Thứ Sáu, tháng 3 18, 2011

Phát ngôn & Hành động: Thảm họa nước Nhật và... điệu nhảy tự do

Thảm họa động đất, sóng thần ở Nhật Bản, cái được mất của đời người và sự kiềm tỏa điệu nhảy tự do của vàng, ngoại tệ… Những lát cắt đau thương, hay vui, buồn, là diện mạo của cuộc sống hiện đại mà mà Phát ngôn và hành động tuần này xin được chia sẻ với quý bạn đọc.
Cúi chào và cúi đầu
Ngày 11-3-2011 chắc chắn sẽ mãi đi vào lịch sử thảm họa thiên tai của thế giới nói chung, của nước Nhật nói riêng. Trận động đất kinh hoàng 8,9 độ Richter, được coi là trận động đất lớn thứ 4 kể từ năm 1900, kéo theo sóng thần cao 10 m, tàn phá tan hoang một vùng rộng lớn bờ biển đông bắc nước Nhật, làm cả thế giới bàng hoàng, chấn động mạnh.
Trên nhiều trang báo, người ta so sánh sự hủy diệt của trận động đất không kém 2 trái bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima và Nagasaki năm 1945. Sự bạo tàn của thiên nhiên là ngang ngửa.
Động đất đã làm xoay chuyển cả thời gian, và không gian.
Các nghiên cứu khoa học của Cơ quan vũ trụ Mỹ (NASA), Cơ quan khảo sát địa chất Mỹ, và Viện Địa vật lý Nghiên cứu núi lửa Quốc gia (Italy) cho biết, thảm họa khiến ngày của trái đất bị ngắn hơn, dịch chuyển đảo chính của Nhật Bản khoảng 2,4m và nâng hành tinh của chúng ta khoảng 10cm trên trục của nó.
"Vũ điệu" van xơ của trái đất, vấp những bước lạc nhịp tàn bạo, đã khiến nước Nhật trả giá đau thương. Hơn 10000 người chết và mất tích, hơn 1 triệu người mất nhà cửa.
Đáng lo ngại nhất, các vụ nổ liên tiếp ở tổ hợp hạt nhân Fukushima đe dọa sự rò rỉ phóng xạ vượt tầm kiểm soát. Còn Tổng giám đốc IAEA Yukiya Amano xác nhận tình hình ở Fukushima I "rất nghiêm trọng".
Sự thiệt hại đẩy nước Nhật vào tình trạng khủng hoảng tồi tệ nhất trong 65 năm nay, kể từ thế chiến II. Người Nhật đang phải đối mặt với quá khứ khổ đau và nhiều hiểm họa, ngay trong hiện tại.
Thế nhưng, sau những chấn động dữ dội của lòng đất, lòng biển, những chấn thương tột cùng của lòng người, cả thế giới- từ phương Đông đến phương Tây thấy gì ở nước Nhật trong cơn tai biến?

Người lính cứu hộ hạnh phúc nhìn em bé 4 tháng tuổi sống sót kỳ diệu sau sóng thần, Ảnh: AP
Thảm họa thiên tai, xã hội bất ổn thường dẫn đến cướp bóc. Hiện tượng này gần như được cho là "mặc định" ở nhiều quốc gia kể cả Anh, Mỹ... Thế nhưng mặc nhiên, ở nước Nhật nó đã không hề xảy ra. Nước mắt vẫn rơi trên những gương mặt thất thần vì đau đớn. Những tiếng kêu la khiếp sợ trước sóng thần.... Nhưng đâu đâu, cũng vẫn có cảnh người Nhật lặng lẽ, tôn ti trật tự xếp hàng trước các cửa hàng chờ đến lượt mình. Vẫn cúi đầu cảm ơn khi được cứu giúp. Họ tin ở Chính phủ không bao giờ bỏ mặc, bỏ rơi họ trong cơn khốn đốn.
Đến lượt cả thế giới, thay cho sự bàng hoàng lúc đầu, là từ ngỡ ngàng đến thán phục trước sự chủ động ứng phó và văn hóa ứng xử của cả dân tộc này. Thảm họa tạo cơ hội cho cả thế giới thấy cách tổ chức và điều hành một xã hội văn minh công nghiệp chặt chẽ, chuyên nghiệp nhưng vẫn đầy tình người, tính người. Nền tảng văn hóa quốc gia đã thành sức mạnh trong mỗi ứng xử công dân, thành đạo lý một dân tộc trước tai ương bất hạnh của chính mình.
Báo chí thế giới tràn ngập những lời ca ngợi dành cho người Nhật. Và cả thế giới sẵn sàng ứng cứu, chia sẻ với nước Nhật.
Còn người Việt chúng ta, TS Vật lý Nguyễn Đình Đăng đang ở Tokyo thốt lên trên blog của mình: "Một đất nước mà người dân thực sự bình thản, lịch sự, giữ phẩm cách, rất trật tự, tử tế với nhau trong thảm hoạ có thể so với ngày tận thế, là một đất nước thực sự vĩ đại".
Người viết bài này cũng có 1 cô bạn trẻ sống ở đó. Em chỉ là một người Việt bình thường cư ngụ. Trước đó, em đã bị sốc nặng và hoảng sợ. Nhưng cộng đồng nơi em sống, người chồng Nhật và 2 đứa con em trong những ngày này, cho em sự vững vàng và một trải nghiệm sâu sắc. Trong thảm họa, em nhìn ra "cái lõi" của xã hội. Đó là cách tổ chức của một xã hội luôn biết giúp con người chủ động và bình tĩnh trước tai họa, từ đó con người ta lớn lên:
"Em nghĩ rằng tất cả mọi điều do giáo dục mà ra. Ở trường, các con em thường xuyên được thực tập phòng tránh thương tổn nếu có động đất, nên các bé còn động viên lại mẹ, nhắc mẹ mua sắm thực phẩm dự trữ. Các loại tủ bát, tủ tường được thiết kế, chỉ cần có dư chấn, lập tức cửa tủ khóa ngay lại nên không hề có đổ vỡ đồ dùng. Khi có động đất, lập tức người dân được hướng dẫn chạy tới các trường học, vì đó là những công trình xây dựng chắc chắn nhất, an toàn nhất, trước hết cho trẻ em"
Những người cứu hộ an ủi người phụ nữ mất mẹ và con trai 3 tuổi trong trận động đất ở Miyako, Nhật. Ảnh: Daily Telegraph
(Bấm vào tiêu đề xem tiếp)


