một buổi lái xe an toàn trên đất Bình Định :-)
Bình Định cũng là nơi tôi có nhiều dịp ghé qua. Rất muốn ở lại một đêm, có dịp gặp gỡ bạn Trỗi đã từng gặp những chuyến trước. Nhưng một phần bạn đường không hứng thú lắm, một phần khá quan trọng là kết nạp thành viên mới có khả năng lái hộ trong khung thời gian có 4 ngày nên phải đáp ứng. Thế là ăn trưa với mỗi ông Tbk4 và các đồng sự của QcV xong lại lên đường ngay, sau khi ra bãi biển nghỉ ít phút cho qua cơn buồn ngủ.
QL1 đang sửa, đơn vị của QcV cho biết đường đến Nha Trang vất vả đấy. Quả thật tuổi già mà lái xe trên con đường dang dở thiếu các ký hiệu an toàn thật mệt, lại tới muộn. Nhưng trên đường cũng có lúc phải dừng vì cảnh cũ quá đẹp. Mây vờn bia trên Núi Đá Bia nhìn từ đoạn QL1 phía Bắc.13/6/2015
Chia tay cuộc gặp K5 toàn quốc tại Quảng Ngãi. Nhóm trước nhóm sau vào Nam ra Bắc. Rời đi sớm nhất là nhóm k4 độc lập đi ô tô ra Đà Nẵng để lên tầu hoả. Rời đi cuối cùng chính là nhóm nhỏ này; lần chần lưu luyến với HT.Lợi mãi hôm sau ngày 14 mới rời Quảng Ngãi đi Quy Nhơn. Nhờ vậy mà gặp được "đồng bọn Quế Lâm", các bạn trường Bé, trường Dân tộc một thời. Video kèm theo đây các bạn sẽ không thấy hình, nó là "đen" theo đúng nghĩa; vì nghe là đủ nhận ra bạn HSMN, còn hình, có những đương chức địa phương không tiện "chào" ra công chúng.
Nhưng mà cũng phải nói thêm là tửu lượng của bạn Trỗi mình không đua được với các bạn Miền và Tộc, lén rút dần ra. 4 ông k5, khi mình ra ngoài đã thấy HT.Lợi lên ô tô chạy trước, QcV hút thuốc dậm chân vỉa hè. Bảo "thôi mặc kệ MS và NT ở lại ăn đòn, tôi với ông đi đèn biển Ba Làng An".Năm 1978 tôi có thời gian công tác ở gần đèn biển này một thời gian, nhưng không biết nó. Sau này, lần đầu tiên 2007, đi tìm lại nơi đó thì mới biết tới Đèn và vài lần trở lại, mãi 2013 mới một lần về lại chỗ cũ. Chỗ đó cũng là một doi núi đá sát bên bãi đá lấp xấp thuỷ triều như ở đây.
Nhưng mà cũng lần này tôi và QcV mới đi xuống bãi đá chân Đèn có một quán nhỏ, mà theo HT.Lợi nói, hải sản tươi rẻ và yên tĩnh. Bãi đá đen, chắc là nham thạch núi lửa, không giống lớp nham bùn còn lưu lại ở núi Thới Lới ngoài Lý Sơn.
Sóng điện thoại ở đây không được tốt lắm, nghe cuộc gọi biết được là hai anh bạn NT và MS đã "hi sinh anh dũng" đã được các bạn Bé đưa vào an dưỡng trong "vật lý trị liệu Sông Trà". Tối ấy nghỉ lại nhà khách "ngành" ở Thiên Bút, bên kia đường là núi Thiên Bút, không to lớn như Thiên Ấn nhưng chắc cũng mang ý nghĩa địa linh nào đấy với mảnh đất này.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Bảy, tháng 6 27, 2015
13
lời góp
Thứ Năm, tháng 6 25, 2015
Cùng K5 xuống biển
(Sẽ cập nhật thời gian ngược, bài cũ ở dưới bài mới ở trên)
12/6/2015
Ngày 11/6 đi qua với kết thúc là buổi lễ gặp mặt và liên hoan vui vẻ của k5 toàn quốc, lần đầu sau 45 năm chia tay sau lễ tốt nghiệp lớp 10 tại Tam Nông, Phú Thọ. Cuộc gặp đã được các bạn k5 đưa rất nhiều, vẫn còn tiếp tục đưa, trên các trang blog, Facebook,... Cuộc gặp đã được BTC lên kế hoạch chu đáo, thực hiện hoàn hảo, mọi người đều vui, mà ghi công lớn chắc phải là người duy nhất tại địa phương, anh HT.Lợi.
