...có cây chè cổ thụ,
...và đá ngọc.
Suối Giàng là một địa danh có thể google ra nhiều thông tin thú vị.
Chúng tôi xuất phát vào buổi trưa, chiều đến nơi tranh thủ lên ngay vùng chè cổ thụ. Hóa ra Suối Giàng không chỉ có chè mà còn có đá khoáng chất dạng vân và ngọc. Bởi thế mới có mấy cái ảnh đưa lên từ tối trước. Ngày hôm sau không màng đến cây chè, tuy cuối ngày vẫn uống và mua ít trà khô cho xứng tầm du lịch.
Sau khi đi chơi chợ nông sản Nghĩa Lộ, kết luận ngoài táo mèo có lẽ không còn gì đáng quan tâm. Cái giống táo mèo trông nó thế, rất xấu. Ấy vậy mà người ta vẫn khen là "hàng đẹp". Vì có ăn đâu. Hàng đẹp thì ngâm rượu, ngâm đường. Hàng xấu (quả cũ hỏng một phần) thì chặt lát phơi khô bán làm nguyên liệu cho thuốc bắc, bánh kẹo,... Mà hình như đường đi của nó khá phức tạp; chỉ là bánh kẹo, thuốc bắc khi vòng về từ... Trung Quốc. Dân ta chỉ quen bán nguyên liệu, chả biết chế biến gì.
Quan tâm tiếp theo là đá khoáng chất. Chúng tôi được anh "hướng đạo" đưa đi thăm vùng mỏ đá. Nhà nước chưa có chính sách về khai thác ở vùng này, trước mắt là "cấm khai thác, chế tác,... đá cảnh, đá vân, đá ngọc", như niêm yết trên một cái bảng bên đường và mấy cái trạm kiểm soát ra vào. Mình đi chơi, mang theo máy ảnh, có nhặt vài viên đá bên đường thì thoải mái thôi.
Khu "mỏ đá" là nói theo dân dã. Chứ thực ra chỉ là khai thác dân sinh tự phát, nhỏ lẻ và bị kiểm soát chặt chẽ. Bởi thế con đường đi vào hẹp một làn xe, không trải mặt chênh vênh bên vực thẳm. Được mấy trăm mét đầu chúng tôi bỏ xe bên đường, lội bộ trên con đường xa dẫn vào bản.
Như những con kiến cần mẫn, lên dốc xuống dốc, dưới nắng thu. Thái k8c11 phát huy sáng kiến bám càng "xe ôm cơ hội" để đi được vào vùng xa, trong ấy mới có đá ngọc.
Người Mông sống trên núi cao thường rải rác mỗi nhà một khoảnh. Giờ không còn nhiều nhà như thế, họ cần quần tụ để có đường, có điện.
Đường đã mở đủ để xe ô tô vào mua ngô, cột điện đã dựng chờ ngày mắc dây. Cuộc sống của đồng bào Mông bây giờ cũng phụ thuộc nhiều vào dầu diesel, xăng A92, điện,... những thứ đó dần cải biến cuộc sống của họ. Nhưng, theo triết lý của hạnh phúc bền vững, chắc gì sẽ làm cho họ hạnh phúc hơn? Khi mà thiên nhiên bị khai thác quá mức tự hồi sinh dưới tác động của nền kinh tế hàng hóa kích thích tiêu dùng, đưa họ vào cuộc sống tiêu dùng chạy đua vô vọng với đám người mở đường kéo điện cho họ? Là thỉnh thoảng mình dùng thử cách nhìn của "giới học thuật môi sinh".
Anh Chí, anh AMk3 lặn xuống biển ngắm nhìn san hô, cá, rong,... trong cái yên lặng. Hè hè, chúng tôi cũng đi trên con đường nắng, mồ hôi nhỏ giọt, ngắm nhìn đồng bào trong cuộc mưu sinh,...
Hai thằng anh trên hai con trâu thong thả đi trước, con em tay cầm dép tất tả chạy sau. Hỏi sao không cho em lên, "ngã". Ra thế, để khỏi ngã thì cứ chạy dưới đất cho lành.
Lão chăn trâu ngồi giữa đường, nếu mình "gan" thì đã chụp trước mặt. Đi qua rồi, thấy KV chụp ảnh, tiếc của cũng làm một nhát cho bằng.
Con bé gùi mấy chai, chắc là rượu, ra cho cha mẹ chúng nó ở ngoài chòi thu ngô bên đường. Lầm lũi đi, mồ hôi ướt tóc.
Cháu lớn hơn không biết trong túi kia có gì, chắc không phải sách học?
Hai đứa trẻ trông hai con trâu gần đấy.
Bà mẹ trẻ hai con được khen xinh e thẹn lấy tay che mặt.
Còn đây, vách đá mà nếu phá xuống...
...thì hoàn toàn có thể như tảng đá bên đường này.
Đây không phải là hòn đá có giá trị nên họ bỏ lại. Những hòn có thể làm phôi, bán được thì họ sẽ chở đi bằng xe máy, nếu làm "luật" tốt(?) họ có thể chở tảng hàng tấn.
Để làm ra những sản phẩm từ nhỏ như ở trên đầu bài cho tới những cái bàn với chục cái đôn xung quanh hoặc thậm chí cả giường ngọc bán giá vài trăm triệu đồng.
Đi nhiều, thấy nhiều, muốn nhiều, rồi mới ngộ rằng thấy gì đẹp cũng muốn khuân về nhà mình thì chắc phải... giết người may mới kiếm đủ. Hèn nào có thằng giết người thật, chắc cũng vì nó yêu... cái đẹp. Muốn không như thế ta hãy tìm thấy cái đẹp ở bình thường quanh ta, hé hé...