Số phận là vô thường

Người ta cứ nói "cái số nó thế", hay "số phận đã an bài", làm như mỗi con người đã có một vệt đường ray cho cuộc đời cứ thế mà theo.
Nhưng mà nghĩ lại, đấy là cách nói để mà chấp nhận những điều đến xảy đến không đoán định, nhận ra một điều rằng cái tồn tại là nó hợp lý, là không thể đánh đổi, là biến cái vô thường thành cái bình thường, để mà vượt qua. Cũng là một cách nhận thức vô thường.
Đợt rét lạ của miền Bắc mấy chục năm nay trùng với lúc tai họa 65 năm sau thế chiến 2 ở Nhật Bản như một tí ti rót vào sự đồng cảm. Thử hình dung những nạn nhân thiên tai Nhật Bản đang ở đỉnh cao văn minh vật chất trong chốc lát rớt xuống vực sâu của khổ cực. Thành phố tan hoang đầy xác chết, không nhà, không điện, thiếu đồ ăn nước uống, là những thứ tối thiểu để tồn tại không nói gì tới những thói quen tiện nghi của ngày hôm qua. Thật là vô thường của vô thường, đâu ai có thể ngờ!
Một hoàn cảnh như thế tạo ra những phi thường từ sự chấp nhận số phận. Phi thường để mà tồn tại.
Chẳng phải người VN chúng ta cũng đã từng chấp nhận số phận phải hi sinh to lớn để giữ nước? Còn hơn cả sự chấp nhận của người Nhật Bản bây giờ, khi đó người VN chúng ta đã chấp nhận cái hi sinh không phải "trời đầy".
Có điều sự chấp nhận không phải tự nhiên mà có. Đó là cả một quá trình tích tụ phẩm chất để nhận thức ra cái vô thường của hoàn cảnh và vượt qua nó.
Khâm phục người Nhật Bản lúc này, tự hỏi xã hội chúng ta mấy chục năm qua đã tích tụ thêm được gì mất điều gì cho phẩm chất của mình?

Thứ Tư, tháng 3 16, 2011

Rét lạ

Chỉ trong một ngày mà cái rét lạ thấy rõ. Chiều qua gió ào ào thổi, mưa từng đợt lúc to lúc nhỏ, mây thấp sầm sì. Nhiệt độ từ từ hạ. Đến tối đã xuống 13 độ, từ quãng 20 độ khi trưa. Trời mưa lúc thưa lúc mau.
Khác với mọi khi gió mùa về mưa ào cái rồi thôi, trời chuyển khô. Lần này mưa suốt ngày, dai dẳng. Nhiệt độ từ sáng tới chiều ở 11 độ. Chiều về mưa và gió, vừa rét vừa rát mặt vì giọt mưa nhỏ quất vào. Bây giờ thì 10 độ.
Sapa có tuyết lần đầu rơi giữa mùa xuân, sau 10 năm không tuyết. Ngày mai vẫn có mưa. Độ ẩm hiện lại không cao, 70% trong nhà.

Khai thác mẻ quặng Bauxite đầu tiên tại Tân Rai

Tin "Việt Cộng": Đúng 11 giờ ngày 16/3, tại mỏ Bauxite Tân Rai (huyện Bảo Lâm, Lâm Đồng), Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam đã làm lễ động thổ khai thác mẻ quặng Bauxite phục vụ cho hoạt động sản xuất tuyển quặng cung cấp nguyên liệu cho nhà máy Alumin tại Tổ hợp Bauxite-Nhôm Lâm Đồng.
He he, thế là nước mình bắt đầu sản xuất bùn đỏ đấy.

Nhà Lữ Thái k3 thực hiện tốt lời Đảng dạy

Ngày 15/3, tại Hội nghị Tổng kết công tác đối ngoại nhân dân năm 2010 và bàn phương hướng hoạt động năm 2011 của Ban Đối ngoại Trung ương, tổ chức ở Hà Nội, ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư đã nêu rõ:... đánh giá cao các đoàn thể, các tổ chức nhân dân đã có nhiều nỗ lực, phấn đấu quán triệt chủ trương đối ngoại của Đảng và Nhà nước, tiến hành có hiệu quả các hoạt động đối ngoại nhân dân, đạt nhiều kết quả quan trọng, góp phần vào thành công chung của đất nước trên nhiều lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học kỹ thuật.
Hưởng ứng chủ trương của Đảng, hôm nay bác Lữ Thái k3 tổ chức ra mắt cô con dâu Liu Yang. Đông đảo anh em Trỗi, các đồng đội trong lực lượng vũ trang đã đến dự, mừng cho hai cháu, cho hai gia đình và cho chủ trương của Đảng được thực hiện bằng hành động thiết thực.
Ai cũng khâm phục nhà anh Lữ Thái, bên họ thiếu nữ nghiêm trọng mà vẫn cướp được một cô con dâu về nhà mình, he he...

Thứ Hai, tháng 3 14, 2011

Kể chuyện theo anh TM chụp ảnh bình minh

Mấy ngày đi với nhau tôi thấy a.TM tỏ ra đã là một tay nghiện nặng chụp ảnh phong cảnh, hoa lá chim muông. Nhân việc công bố Ảnh K của a.TM bên Trỗi miền Trung, lại thêm a.AMk3 kêu khổ theo tour không có phút "xuất thần", thì tôi kể cái khổ khác.
Ngày 4/3 chạy suốt tuyến kỷ niệm chiến đấu của mấy anh CCB K, đến Siem Reap trời đã tối. Nghỉ ngơi ăn uống xong đã muộn, buồn ngủ, nói sáng mai chụp ảnh bình minh thì ai cũng... ngán. Riêng a.TM hào hứng có thêm tôi a dua không phải vì thích bình minh mà chỉ đơn giản đi sớm sẽ có nhiều thời gian hơn. Mà đúng thế, tới sáng nhóm đi sau chỉ xem lướt Angkor Vat, vì khi đó chúng tôi đã xong, chờ họ đến đi xuyên qua để sang di tích khác.

