Thói đời ăn thêm được cái gì mới sướng. Nói chuyến vừa rồi đi để vui chung với các anh chị k3 45 năm gặp lại thì cũng giống như nhạc sĩ Thanh Tùng tự thú "là thực ra anh đang dối em" mà bảo không phải thì "hình như đang dối mình" :-)
Xuống sân bay có cậu em quân hành rước đến nhà HH.Dũng. Cậu đang đi bộ buổi chiều, vắng nhà. Tôi có hai phút để chào hỏi bà chủ nhà và nhận xe máy. 17h30 bắt đầu rời cậu em dẫn hướng ở đầu cầu Trần Thị Lý để chạy vào Hội An. Trước khi hạ cánh, tầu bay dọc bờ biển dài đã "giao thầu" cho các dự án đầu tư, cái làm cái chưa cứ rào lại cái đã.
bên kia là những doanh nghiệp khai thác và chế tác đá. Khu Ngũ Hành Sơn đã bị cấm khai thác đá để bảo vệ di tích, đá ở đây được khai thác từ nơi khác về cho đội ngũ thợ lành nghề làm.
Ra khỏi địa phận thành phố Đà Nẵng, khoảng 13km trước Hội An, lại những khung cảnh tỉnh lộ thông thường với chợ bên đường và những ngôi nhà nhỏ nhô lên một nửa cánh cửa ra vào vì mặt đường nâng cao.
Sang bên kia Cầu Chùa hàng quán, khách xem và người đi dạo cũng ít hơn. Hỏi mấy cháu ở lò bánh được biết bên này thấp hơn, mùa lụt có năm nước lên cao cả hơn 3m.
Một nhà cổ điểm tham quan theo vé, chủ nhà đang đóng trước khi hết giờ "phố đi bộ". Ở đây hầu hết nhà cửa gỗ tấm đóng theo chiều đặt gỗ ngang, ít nhà đặt dọc như ngoài HN.
Sáng hôm sau đi lại phố cổ, một khu hẹp mật độ nhà cổ còn nhiều quanh một số trung tâm văn hóa nhập cư. Để cảm nhận rõ ràng về một phố cổ mà giá trị trưng bày vào buổi tối cho người ta đi dạo bên trong cái đồ chơi của mình. Sáng ra nhà đóng phố vắng.
Đã bu-phét đủ sống trong KS, không ngăn cản một bữa cháo gạo đỏ dân dã trong hẻm, với cá kho dưa. Thêm một bát không cá kho, không muối mè để cảm nhận cháo, 10kĐ, rất ngon.
Sang Lăng Ông. Thường dân chài lập miếu thờ Ông (cá voi) vì trong mưa bão sống chết họ thường được cá voi chắn sóng cho dựa thuyền đến khi hết bão về bờ. Ngày không cúng lễ, vắng lặng.
Làng gốm Thanh Hà, vé tham quan 15kĐ, không mua thì cứ đi nhưng sẽ không có quà tặng, có lẽ. Tuy nhiên đóng góp lại cho cộng đồng là điều nên làm.
còn hai chiếc lọ hoa bé hơn ngón chân cái mua ủng hộ gia đình nghệ nhân gốm làm nghề từ năm 13 tuổi.
Ở Hội An trong bất kỳ hẻm nào cũng có thể có một cửa hàng ăn nho nhỏ. Ghé ăn bát cao lầu ở một chỗ như vậy, khi đang có thực khách là một gia đình du lịch vợ chồng và hai con gái. Thành thực mà nói cao lầu không hợp với tôi. Cái mùi ám ảnh khá lâu.
Rời Hội An theo đường Cửa Đại, đi đến tận cùng tới bến đi Cù Lao Chàm. Những con tầu đôi chục chỗ trở lên sẵn sàng đưa khách ra tới đảo trong vòng 20 phút. Hỏi chuyện anh xe ôm đầu bến được biết thường mất 500kĐ cho mỗi người trên tầu đầy khách để đi một chuyến ra đảo chừng 3-4 tiếng và trở về, bao gồm trong đó một bữa ăn và phí tham quan đảo.
Dọc bờ biển cửa Đại là các khu nghỉ dưỡng cao cấp, trong đó có Victorya nơi làm của con gái tôi một thời gian cũng khá dài.
Gặp lại ngã rẽ đi phố cổ, thấy các bác Tây phóng xe máy chở con đi tắm bờ biển đẹp mà lại rẻ tiền, chắc thế. Về lại đường cũ để xong phượt, chuyển sang "quân thượng".Bản ghi đường lượt về tới KS Star 42 Loseby "hội quân"









1 nhận xét:
Bữa sau thấy 2 bác Trỗi khùng chơi con Dream còi vượt Hải Vân...vãi tè !
Đăng nhận xét