Với tôi cuộc đi Lý Sơn là điều quan tâm tiếp theo chứng kiến niềm vui chung gặp gỡ bạn bè. Ra Lý Sơn lần này bằng một con tầu thuê nguyên chuyến đi về, với 1/2 ghế trống. Tầu lớn, chở nhẹ, sạch sẽ, chạy rất nhanh, chỉ một giờ là tới. (ảnh con tầu chụp ở chuyến về, cảng Lý Sơn).
Tầu rời cảng Sa Kỳ, Quảng Ngãi đúng giờ, 8h30. Ven bờ là bến đỗ của tầu cá Quảng Ngãi Trường Sa (QNg...TS), Đà Nẵng (ĐNa),... là những con tầu nghỉ sau chuyến biển. Những con tầu như này vẫn bận rộn rời và cặp bến.
Cửa biển Sa Kỳ sông Trà Khúc, ngọn hải đăng cửa sông tiễn các con tầu đi và về. Ở ven bờ phía Bắc (tay trái) xa hơn một đoạn là đèn biển Ba Làng An mà tôi đã có nhiều dịp đưa bạn đến và kể trên trang này.
Một mình cùng cậu thuyền viên ngồi trên cuộn dây mũi tầu nói chuyện về Bình Châu và đèn biển một thời quen thuộc. Cửa sông sóng dồi không đủ trào bọt nước mũi tầu, nhưng anh em cũng... biến sạch vào khoang :-) Suốt một tiếng đồng hồ ngồi nhìn ra phía trước. Lý Sơn dần hiện ra từ đường chân trời.
Tổ chức cho cả 8 chục người tham quan đảo Lý Sơn rồi lại tiệc và rời đảo đúng kế hoạch thì rõ ràng tham quan chỉ là "cưỡi xe ô tô nhìn qua cửa kính". Nói vậy chứ trong nhiều chỗ thì cũng dừng ở ba điểm, ngoài... nhà hàng là điểm thứ 4 và bến tầu là thứ 5 :-)
Nhà hàng Hải Âu ngay trung tâm Huyện nơi có các cơ quan và Bảo tàng Hải đội Hoàng Sa. Nhìn biển từ nhà hàng.
Chuyến về hơi bị chậm do Cảng (cũ) Lý Sơn đang dùng tạm làm cảng Giao thông. Cảng Giao thông đã cắm đất cắm bờ nhưng chưa xây dựng. Tầu của mình đành chờ ngoài xa chờ trống chỗ mới vào được. Các bạn có thời gian thì xem thêm clip tạm biệt Lý Sơn trở về lại thành phố Quảng Ngãi, gia đình bạn Phan Nam đang chờ.
Xuống biển lên rừng trong có hơn tuần, về nhà thêm ngày mai nữa thì đủ một tuần mà... oải quá hôm nay với gõ được chữ; sớm nay nghe anh TM gọi điện hóng chuyện thì biết cũng nên thông báo một ít tình hình :-)
Do đã qua lại Quảng Ngãi vài lần, đã thăm thú nhiều hơn những nơi k5 tổ chức thăm lần này nên tôi chọn phương án đi muộn hơn 1 ngày (10/6 lên tầu), xuống Đà Nẵng mượn xe cậu lính em cho chuyến Tây Nguyên.