Năm rưỡi sáng xuất phát, mua vé rồi đến cổng ăn sáng. Lúc này mặt trời còn chưa lên, Âu, Á ăn tuốt ở đây để còn đi bắt mặt trời buổi sớm.
Vào đền Angkor Vat, hóa ra người ta vào trước cũng khá đông rồi, đâu cũng có người. Nhìn kỹ có a.TM đen đen ở góc phải ấy.
Mặt trời chưa lên thì ta chụp người vậy. Ông SaigonGuider này quá... ể! Kiều nữ đứng đằng sau được đưa vào khung ngắm thì ông ấy lại nhẩy ra diễn có khổ tôi không?
Cũng may còn có cơ hội khác, hơi mờ ảo một tý.

Có lúc đành phải chụp lưng, để lưu ý mọi người mặc như thế là không được lên đền thờ đâu, lỗi hở vai hở lưng!

SaigonGuider thì thầm "sẽ dẫn các anh đến chỗ mặt trời lên vào các tháp chính của Angkor, không phải ai cũng biết". Tôi nghĩ bụng có điều ai cũng biết là mặt trời trong năm dịch chuyển qua lại giữa hai chí tuyến Bắc và Nam, không biết hôm nay nó ở đâu? Quả nhiên khi thò lên thì nó ở cách tháp chính một quãng xa, he he.
Giờ thì tập trung vào chuyên môn. Kẻ có chân thì phơi sáng, chụp chậm sẽ lấy sắc độ mầu tốt hơn. Kiều nữ cũng như ta, có gì dùng nấy, rồi cũng sẽ có mặt trời thôi.
Ô.TM lặn đâu mất, chắc còn mải đuổi mặt trời, mới ra được ảnh đẹp chứ. Nghĩ thế mình cũng phải đua. Đây rồi, một chỗ chụp được, tức là mình cao hơn họ. Chứ không phải mấy cô Tây bé xinh này thì cũng hơi bị khó tóm mặt trời đấy.
Một chốc mặt trời lên cao, thì ta chạy xuống bãi tới gần tháp, mặt trời lại "hạ thấp", chuyện nhỏ. Mà ở góc này mặt trời chói đúng giàn dáo công trình trùng tu, làm nó kém tương phản, giảm nhẹ cái xấu gây ra.
Cuối cùng cũng tìm ra ô.TM, đã kịp treo thêm máy thứ hai lên cổ, chắc vừa thoát khỏi đám đông đứng trước hồ nước.
À, người ta ở đấy sẽ chụp được cả bóng Angkor và mặt trời trên mặt nước hồ, hèn nào chỗ ấy đông thế, toàn người IQ cao. Hi vọng ô.TM có cái ảnh như vậy. Tôi thì chỉ có ảnh đám đông :-)

Trở lại với chuyện a.TM. Ngày 6/3 về lại Phnom Penh, tờ mờ sớm 7/3 ở giường bên nghe tiếng gọi "ra bờ sông chụp bình minh đi". Tôi đành rất xấu hổ từ chối. Đã không có xe chở đi, lội bộ ra chỉ để chụp hình mặt trời thì ngại thật chứ còn gì :-)
Đến giờ a.TM vẫn tiếc nuối cảnh bình minh trên sông bốn mặt chưa ghi lại được tấm hình nào.

Quà của hiệu trưởng THCS Mỹ Yên

Tối thứ 7 cậu Tuấn, hiệu trưởng THCS Mỹ Yên gọi điện nói gửi mươi cân gạo nếp và ít trà Thái làm quà. Cám ơn, sẽ mang ra giao ban, mỗi người có duyên lấy một ít cho có quà "quê hương".
Năm phút dành cho quảng cáo:
Trà xanh Bát Tiên, Hoa Nhật Kim, Tuyết Bảo Trà là ba giống chè được Nhà nước và Hiệp Hội Chè Việt Nam tuyển chọn nhập từ nước ngoài về. TCT Chè Việt Nam đã ưu tiên cho tỉnh Thái Nguyên, Đại Từ là huyện được trồng giống chì này để khảo nghiệm.
Ba giống chè này có hương vị thật đặc biệt nổi trội. Nước có vị đậm, màu sẫm vàng. Khi uống: lúc đầu có vị chát của trà, sau đó chuyển dần từ vị chát sang vị ngọt đậm đượm mãi, kết hợp với mùi thơm tự nhiên của trà có sức cuốn hút người uống, thơm ngòn ngọt, còn giữ mãi hương vị không thôi, càng uống càng ngon. Nước đầu chưa ngon, chế từ nước thứ 2, thứ 3 càng thơm hơn, ngon hơn, có thể uống tới nước thứ 5 vẫn còn vị của trà.
Không có chất hương liệu - Không sử dụng thuốc bảo vệ thực vật - Có lợi cho sức khỏe.
Cơ sở KD&SX chè Quân Liêm, 36 phố Mới, thị trấn Đại Từ, Thái Nguyên, 0280-3824287.
Lão Hợp cơ quan tôi làm "chuột bạch" uống thử, cho nhận xét: nước đẹp (xanh, không đục), rất thơm, nước 2 chát không đắng khác hẳn nước 1 nhạt. Kết luận trà ngon.
Thứ Sáu giao ban sẽ đưa mấy gói trà để Từ Ngữ thứ Bẩy mang vào Tp HCM cho anh em trong đó thẩm định.

Thứ Bảy, tháng 3 12, 2011

Bản đồ Đông Dương thế kỷ 12-13 tại Hoàng Cung Campuchia

Tấm bản đồ Đông Dương mở rộng trưng bày tại Hoàng Cung Campuchia. Để chia sẻ một quan điểm lịch sử nhiều khả năng là đúng. Nếu đúng, thì vấn đề do lịch sử để lại cũng nhiều, và rất cụ thể.

CÂY THỐT NỐT






































CÂY THỐT NỐT


Đoàn “tình nguyện quân VN” vừa hoàn thành chuyến đi lịch sử: chạy vòng quanh Biển Hồ thăm lại chiến trường xưa. Chúng tôi đã qua bao địa danh với những cái tên lạ lẫm, những cánh đồng bất tận, bằng phẳng, hoang vắng nhưng khô khốc đến rợn người.
Trong ánh nắng chói chang thấp thoáng xa gần là những cây thốt nốt, nơi mọc theo cụm, chỗ trồng thành hàng, lưa thưa dàn trải. Đối với tôi, cây thốt nốt không lạ nhưng lại đầy ấn tượng, nó làm mình nhớ lại những năm tháng chiến tranh nghiệt ngã với bao đồng đội nằm lại trên mảnh đất này.
….Tâm trạng, cảm súc , suy tư …về cây TN tôi xin phép dành dịp khác. Lần này tôi sẽ nói về cách người ta khai thác nó.
Trong ảnh là hoa , trái TN. Trái này bên trong có sáu “múi” trong veo như thạch, chén ngọt và mát.
Khi TN ra hoa, người ta leo lên cây, dùng kẹp tre bóp dập các cuống hoa rồi dùng dao cắt đoạn cuối và treo ống tre vào để hứng nước TN. Đây là công việc hàng ngày, bạn phải trèo lên thu hoạch và cắt dịch lên trên một đoạn, tạo vết thương mới để nước TN tiếp tục chảy ra. Theo tôi đây là một nghề cực nhọc, cây càng cao bạn phải nối càng nhiều thân cây tre làm thang để trèo. Phải leo lên rồi leo xuống để chuyển qua cây khác, có khi các cây cách nhau khá xa.
Với cây cao su hiện nay người ta đã chế được loại thuốc chống đông mủ, bôi vào vết cắt, mủ cao su sẽ chảy không ngừng như ta bị đỉa cắn vậy. Hy vọng rồi sẽ có loại thuốc bôi vào vết cắt cuống hoa TN. Nối ống dẫn nhựa xuống đất ta sẽ có “nhà máy” sản xuất nước đường hoàn chỉnh?!
Nước TN được đổ vào chảo , nấu cô lại thành đường . Đó là thứ đường đặc sản thơm ngon. Bạn nào muốn thưởng thức xin liên hệ với TQ!
Cũng là nước TN tươi ấy, người ta cho men vào sẽ tạo thành một thứ rượu ngọt giải khát nồng độ thấp, uống rất “phê”. Bằng chứng là các chú trong đoàn đang gà gật , im như thóc sau khi dùng sản phẩm “doping” này đều tranh nhau hót như khiếu. Dân Trỗi sẽ quan tâm: “ Có ngon không”? Ngon chứ , tùy theo loại men của gia chủ mà thứ “rượu” này có hương vị khác nhau. “Ngon như thế nào”? Hì hì, tất nhiên là ngon như… “rượu” TN rồi!
Thân cây TN già được dùng làm đồ mỹ nghệ và có thể làm phương tiện giao thông như chiếc thuyền độc mộc kia. Thuyền này có ưu điềm là không phải qua …đăng kiểm.
Lá TN còn dùng làm “tổ” nuôi dơi. Người ta nuôi dơi để lấy phân . một loại phân hữu cơ hảo hạng và mắc tiền…
Công dụng TN chắc còn nhiều. Để dành chuyến đi lần sau nạp thêm thông tin, chừng về tôi sẽ “nổ” tiếp.
Ở ta hồi này thấy bà con đang tranh cãi ỳ xèo chuyện chọn “quốc phục” , “quốc hoa”… rất chi là xôm tụ, như vậy mới thấy việc “chấm” biểu trưng của một dân tộc quả không đơn giản.
VN từ lâu đã chọn cho mình cây tre dẻo dai thể hiện sự ngoan cường chiến đấu trước bão giông, nhưng cũng đầy thân thương, gần gũi với làng quê đất Việt. Còn đối với CPC bạn chọn cây gì? Nếu tôi không nhầm thì TN chính là “quốc cây” của bạn- Loài cây khao khát muốn dâng nhựa ngọt cho đời.

SG 12/3/2011

Theo chân những cựu binh tình nguyện

Bài từ blog Anh Đỗ
...Họ từng là những người lính quân tình nguyện Việt nam, năm xưa đến đất này làm nhiệm vụ quốc tế, giúp cho người dân Cambodia khỏi nạn diệt chủng của Khme đỏ, và cũng chính là chống lại cú thọc be sườn hiểm độc trước khi cuộc chiến trực diện biên giới ba mươi hai năm trước của người láng giềng tham lam muôn thuở. Nhiều năm sau này thấy người ta ngại ngùng ít muốn nhắc tới, sẽ có một ngày vào lãng quên...


Bấm vào để đọc toàn bài

Thứ Sáu, tháng 3 11, 2011

Angkor vĩ đại, nhìn qua một cây cầu

Tài liệu hướng dẫn du lịch:

Spean Preah Toeus là tên một cây cầu trên đường 6 cách Siem Reap khoảng một giờ xe chạy về phía Đông. Từ đó lên Siem Reap người ta vẫn có thể thấy nhiều cây cầu cổ, chứng tỏ con đường 6 này đã có từ rất xa xưa. Vào những năm 1930 có 22 chiếc, nhưng nay chỉ còn lại có 11 cái. Vì rằng trong quá khứ những cây cầu không được quan tâm bảo tồn như những di sản cổ.
Cầu bắc qua sông Chhikreng này là lớn nhất và quan trọng nhất trong số 11 cái còn lại vì nó ở trung tâm của một thị trấn hội tụ nhiều đường giao thông đi tới nhiều vùng của Đế chế Angkor.
Kích thước của cây cầu: dài 86m, rộng 16m, cao 10m tính từ đáy sông. 
Cầu có 21 vòm giữa 20 cột. Đá để xây dựng nên cây cầu là đá ong, trong khi các trang trí khác như lan can, cột, hộ lan và đầu rắn naga trên cả hai bên lan can đều được làm từ sa thạch.
Người ta không biết chính xác cây cầu này được làm từ bao giờ, vì nó đã trải qua sửa chữa và tân trang trong các thời ký khác nhau. Mới nhất thì nó cũng phải được làm vào thời kỳ Vua Jayavaraman thứ 7 (1181-1220 sau Công nguyên), có phong cách kiểu Bayon.
Gần đây cây cầu được sửa chữa hai lần. Lần đầu vào năm 1925, nhưng lần quan trọng nhất được làm từ 1965 đến 1967 do Bộ Các Công trình Công cộng làm với hợp tác kỹ thuật của "Ecole Francaise d' Etreme Orient". Lần thứ hai này các cấu trúc gia cường cho cây cầu được áp dụng mà chúng ta không nhìn thấy bởi đá ong đã được sử dụng như vật liệu thô bao bọc lấy chúng.
Theo anh bạn SGG thì mới mấy năm gần đây người ta mới làm đường tránh không cho ô tô đi qua cầu để tạo một điểm du lịch an toàn và bảo vệ cây cầu khỏi tải trọng lớn. Có lẽ sự gia cường cấu trúc đã giúp cho cây cầu đứng vững dù cho xe tăng, xe quân sự đã chạy qua trong thời chiến tranh.
Riêng việc cầu được làm rộng tới 16m từ cách đây cả nghìn năm cũng đã là một điều đáng kinh ngạc. So với quần thể Angkor thì cây cầu thật nhỏ bé. Nhưng nếu so với những cây cầu mà ta có thể hình dung có trước đây cả nghìn năm trên đất VN thì chắc có lẽ tỷ lệ giống như so Angkor Vat, Angkor Thom với ngôi đền chùa nào vĩ đại nhất mà ta từng có?

Thứ Năm, tháng 3 10, 2011

CHUYỆN NHIỀU TẬP " CHỊ EM "

Trong buổi họp thân hữu nhân ngày 8/3. trong khi các quý “ông chồng” vào bếp,don dẹp phục vụ.. thì các quý vị phu nhân được dịp túm tụm lại để tâm
sự, trao đổi với nhau những kinh nghiệm “bắt nạt” chồng.
Bà A than thở:
- Chồng tôi cái gì cũng được cả, chăm chỉ, biết chiều vợ thương con, tính tình
hòa nhã, dễ thương, chỉ bị mỗi cái tật ngáy . . . ngáy quá! . . . ngáy như bò
rống! . . . nhiều đêm tôi giật mình thức dậy rồi thức trắng luôn đến sáng,
không tài nào ngủ được.
Bà B lên giọng chỉ bảo:
- Tôi đã nói với mấy chị rồi, kinh nghiệm của tôi đấy, cứ mua cái núm “vú giả”
của con nít, đêm ngủ nhét vào miệng cho mấy ông ấy ngậm là êm chuyện.
Bà C phản đối:
- Chị làm như dễ lắm ấy! tôi có thử nhiều lần rồi, chỉ được hai ba đêm đầu
thôi bà ơi! . . . Mấy bữa sau mấy ông ấy cũng biết, ngậm được vài ba phút cũng
lại nhằn nhằn rồi lè ra . . . ngáy tiếp . . . Mấy chị biết không? bực mình,
sau cùng tôi nhét đại “vú thật” vào miệng cho mà ngậm, thế là êm chuyện, từ đó
đến nay quen cái tật cứ ngậm vú là ngủ suốt đêm, hết ngáy !!!
Bà A thở dài:
- Mấy chị xúi dại, em cũng đã thử cách này rồi, ông chồng em đâu phải chỉ
ngáy không thôi đâu !.. ông ấy còn nghiến răng nữa cơ !!!

Đang dở tay làm bếp,tôi vô tình nghe được câu chuyện này...xin chép ra đây.Thật thương bà chị của mình quá ...lại phải khóc thôi
Hu ! HU


Tiếp đến:sau khi tôi viết bài ngày 8/3 thằng bạn cùng phòng đọc xong liền nói "mày
chỉ giỏi nịnh đàn bà".Tôi bảo: Đúng lắm vì

KÍNH VỢ ĐẮC THỌ

Muốn… vợ sống lâu
Cho vợ.. bớt ưu sầu
Để vợ lên đầu là ... trường sinh bất tử
Đánh vợ nhừ tử là .... đại nghịch bất đạo
Vợ hỏi mà nói xạo là ... trời đất bất dung
Chê vợ “lăng nhăng” là ... ngậm máu phun người
Gặp vợ mà không cười là ... có mắt không tròng
Để vợ phiền lòng là ... tru di cửu tộc
Vợ sai mà hằn học là ... trời đánh ,thánh đâm
Vợ gọi mà ngậm câm là ... lòng lang dạ sói
Để vợ nhịn đói là ... tội nhân thiên cổ
Để vợ chịu khổ là ... bất tài vô dụng
Trốn vợ đi "ăn vụng" là ... tứ mã phanh thây
Vợ hát mà khen hay là ... thức thời hiểu biết
Khen vợ hết lời là ... thuận theo thiên ý!

Lời chào chuyến đi

Sau 9 ngày đi cùng anh em CCB K đi thăm lại chiến trường, các bạn Trỗi trong đoàn chúng tôi đã ai trở về nhà nấy. Với tôi đây là một chuyến đi thú vị khó lặp lại, với nhiều điểm đến có ý nghĩa sâu sắc về những sự kiện vài chục năm gần đây (cuộc chiến tranh giải phóng Campuchia khỏi Khme Đỏ) hay cả chục thế kỷ trước (văn hóa Angkor) với nhân chứng vật chứng đầy đủ. Chuyến đi được thực hiện có thể nói là hoàn hảo về nhiều mặt với sự đóng góp của tất cả các thành viên nên rất vui, dù đôi khi hơn "vui quá" :-)

Thật xứng đáng để ngỏ lời cám ơn các bạn trong đoàn đặc biệt là các anh trong TpHCM đã thu xếp hành trình, cám ơn các anh em CCB đã gặp gỡ chúng tôi trên mạng và quanh bàn nhậu. Cám ơn chuyến đi.
Có một câu chuyện đùa mà thật, rằng có những CCB trở lại K để tìm người thân. Hè hè, với tôi lần đầu sang K mà cũng tìm được "cháu nó", đây.