Tôi đã từng nói đi chơi một mình có cái thú riêng; chuyến tầu SE1 chậm lại một ngày là như thế. Một mình lọt vào khoang 4 của một toa tầu đầy khách du lịch cùng có vé từ HN đến Đà Nẵng, nhưng tới Huế là họ xuống đâm ra thoải mái lắm, chả phải nói chuyện với ai :-)12h trưa tới ga Đà Nẵng, lái xe của cậu lính em đã chờ giao xe. Ra ngoại thành làm bữa đầu tiên kể từ 5h chiều hôm trước.
Những bức ảnh chụp bằng điện thoại di động, con Zenfone 2 cố tình phải có trước khi lên đường mấy ngày, làm mình cảm thấy thoả mãn. Bình minh rạng trên sông Gianh, đoạn đang từ núi bò xuống đồng.
Sông Hương nhìn từ cầu Bạch Hổ (đường sắt). Cạnh cầu Bạch Hổ từ mấy năm nay đã có thêm một cầu đường bộ đặt tên là Dã Viên, theo cồn cát bên dưới cầu.
Ai cũng biết đây là Lăng Cô, nhiều năm nay vẫn vậy. Tưởng chả bao giờ tự mình chụp được bức ảnh như thế này, đã nhiều lần xuôi ngược bằng ô tô. Vậy mà đi tầu hoả, với hàng nhẹ smartphone, lại chụp được. Tự thoả mãn, thế là được rồi.
Tầu hoả, phương tiện chụp ảnh tuyệt vời. Nghe có vẻ như "lú" nặng? Nhưng mà thật. Nếu không đi tầu hoả bạn có chụp được tấm ảnh này không? Có người hỏi "sao biển Hải Vân xanh thế, nhiệt độ nước thế nào"? Hay nhỉ, nhiệt độ cũng là phương tiện chụp ảnh à? Thực ra thì biển mang mầu của cát nếu nước nông và mang mầu của trời nếu nước sâu, đơn giản vậy thôi.
15h30 11/6 tới Quảng Ngãi, tay bắt mặt mừng với các bạn mình đã "ém" sẵn từ ngày hôm qua (10/6) ở KS Mỹ Trà ngay đầu cầu cũ qua sông Trà vào thành phố.(chữ Đóng cửa chắc là do bọn cạnh tranh xấu bụng nó thêm vào để đuổi khách nhà hàng xóm).
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 6 25, 2015
8
lời góp
Thứ Ba, tháng 6 23, 2015
Lời cám ơn của Đoàn Long
Anh Đoàn Long, qua Ban LL, xin gửi tới các bạn k4 và tất cả các bạn đã thăm hỏi, chia buồn, phúng viếng và đưa tang cụ bà thân sinh của Anh ngày hôm qua.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Ba, tháng 6 23, 2015
0
lời góp
Thứ Bảy, tháng 6 20, 2015
Tin buồn mẹ a. Đoàn Long mất
Mẹ anh Đoàn Long mất.
Tang lễ tổ chức vào sáng ngày Thứ Hai, 22/6/2015, tại Nhà Tang lễ Phùng Hưng, Hà Nội.
K4 vào viếng lúc 8h30. Xin các bạn có mặt sớm ít phút để tập hợp.
TM Ban LL, Vũ Hoà Bình.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Bảy, tháng 6 20, 2015
5
lời góp
Thứ Sáu, tháng 6 05, 2015
GIAO BAN CAFE
Thân mời các bạn tới GB Cafe tại địa điểm mới:
- Thời gian : Sáng chủ nhật 7/ /6 2015.
Có chỗ đỗ xe hơi ,bình bịch
Gửi bởi
buidungso
lúc
Thứ Sáu, tháng 6 05, 2015
1 lời góp
Thứ Năm, tháng 5 28, 2015
QUỐC ANH MỜI DỰ TIỆC CƯỚI CỦACON GÁI
Gửi bởi
buidungso
lúc
Thứ Năm, tháng 5 28, 2015
9
lời góp
Chủ Nhật, tháng 5 24, 2015
Kinh nghiệm Hàn Quốc.
Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội. Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo…bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”, từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác. Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ …4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa. Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu” tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú. Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy. Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này? Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính. Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc. Nguon: http://thanhnientudo.com/2015/03/17/nhieu-nguoi-bao-doc-xong-bai-nay-khoc-vi-thuong-dan-toc-viet-nam/
Gửi bởi
Tuong Lai
lúc
Chủ Nhật, tháng 5 24, 2015
6
lời góp
Thứ Sáu, tháng 5 22, 2015
Dâm Đàm
Chắc mọi người biết rồi, không rõ lắm như nói trong toàn thư mở tiếng Việt thì cũng lơ mơ đâu đó, một trong những tên cổ của Hồ Tây là Dâm Đàm; nghĩa là "hồ (đầm) mù sương". (ảnh: toàn thư mở đã dẫn)
Ấy vậy mà cảnh hồ Tây mù sương hình như ít người gặp, thậm chí hình dung ra nó như thế nào.
Tình cờ đêm hôm kia, sau một ngày nắng nóng có cơn mưa vào lúc xem TV đã thấy chán chán. Leo lên nhà, ra ngoài trời ngó xem mưa tạnh thế nào. Thì thấy những đám mây thấp lè tè dưới bóng những ngôi nhà cao tầng. Phía ấy là hồ Tây.
Hướng nhìn về Đông Nam, mây bay từ trái sang phải sau nhà cao tầng vàng kia thì trôi tới che mờ tòa nhà Lotte ở tận đằng xa. Tòa nhà này cao lắm là 200m ở xa tít thì cái đám mây ở gần này chắc chỉ vài chục mét thôi.
Ở mặt hồ chắc sương mù dày đặc lắm, có lẽ giống với mây trong một bức ảnh mà MP C11K6 mới đăng gần đây trên Facebook, cảnh châu Âu. Mình mà lặn lội ra sát mặt Dâm Đàm thì có khi giống hơn một tí,...
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Sáu, tháng 5 22, 2015
10
lời góp
Nhãn: bạn Trỗi, Chuyện Trời Đất, Du lịch
Thứ Năm, tháng 5 21, 2015
Đóng góp cho Hội Trường 50 năm (1965-2015)
Anh Vũ Hòa Bình, Trưởng BLL k4, sáng nay mới dự họp với Ban LL Trường về việc chuẩn bị cho Hội Trường 50 năm dự kiến tổ chức vào ngày 14/10/2015, tại Cung Văn hóa Hữu nghị.
Có nhiều nội dung, mà quan trọng nhất để thực hiện là phải có tiền. Cuộc họp đã xem xét tính toán chi tiết các khoản chi cần thiết và kết luận tối thiểu phần góp của K4 là 50 triệu Đồng.
Khoản đóng góp này được chi cho các việc tổ chức lễ kỷ niệm (thuê hội trường, trang trí,...), các hoạt động khác (văn nghệ, quà kỷ niệm,...) và liên hoan toàn trường. Tiền sách làm sách SRTKL 4 chưa bao gồm và có thể được miễn vì trong k4 đã có lời hứa tài trợ làm sách.
Vậy Trưởng ban LL thông báo tới các bạn để mong mọi người tham gia đóng góp cho buổi lễ này.

Bổ sung ngày 22/5: ở Vườn Treo tối nay không đông người lắm, cũng bàn về chuyện này. Có anh Hồng Thao nói rõ hơn một chút về các khoản chi đã tính đến: thuê hội trường, văn nghệ,... riêng tiệc liên hoan thì hơi dội với mức mâm 10 là 2,6 triệu đ/mâm.
Gửi bởi
HữuThành.Nguyễn
lúc
Thứ Năm, tháng 5 21, 2015
6
lời góp