Thứ Tư, tháng 3 09, 2011

TIN VUI

Ông Nguyễn Xuân Miên.................................Ông Nguyễn Hữu Tân
Bà Dương thị Thanh Hà ..................................Bà Nguyễn Thị Hồng
24 Trần Quốc Thảo,f6.Q3.............100 Nguyễn Huệ,F Quyết Thắng
* TP Hồ Chí Minh ..............................................*TP Kon Tum
TRÂN TRONG BÁO TIN :
LỄ THÀNH HÔN CỦA CON CHÚNG TÔI

NGUYỄN ANH MINH Và NGUYỄN THỊ TRÀ MY
(Trưởng Nam)........................... ( Thứ nữ)
Hôn lễ sẽ được tổ chức tại Khách sạn Carevelle
Vào lúc 17 giờ 30 ngày 12 tháng 3 năm 2011
(Nhằm ngày 08 tháng 02 năm Tan Mão)

Thứ Ba, tháng 3 08, 2011

Chúc mừng nhân ngày 8/3

Nhân ngày 8/3, xin chúc mừng các bạn nữ tham gia viết bài, góp lời và đọc trang mạng Bạn Trường Trỗi.


Xin gửi tới các bạn hình ảnh bức phù điêu của Banteay Srei, nơi dường như là để tôn thờ những người phụ nữ.
Nói là "dường như" vì bản tiếng Anh của Wiki và lời giới thiệu tại ngay di tích lại không nói rõ ra như thế. Mà người ta mượn chữ "city of women" để thờ thần Shiva?
Sự mù mờ này của người nghe mà không thủng là chúng tôi đây xin nhờ các bạn làm rõ. Nhân ngày Nữ Quyền, tại sao lại không làm vậy?

Thứ Hai, tháng 3 07, 2011

Chào mừng ngày " CHỊ EM "

Nhân ngày 8/3 ,chúng ta hãy tạm gác mọi thứ bề bộn,lo toan trong cuộc sống để,để dành những tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất cho chị em phụ nữ mà trong đó người đặc biệt quan trọng,ưu ái đáng được tôn vinh nhất đó chính là:"Bà xã tôi number one"
Vậy thì : Bắt đầu nhé:

Hôm nay mùng 8 tháng 3
Không biết định nghĩa Vợ là gì đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là..
Là ...Là gì nữa nhỉ...xin mời các bác cứ tự nhiên tiếp tiếp (thanks)

Theo chân CCB K (3)

Chuyến vòng quanh CPC coi như kết thúc vào tối hôm qua khi cả đoàn về đến Phnom Penh sau một ngày chạy sô chỉ kém hôm trước một chút.
Theo đúng kế hoạch hành trình bắt đầu từ Phnom Penh theo đường 5 đi lên phía Tây Bắc CPC qua các vùng chiến đầy kỷ niệm của TS1 và đồng đội. Tới Banteay Mean Chey thành phố gần biên giới Thái thì vòng trở lại theo đường 6 về Siem Riep. Một ngày chạy kịch liệt giữa các khu di tích trong quần thể Angkor có chặng cách nhau cả vài chục km.
Hôm qua từ Siem Riep chúng tôi theo đường 6 xuôi Đông Nam, ngược với hành trình hôm trước cả về hướng và mục tiêu. Không phải là chiến trường mà kết hợp du lịch. Thăm cầu đá ong, thăm cả Wat Nokor Temple đã được Q.MF giới thiệu trên Bạn Trường Bé.
Đi được nhiều như vậy, một phần nhờ SaiGonGuider, một thành viên KQH, chuyên doanh du lịch tổ chức chuyến đi phần du lịch và phương tiện. Anh ta cũng có cái lợi, ngoài việc tham gia chơi chung KQH, còn là một dịp đi để thăm làm tươi mới lại thông tin thị trường.
Cảm nhận mọi người thống nhất là về giao thông. Đường tốt, lưu thông trên đường tử tế, không hề có một trạm thu phí nào, và đặc biệt là không nhìn thấy một vụ tai nạn nào trên hàng nghìn cây số đã qua dù cho người và phương tiện thì rất nhiều trường hợp sẽ bị CSGT phạt nặng. Như xe không biển số, đu bám trên thùng xe tải, nóc xe, chạy xe máy lôi như ở Cần Thơ ngày xưa,...
Một chút thông tin như thế, chuyện thì từ từ rồi kể. Chạy sô hơi bị bận rộn, mới thông cảm cho những người còn... bận rộn. Ngộ ra một điều lâu nay mình quá rảnh rỗi, chắc sẽ phải... đi chơi nhiều hơn nữa :-)

Thứ Bảy, tháng 3 05, 2011

Hiện trạng Rùa Hồ Gươm

Thời gian gần đây, tin tức về việc Rùa Hồ Gươm ốm đau bệnh tật, liên tục nổi với trạng thái ốm yếu, các vết thương lạ xuất hiện ngày càng nhiều cùng sự xuất hiện của loài rùa tai đỏ. Người dân cả nước đều tỏ ra lo lắng cho tính mệnh của Rùa.  Việc chậm trễ trong công tác cứu chữa đã gây nên một nỗi bức xúc chính đáng trong dư luận nhân dân và các phương tiện thông tin báo, đài và trên mạng Internet.
Rùa Hồ Gươm đã đi vào lịch sử  của người Việt Nam chúng ta với sự tích trả gươm thời Thái tổ Lê lợi. Huyền thoại và lịch sử hòa quyện và đan xen trong toàn bộ quá trình dựng nước và giữ nước của nhân dân ta. Rùa Hồ Gươm tồn tại như một sự thật không thể chối cãi về ý chí độc lập tự chủ, tinh thần quyết chiến chống ngoại xâm của Người Việt, và cũng nói lên một sự thật là dân tộc ta là một dân tộc yêu chuộng hòa bình. Chúng ta sẵn sàng dùng vũ khí để tiêu diệt ngoại xâm, nhưng khi hòa bình, người Việt cũng sẵn sàng bỏ vũ khí để toàn tâm toàn ý xây dựng một cuộc sống tươi đẹp và hạnh phúc. Rùa Hồ Gươm là minh chứng cho khách Quốc tế về sự thật đó.  Rùa Hồ Gươm cũng động viên, thôi thúc lòng yêu nước nhiệt thành của những người con dân Việt trước những hiểm họa ngoại xâm đã hoặc đang hiển hiện.
  Vì những lý do đó mà viêc thờ ơ, tắc trách của ai đó với sự mất còn của Rùa Hồ Gươm thật là đáng  trách.
Rùa Hồ Gươm, mà với sự tôn kính đối với lịch sử, cũng như tuổi tác của mình, đã được nhiều người tôn lên gọi là Cụ. Cụ Rùa nghe thân thương và gần gũi, cụ không còn là một động vật nữa mà trong tâm trí chúng ta, Rùa đã trở thành một linh vật thiêng liêng, tượng trưng cho ý chí tự cường, và đâu đó còn có ý nghĩa tâm linh. Tôi nhớ có thời, báo đài cứ mỗi lần Rùa Hồ Gươm nổi là họ liền gắn vào với một sự kiện gì đó, tự huyễn hoặc mình là việc trọng đại đó thông cả với đất trời qua biểu hiện cụ rùa nổi để chứng tỏ sự tán đồng. Trời đất ơi! Thời gian qua cụ nổi liên tục, cụ nổi hàng ngày, chắc không phải là vì nước hồ ô nhiễm, rác rưởi hoành hành, ngu tín thả phóng sinh cả rùa tai đỏ tranh ăn với cụ đấy chứ? Hay là cụ nổi vì dân châu Phi đòi đổi đời?
 Nói vậy để cám cảnh cho người đời, khi vui thì tán vào mà khi đụng việc thì xem ra lắm chuyện, từ khi có ai đó báo động đến nay đã hơn tháng, nguy cơ biểu hiện khá rõ mà công tác cứu chữa chưa thực sự có tiến triển, nghĩa là Rùa vẫn đang chờ để được bôi thuốc. Có lẽ người ta đã tính đến việc nhồi rơm cụ, qua mấy bài mà tôi trích đăng vừa rồi , không biết có phải người ta đang chuẩn bị để nếu có chuyện xảy ra thì dễ bề ứng phó chăng? Thay bằng chú rùa Đồng Mô chẳng hạn, Hoặc cầu cứu bạn vàng cho mượn con rùa bên đó!
Sự thờ ơ với một việc trọng đại, có tầm ảnh hưởng tâm linh như vậy không lạ gì trong xã hội hiện tại, mạng sống một con người được đổi chỉ vì một vụ quẹt xe, mạng sống con người bị mất đi chỉ vì một chú CA  cậy quyền hay một anh tài xế hăng máu vịt. Thờ ơ, vô cảm hay bất tài, cái đó chỉ hỏi Trời, mà trời thì quá cao.
Thời gian qua, người ta đã làm được những gì? bài này trên Tuần Việt nam cung cấp cho ta một cái nhìn hiện thực, mong là các bạn đang ở xa Hà nội, khi nhớ về tuổi thơ hãy dành cho Rùa Hồ Gươm một sự  quan tâm sâu sắc.

GIAO BAN CAFE

Mời các Bantroi cùng bạn bè dự buổi giao ban cafe thân mật tại:
Cafe Anh Đỗ : 14/4 đường Lam Sơn Phường 6, Quận Bình Thạnh.
Thời gian : sau o8 giờ ngày 06/03/2011 .Chủ nhật.

CAFE ANH ĐỖ KÍNH MỜI .


TRUNG LIÊM

Thứ Sáu, tháng 3 04, 2011

Theo chân CCB K (2)

Hai ngày không có wifi. Ngày 2/3 thì tự nhiên cái máy dở quẻ, wifi có đấy rồi lại mất đấy. Chán. Tối qua thì ở "huyện lị" Pousat chưa "phủ sóng wifi". Hôm nay mới trở lại với văn minh mạng.
Ngày 2/3 từ SG sang Phom Penh không có gì đặc biệt.

Đổi tiền nhân dân trước khi qua biên giới.
Qua biên giới, những công trình to nhất đầu tiên chính là các sòng bạc phục vụ bà con mình sang chơi.
Bến phà Niếc Lương, những câu chuyện vượt sông rất khác nhau của các đơn vị khác nhau được kể trên Quân sử VN. Những tượng đài ghi dấu ấn này đều rất... xấu. Các đài kỷ niệm "long trọng" thì khá hơn một chút.
Đến Phnom Penh sớm, đủ thời gian dạo bờ  sông trước cung điện hoàng gia.
Một bờ sông cho dân chúng đi dạo, với những cờ quốc gia và tổ chức quốc tế có quan hệ xếp theo vần chữ cái.
Đủ không gian bên dòng Mê Kông cho thư giãn cuối ngày.
Ngày 3/3, ngày quan trọng nhất của các CCB TS1 và CCB Căn, hai người trở về với những trận đánh lớn bên dòng Tonle Sap.
Phải mất mấy lần dừng hỏi chúng tôi mới tới khu chiến đó. Đồng bào nói "ngày xưa có congtop VN ở đây nhưng về hết rồi", dksaigon nói "thì contop VN lại về đây", cùng cười.
Không phải nơi những người đồng đội hi sinh, nhưng bên kia, mom cồn giữa sông là hỏa lực địch dội sang bên này.
Nhớ về những người đồng đội ấy đã hi sinh trong trận này.
Tiếp tục hành trình, dừng dọc đường uống nước thốt nốt chua mà nhớ lại những lần uống "không bản quyền". Một thứ nước thốt nốt có men, trông giống nước gạo, mùi nước gạo lên men và say như rượu vang.
Rẽ vào Bamnak, qua những cánh rừng khộp với đường bò đầy kỷ niệm.
Ga Bamnak mà đường ray chỉ còn để cho xe goòng nhân dân.
Cầu đường sắt Bamnak.
Thắp hương cho đại đội trưởng hi sinh trong kẹp núi này.
-------------------
Ngày mai vào Angkor sớm, phải nghỉ thôi.

Suýt mất hơn nửa bàn tay phải (hay: Sự kỳ diệu của Đông y)

Để chuẩn bị cho kế hoạch phòng thủ biên giới phía bắc (cuộc chiến sẽ xảy ra vào năm 1984), chúng tôi tiến hành lắp đặt trạm Bắc sông Hồng. Một tối, do sơ suất, tôi bị kẹp tay, gần nát 3 đầu ngón tay giữa. Anh em chở tôi vô Viện 354. Hai ngón bên được cứu thoát, còn ngón giữa buộc phải hủy một đốt. Vết thương khô ráo và tôi sẽ ra Viện sau một tuần. Tới ngày chót, bác sỹ nói: “Thằng thực tập” khâu cho cậu không đẹp, sau này cậu khó xài, tui khâu lại nhé?”. Dĩ nhiên tôi đồng ý.

Vết khâu rất đẹp, nhưng, sau vài ngày, vết thương … bỗng sưng húp, máu mủ tràn trề. Ngón tay giữa hở toe toét, da-thịt-xương tách rời nhau. Hở tới mức có thể lùa phanh vào tới tận “cán” ngón tay giữa. Các biện pháp cứu chữa đều vô hiệu. Bác sỹ kết luận: Bị nhiễm “khuẩn bệnh viện”.

Té ra, trước lúc tôi được khâu, người ta vừa mới nặn máu mủ cho một bệnh binh bị nhiễm trùng đã nằm Viện 2 năm mà không khỏi, nên tới phiên tôi (cũng ở phòng thay băng này và dĩ nhiên bác sỹ có sơ suất trong công tác chuẩn bị), tôi đã “dính” khuẩn bệnh viện từ anh này.

Nằm viện cả tháng, vết thương ngày càng trầm trọng. Bác sỹ ngỏ lời xin lỗi. “Do sơ suất thôi, tai nạn nghề nghiệp mà” – tôi an ủi. Bác sỹ thở dài: “Bị hoại tử rồi, để tui tháo nửa bàn tay (ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa cùng hơn phân nửa bàn tay có liên quan), chứ để ít bữa sẽ phải tháo cả bàn tay, thậm chí … lên trên nữa”.
Tôi chán nản: “Sắp Tết rồi, cho tui xuất Viện”. “Dọa dẫm” mãi không được, họ đành cho tôi xuất Viện cùng cam kết: “Qua Tết tui vô, không trốn đâu”.

Đang chia tay với anh em thì một bác sỹ Đông y bước tới: “Để tui điều trị cho – nếu cậu tin tui”. Anh ấy vuốt-nặn vết thương cho tôi và rắc bột than, băng lại. Anh đưa tôi “lọ pê-nê-xi-lin” cùng lời căn dặn: “Đây là than hoạt tính, hầm từ vỏ cây Cóc. Mỗi ngày một lần vệ sinh vết thương, rắc bột – vừa đủ kín mặt thôi. Không làm gì khác. Chắc chỉ một lọ là khỏi”.

Tôi y lời thực hiện. Tôi (tự) miễn thuốc kháng sinh, tăng cường món rau muống. Sau 2 tháng hơn, vết thương nguội, da thịt tự bò ra, bọc kín – y như đã qua cuộc phẫu thuật.

Tôi quày vô Viện, biếu anh em bịch kháng sinh còn nguyên “niêm chì”. Họ đùa: “Anh tính vô Viện tháo … cùi chỏ hả!”. Bác sỹ kiểm tra bàn tay tôi, ngạc nhiên: “Viện nào xử lí hay vậy, tụi 108 hả?”.
Tôi móc túi lấy cái lọ vẫn còn chút bột than, đưa lên: “Thầy lang. Rắc bột than Cóc đấy”.
Bác sỹ tròn mắt: “Ừ, không phải vết khâu. Mẹ “thằng” lang băm”.

Nếu không có vị bác sỹ Đông y nọ (một bác sỹ “gửi” – không thuộc quân số Viện 354) thì bàn tay phải của tôi chắc chắn sẽ giống y nòng súng AK – dài, hẹp, kiên định – vào độ tuổi 31-32.

Thứ Tư, tháng 3 02, 2011

Theo chân CCB K (1)

TpHCM, buổi chiều sang Anh Đỗ với khoảng cách 25 nghìn taxi từ KS. Quế chị đã ở đấy từ lâu.
Cuộc gặp thêm người, cả QSVN/KQH, cả bạn Trỗi. ĐN lúng túng một chút vì kê thêm bàn mấy lần, dù là bàn nhỏ uống cà phê.

Ngoài thành viên đoàn đi TM và ĐN còn có Ak7, Gtl, TL, DS. Bên QS/QH có nhiều anh em mà lần đầu tôi mới gặp mặt. Chuyện qua lại, một vài khuôn mặt mới gặp đã cũ như Gtl với SGG, một vài quan hệ hóa ra cũng không có lạ như chắc bố em và anh cùng tập kết tầu Ba Lan, anh em học Toán cơ năm 68, "em" là con mẹ PA C11 k3,...
Kết thúc vui vẻ, không quá muộn để hôm sau lên đường.

Thứ Ba, tháng 3 01, 2011

Trung Quốc có bành trướng hay không?

Đó là tiêu đề, hay là một câu hỏi lớn được trang Quân sự Việt nam (Vietnam Defence) trích đăng từ một bài viết của một tác giả người Nga :Aleksandr Samsonov . Tôi trích đăng lại từ VN Defence, bài  có tính chất tham khảo.

VietnamDefence - Bài viết của tác giả Nga trình bày một cách nhìn về Trung Quốc, có tính tham khảo, không nhất thiết là quan điểm của VietnamDefence.